Mà hiện tại, "Đại đội Thành Quản" khiến người ta nghe tên đã sợ mất mật kia đang xuất hiện trước mặt đám người Tiêu Phàm...
Một đám hộ vệ tai nhọn của thành Frya mặc một thân giáp nhẹ, cẩm bảo kiếm vọt tới đám người Tiêu Phàm, bởi vì là chủng tộc Tinh Linh, thân hình của bọn họ cũng không có vẻ cường tráng lắm nhưng bước chân chỉnh tề của họ vẫn khiến cho người ta cảm thấy vô cùng khí thế.
Chẳng qua quan trọng nhất chính là, hệ thống vì khiến cho bọn họ dễ quản lý trật tự trong thành hơn, đã giao cho bọn họ vũ lực tuyệt đối, đám hộ vệ này được thiết kế cao hơn Tiêu Phàm hai hay ba mươi cấp, cho nên nếu hiện tại bọn họ muốn bắt Tiêu Phàm thì chỉ đơn giản như bắt một con gà con mà thôi.
Nên làm thế nào bây giờ?!
Mình cũng không muốn bị những đại hán này bắt vào ngục tối, tiến hành mười hai giờ tra tấn tàn phá tinh thần cực kỳ tàn ác kia đâu!
Nhìn đám hộ vệ đang dần tiến về phía mình, trong lòng Tiêu Phàm cực kỳ bối rối.
"Ầm!"
Lại là một tiếng pháo vang lên, Tiêu Phàm liền nhìn thấy đám hộ vệ phía xa xa bị một pháo bắn trúng.
Tiêu Phàm cứng đờ xoay đầu nhìn lại, phát hiện Hạ Lộ Lộ đang nhìn về phía bụi mù bay tung tóe do bị đạn pháo bắn trúng, vẻ mặt đầy chờ mong.
Móa! Cái con bé điên này lúc nãy vừa làm cái gì vậy?
Thế mà lại dám bắn pháo vào tổ chức NPC bạo lực nhất là "Đại đội Thành Quản"?
Tính cách bạo lực như vậy, Hạ Lộ Lộ, cháu thật sự là em gái tộc Tinh Linh sao?
Trời ạ, xong, xong rồi, xem ra nếu mình bị bọn họ bắt được, loại tội ác này xem chừng phải ở trong ngục tối xem hết mười lăm tập "Cừu Vui Vẻ và Sói Xám" mới có thể được thả!
Đợi cho bụi mù bay đi hết, đám hộ vệ của thành Frya lại lần nữa hiện ra, chẳng qua là bộ khôi giáp sáng bóng trên người đã bị phủ lên một lớp khói đen, nhìn qua có vẻ hơi chật vật.
Hạ Lộ Lộ ngẩng đầu, vẻ mặt khó chịu nói: "Shit! Cái đám này thật là cứng! Cannon 8, kế hoạch có biến, chúng ta rút lui thôi "
Nói xong, không đợi Tiêu Phàm kịp phản ứng, Hạ Lộ Lộ giống như bay lùi về phía sau một đoạn.
Kế hoạch có biến?
Cháu và Tiểu Sửu Hoàng từ đầu đến giờ đều làm bừa, kế hoạch ở đâu ra!
Tiêu Phàm lấy lại tinh thần, lập tức di chuyển, định theo sát cô bé, nhưng không ngờ, tay phải của hắn bỗng nhiên trầm xuống, trực tiếp bị một người lôi kéo, tốc độ chạy trốn bị chậm lại.
Lúc này Tiêu Phàm mới phát hiện ra trên cánh tay của mình chẳng biết từ lúc nào lại xuất hiện một thứ trang sức hình người, nói: "Tiểu Miêu! Cô làm gì vậy! Mau buông tay ra! Chạy trốn nhanh lên đi! Chạy chậm là sẽ bị giam trong ngục tối, xem 'phim kinh dị' đáng sợ nhất trên thế giới đấy!"
"Nhưng Tiểu Miêu đã sợ đến mức không chạy nổi nữa rồi..."
