"Hạ Lộ Lộ, phiền cháu nói cho chú biết, những thị vệ Tinh Linh kia, vì sao lại không ra tay với cháu?"
"A?! Chú nói cái gì vậy? Hạ Lộ Lộ không hiểu."
Nhìn thấy Tiêu Phàm nhìn chằm chằm mình, trong lòng Hạ Lộ Lộ có chút hốt hoảng, liền vội vàng nhìn đi chỗ khác.
Nhìn thấy phản ứng của Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm thầm nghĩ, con nít con nôi quả nhiên rất dễ bị bắt bài.
"Đừng giả vờ giả vịt nữa! Một màn lúc nãy chú đã thấy hết rồi, lúc thị vệ Tinh Linh sắp sửa đâm một kiếm lên người cháu, đã cưỡng ép chính mình thu kiếm về!"
"Nhất định là chú hoa mắt rồi! Hạ Lộ Lộ vô cùng chắc chắn là như vậy!"
Hạ Lộ Lộ lại lôi kéo cái mũ sắt lớn trên đầu cô bé, dùng vành mũ cản trở ánh mắt sắc bén của Tiêu Phàm lúc này.
Mặc dù biết là Hạ Lộ Lộ đang nói dối, nhưng muốn cô bé nói rõ, thật sự vô cùng khó khăn, nếu như tích cách của cô bé có thể ngoan ngoãn dịu dàng như Aina thì tốt rồi.
Vả lại xét đến tính cách phản nghịch của Hạ Lộ Lộ từ trước đến nay, xem ra cô bé thuộc loại ăn mềm không ăn cứng, vậy hắn liền không thể uy hiếp và ép buộc được, nên đổi một phương thức uyển chuyển để từ từ hỏi rõ thì tốt hơn.
Đây chính là lúc phát huy kỹ xảo của hắn rồi!
Nghĩ như vậy, Tiêu Phàm lại tiến lại gần Hạ Lộ Lộ một bước, thừa lúc Hạ Lộ Lộ không chú ý, bỗng nhiên một phát chụp lấy bả vai của cô bé.
"Hạ Lộ Lộ, hai chúng ta không phải là đồng dâm thân thiết nhất sao!"
Gọi một tiểu loli đáng yêu như Hạ Lộ Lộ là đồng dâm, trong lòng Tiêu Phàm vẫn cảm thấy có chút mâu thuẫn như trước, biểu tình và động tác trong nháy mắt có chút không khớp, nhưng chuyện đó cũng không ảnh hưởng đến cảm thụ của Hạ Lộ Lộ đối với Tiêu Phàm lúc này.
Bởi vì là tiểu công chúa được Tinh Linh Vương sủng ái nhất, Hạ Lộ Lộ điện hạ lớn như vậy rồi mà vẫn chưa bao giờ bị người khác tóm bả vai bắt mặt đối mặt như vậy đâu...
"Cháu...Cháu..."
Hành động đột nhiên xảy ra, khiến cho Hạ Lộ Lộ càng thêm hốt hoảng, lập tức trở nên ấp úng.
Thấy cơ hội này, Tiêu Phàm lại càng thừa thắng xông lên.
"Hạ Lộ Lộ, cháu nói xem giữa đồng dâm với nhau sao có thể nói dối được chứ!"
"Chuyện này..."
"Giữa đồng dâm hẳn là nên đối xử thẳng thắn với nhay, nếu mà có điều lừa gạt, sau này sao chúng ta còn có thể vui vẻ chém gió với nhau được?"
...
"Phụt!"
Tiểu Miêu đứng một bên thật sự không nhịn được, phụt ra từng ngụm từng ngụm nước, sau đó dùng nắm đấm nhỏ bé trắng nõn của mình, không ngừng gõ nhẹ lên thân cây kế bên, trong lòng ghen ghét mắng: "Hừ! Mệnh Phàm quả nhiên là một tên cuồng loli! Ngay cả một cô bé nhỏ như vậy mà cũng không buông tha!"