Tiểu Miêu không ngừng run rẩy, lã chã chực khóc.
Là một đội viên chỉ luôn đứng một bên cổ vũ và ăn bám, từ khi Tiểu Miêu chơi trò này đến nay, chưa bao giờ nhìn thấy thế trận lớn như vậy.
Sau khi Hạ Lộ Lộ gia nhập đội ngũ của bọn họ, những hành động điên cuồng của cô bé đã dọa cho cô phát sợ, trong lúc nhất thời khẩn trương đến mức tay chân có chút không chịu nghe lời.
Tiêu Phàm nhìn "Đại đội Thành Quản" càng ngày càng đến gần mình.
Mồ hôi lạnh toát ra đầy trán, đại nghĩa lẫm liệt khuyên nhủ Tiểu Miêu: "Vậy cô thả tôi ra, để tôi thay cô hoàn thành nhiệm vụ đi "
"Không! Anh sao có thể như vậy! Anh lại có thể nhẫn tâm vứt bỏ Tiểu Miêu đáng yêu sao! Tôi sẽ không buông tay đâu!" Lúc này Tiểu Miêu lại càng ôm chặt hơn nữa.
Chết tiệt! Phụ nữ quả nhiên phiền phức!
Tiêu Phàm biết đã không còn thời gian để lề mề với Tiểu Miêu nữa, liền làm ra một động tác lưu loát, trực tiếp ôm Tiểu Miêu lên, một cái ôm công chúa mạnh mẽ, sau đó sải rộng bước chân chạy trốn!
Tiểu Miêu bối rối, sau khi ý thức được tình cảnh hiện tại của mình, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng ngọt ngào, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng, nhăn nhó nện một quyền lên lồng ngực của Tiêu Phàm, thấp giọng nói: "Đáng ghét "
Tiêu Phàm cũng không phát giác cử động khác thường của Tiểu Miêu trong ngực mình, một lòng chỉ nghĩ đến phải thoát khỏi thảo nguyên xanh xanh nguy hiểm và đáng sợ kia...
Chẳng qua tình hình hiện tại cũng chẳng khéo chút nào, bởi vì phải ôm Tiểu Miêu vướng víu, tốc độ di chuyển mà từ trước đến nay Tiêu Phàm vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo bị liên lụy nghiêm trọng, mà sau lưng, đám "Đại đội Thành Quản" kia lại càng ngày càng gần, không đầy một lát bọn họ liền chỉ còn cách Tiêu Phàm một khoảng, thậm chí thị vệ Tinh Linh dẫn đầu đã rút ra bảo kiếm sắc bén bên hông đâm về phía Tiêu Phàm!
Chết tiệt! Lần này liền hoàn toàn xong đời rồi!
Tiêu Phàm bỗng nhiên cảm thấy có chút tuyệt vọng, đây rốt cuộc là cái nhiệm vụ rác rưởi gì đây!
Mình lần này còn chưa xuất sư mà đã chết sao!
Đúng lúc này, vèo một tiếng, một bóng dáng bé nhỏ xinh đẹp không biết từ đâu bỗng nhiên xuất hiện, đột nhiên lẻn đến sau lưng Tiêu Phàm, ngăn giữa Tiêu Phàm và thị vệ Tinh Linh.
Cám thấy sau lưng bất thường, Tiêu Phàm thầm giật mình, hô: "Hạ Lộ Lộ! Cẩn thận!"
Nhìn thấy trường kiếm trong tay thị vệ Tinh Linh sẽ nhanh chóng đâm vào trong cơ thể của Hạ Lộ Lộ, đúng lúc này thị vệ Tinh Linh kia lại quỷ dị dừng lại, kiếm khí của thanh bảo kiếm cũng bị thu lại, vẻ mặt dường như có chút bối rối.
Mà Hạ Lộ Lộ lôi kéo cái mũ sắt trên đầu, tà tà nở nụ cười, ném về phía mặt đất một cục màu đen.
"Ầm!"