Mà Tiểu Sửu Hoàng thì lai dùng ánh mắt mập mờ nhìn Tiêu Phàm và Hạ Lộ Lộ, nhìn chằm chằm đến mức toàn thân Tiêu Phàm đều có chút không thoải mái, mà Hạ Lộ Lộ thì lại càng khẩn trương.
Đúng vậy!
Hạ Lộ Lộ không nên lừa gạt đồng dâm, hẳn là phải thẳng thắn thành thật như lời đồng dâm nói mới được, chỉ có như vậy, sau này Hạ Lộ Lộ mới có thể tiếp tục vui vẻ chém gió với nhóm đồng dâm được!
...
Hạ Lộ Lộ kiên định nhìn Tiêu Phàm, nói:
"Thật xin lỗi, là lỗi của Hạ Lộ Lộ!"
Nghe thấy Hạ Lộ Lộ nói, trong nháy mắt Tiêu Phàm liền nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ, con nít quả nhiên rất dễ dụ, nếu không mình sẽ thiệt lớn, lúc nãy mình vậy mà lại bỏ qua lương tâm mà nói ra lời nói khiến cho chính mình cũng phải buông nôn!
"Đồng dâm, Hạ Lộ Lộ thật ra là tiểu công chúa của trận doanh Tinh Linh!"
Hạ Lộ Lộ thốt ra câu nói này, Tiêu Phàm lập tức bị dọa đến mức hai tay buông thõng, suýt chút nữa đã ngã ra đất, biểu cảm vô cùng cứng nhắc, vẻ mặt không dám tin hỏi: "Hạ Lộ Lộ, cháu vừa nói gì vậy?"
"Hạ Lộ Lộ thật ra là tiểu công chúa thông minh nhất, đáng yêu nhất của trận doanh Tinh Linh đó " Hạ Lộ Lộ kiên định nói.
"Tiểu công chúa của trận doanh Tinh Linh..."
Tiêu Phàm thầm lẩm bẩm mấy chữ này trong đầu, mặt mày xám như tro tàn, nhưng lúc này trong lòng hắn lại không bình tĩnh giống như vẻ ngoài...
A! Chết chắc!
Vì sao mà phần tử bạo lực này lại là công chúa tộc Tinh Linh chứ!
Tinh Linh Vương, ông phải trộm tình thế nào mới có thể sinh ra một đứa con gái có tính cách kì lạ như vậy chứ!
Quan trọng nhất chính là, hai tay của hắn lúc trước đã dính đầy tội nghiệt, nếu như để cho Tinh Linh Vương biết được con gái nhỏ của ông ta đã bị hắn chiếm hết tiện nghi, những chỗ không thể đụng cũng đều đã bị hắn chạm qua, vậy hắn chẳng phải sẽ trở thành đối tượng truy nã của cả tộc Tinh Linh trong trò chơi sao?!
Mẹ nóa, nghĩ qua đã thấy đáng sợ!
Không được!
Mình nhất định phải hoàn toàn giấu kín thân phận trước mặt Hạ Lộ Lộ, dù bị ngộ nhận là phụ nữ hay là người máy cũng được!
Mà lúc này, Hạ Lộ Lộ cũng sờ sờ lồng ngực mình một chút, biểu tình có chút cổ quái, vì sao lúc nãy mình lại có cảm giác tim đập nhanh đến lợi hại như vậy?
...
Sau khi bình tĩnh lại, Tiêu Phàm trở nên cảnh giác hơn rất nhiều, nếu trong trò chơi bị một chủng tộc coi hắn là kẻ địch, cho dù thần kinh Tiêu Phàm có thô thế nào cũng phải coi trọng chuyện này một chút.
Nếu như đã biết thân phận thật của Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm tất nhiên cũng đã biết tại sao những thị vệ Tinh Linh kia không dám tấn công Hạ Lộ Lộ.
Nói như vậy, Hạ Lộ Lộ chính là một đứa trẻ nghịch ngợm trốn nhà đi thám hiểm?
Mà hắn vậy mà lại nhận nhiệm vụ giúp cái đứa trẻ nghịch ngợm này chạy trốn? Trời ạ, vì sao lại vậy chứ!
Tiêu Phàm lúc này cảm thấy vô cùng hối hận, nhưng hối hận bây giờ cũng không được gì, nhất định phải lập tức lập ra một kế hoạch chạy trốn mới được.
Đầu tiên, Tiêu Phàm đưa mắt nhìn cây pháo kim loại mà Hạ Lộ Lộ giao cho hắn quản, bởi vì mọi phiền phức dường như đều bắt nguồn từ cái cây pháo này...
[Tên: Hỏa Pháo Hạ Lộ Lộ Đặc Chế]
[Loại hình: Vũ khí]
[Phẩm chất: Hiếm]
[Độ bền: 100%]
[Lực công kích: Mạnh]
[Thuộc tính: Vật phẩm nhiệm vụ đặc thù]
[Đặc hiệu: Tiểu công chúa vô địch Hạ Lộ Lộ điện hạ khinh thường: Lúc tấn công mục tiêu có cấp thấp hơn bản thân, sẽ tạo ra sát thương mang tính hủy diệt.]
[Điều kiện trang bị: Lúc thực hiện nhiệm vụ "Thám hiểm di tích Gnome" có thể sử dụng.]
[Ghi chú: Hạ Lộ Lộ thông qua sách vở liên quan mà tự học thành tài, chế tạo ra hỏa pháo, vũ khí này bị người dân trong hoàng thành xưng là "Ác ma gầm thét". Chỉ cần có cấp thấp hơn Hạ Lộ Lộ, Hạ Lộ Lộ đều có thể một pháo xử lý, là một cây pháo điêu dân trong tay Hạ Lộ Lộ.]
...
Nhìn đặc hiệu của cây pháo này, Tiêu Phàm kinh hãi không thôi.
Cái đồ chơi này...Thật đúng là hung khí nhân gian mà! Cái thứ này có nói là Thần khí thì cũng không quá đáng chút nào!
Lúc công kích mục tiêu có cấp thấp hơn bản thân, sẽ tạo thành sát thương mang tính hủy diệt, như thế không phải là nói dựa vào việc cấp bậc cao thấp để loại bỏ kẻ địch sao?
Thảo nào lúc Hạ Lộ Lộ nã pháp lại hùng hổ như vậy, hóa ra là do cây hỏa pháo này có uy lực khổng lồ như vậy.
Nhiệm vụ giao hỏa pháo này cho hắn sử dụng, xem ra là có chiếu cố đến tình trạng hiện tại của hắn. Bằng không bị người chơi và NPC toàn thành truy sát, đám người của hắn muốn chạy khỏi thành, thật đúng là vấn đề lớn.
Lúc này Tiêu Phàm cũng hiểu rõ tại sao lúc Tiểu Sửu Hoàng đạt được cây hỏa pháo này lại hưng phấn như vậy.
Bởi vì thứ này chính là một thứ vũ khí giết người hoàn hảo, vô cùng phù hợp với yêu cầu của bản thân Tiểu Sửu Hoàng, lại càng thêm hợp với sát tâm của gã, Tiêu Phàm cảm thấy, nếu cái thứ đồ chơi này mà rơi vào tay Tiểu Sửu Hoàng, chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện lớn!
Có cây hỏa pháo này, chuyện tiếp theo liền dễ dàng hơn rất nhiều.
Dùng hỏa pháo bắn ngã đám truy bắt vướng víu, sau đó dựa vào thân phận tiểu công chúa của Hạ Lộ Lộ để tiện thời chuồn ra cổng thành.
Chẳng qua nhìn cây hỏa pháo này, Tiêu Phàm có chút do dự.
"Thế nào? Anh lo lắng điểm PK hả?"
Tiểu Sửu Hoàng tà tà cười một tiếng, chỉ một câu nói liền nói toạc ra suy nghĩ trong lòng Tiêu Phàm.