Một tiếng nổ thật lớn vang lên, khói đen lan ra bốn phía, đợi đến khi bọn hộ vệ lấy lại tinh thần, đám người Tiêu Phàm đã sớm không còn nhìn thấy bóng dáng.
...
"Các người sao lại yếu như vậy, nếu không phải là chị Hạ Lộ Lộ đây quay lại, dùng bom khói do Hạ Lộ Lộ đặc chế để tiếp ứng các người, các người liền bị đám hộ vệ đần độn kia bắt vào ngục giam rồi "
Hạ Lộ Lộ dương dương đắc ý quở trách Tiêu Phàm một phen, trong lòng cực kỳ hưng phấn.
Lần này Hạ Lộ Lộ khẳng định rất có dáng vẻ của một đại tỷ tỷ, bày ra dáng vẻ đại tỷ tỷ để giáo huấn người khác quả nhiên rất thoải mái, trách không được những cô chị kia của mình vẫn luôn luôn thích mang những nhạc cụ nhàm chán kia đến giáo dục mình, nói cái gì mà phải làm một thục nữ, cũng không biết là làm thục nữ có cái gì tốt.
Tiêu Phàm nhìn một tiểu loli lại đứng trước mặt giáo huấn mình, trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ quặc, sắc mặt xanh lét cả đi.
Mà Tiểu Miêu đang được Tiêu Phàm ôm công chúa lại rất hưởng thụ mà ngọt ngào rúc vào ngực Tiêu Phàm, tay nhỏ nhẹ nhàng vẽ vòng vòng trên lồng ngực của Tiêu Phàm, hoàn toàn không còn bộ dáng khẩn trương như vừa nãy...
"Ui da, anh nhẹ một chút..."
Tiểu Miêu sờ sờ cái mông của mình, tức giận nhìn Tiêu Phàm.
Sau khi chạy trốn khỏi sự vây bắt của "Đại đội Thành Quản", tâm trạng của Tiêu Phàm có chút không tốt lắm, trực tiếp tìm một góc, thả "gánh nặng" trên cánh tay mình xuống.
Bây giờ xem ra, nhóm người của bọn hắn đã trở thành kẻ địch của toàn thành, bị người chơi truy sát không ngừng, giờ lại còn thêm "Đại đội Thành Quản" khiến cho người ta nghe danh đã sợ mất mật kia nữa.
Chẳng qua thứ càng khiến cho Tiêu Phàm khổ não chính là, Hạ Lộ Lộ dường như che giấu hắn điều gì đó...
Ngay lúc nãy, một chút trước khi bom khói có hiệu lực, Tiêu Phàm nhìn thấy ánh mắt của đám thị vệ Tinh Linh kia vô cùng kỳ quái.
Hoảng sợ? E ngại? Tôn kính?
Những thứ cảm xúc kỳ lạ này, tại sao lại xuất hiện trong ánh mắt của những thị vệ Tinh Linh kia chứ? Hạ Lộ Lộ rốt cuộc đã che giấu hắn điều gì?
...
"Cạc cạc, Mệnh Phàm, chúng ra lại gặp mặt, những NPC hộ vệ kia quả nhiên không thể làm gì anh "
Tiểu Sửu Hoàng đã sớm xuất hiện ở đây, ánh mắt lấp lóe nhìn Tiêu Phàm.
Nghe thấy ngữ khí của Tiểu Sửu Hoàng, dường như có chút tiếc nuối đối với sự xuất hiện của Tiêu Phàm, nhưng Tiêu Phàm đã không còn tâm trạng để so đo những chuyện này với gã nữa, hiện tại hắn nhất định phải hỏi Hạ Lộ Lộ toàn bộ mọi chuyện một cách rõ ràng mới được, nếu như hoàn toàn không hiểu gì về Hạ Lộ Lộ, quả thật không có cách nào có thể tiến hành tiếp nhiệm vụ lần này nữa.
"Hạ Lộ Lộ, phiền cháu nói cho chú biết, những thị vệ Tinh Linh kia, vì sao lại không ra tay với cháu?"