Tiểu Sửu Hoàng tà tà cười một tiếng, chỉ một câu nói liền nói toạc ra suy nghĩ trong lòng Tiêu Phàm.
Không sai, dùng hỏa pháo loại trừ một cách bạo lực những người gây chuyện sau lưng mình quả thật là một cách đơn giản, nhưng mà làm như vậy, hắn sẽ tạo nên một trận đồ sát, cũng chính là ác ý PK, Tiêu Phàm không phải là một tên đại biến thái như Tiểu Sửu Hoàng, việc phải gánh vác chữ đỏ như thế này, hắn không muốn phải trải nghiệm lần thứ hai.
"Mệnh Phàm, không bằng anh gia nhập Huyết Tinh Ma Thuật Xã của chúng tôi đi anh cũng đã được thuộc hạ của tôi nói cho biết rằng trong Huyết Tinh Ma Thuật Xã có lợi ích là miễn sự trừng phạt phải chết khi có tên chữ đỏ, cứ thế, anh liền có thể không cần lo lắng về vấn đề PK nữa, cứ thoải mái mà làm đi "
Tiếng thương lượng của Tiểu Sửu Hoàng lại hợp thời vang lên lần nữa, ngữ điệu vô cùng dụ hoặc.
Nhưng Tiêu Phàm nghe xong, trong lòng lại có chút khó chịu, bởi vì cảm giác nói chuyện với Tiểu Sửu Hoàng thật sự là quá tệ, giống như lúc trước lúc cùng đánh nhau với Tiêu Phàm, Tiểu Sửu Hoàng dường như có thể hoàn toàn đọc được suy nghĩ trong đầu Tiêu Phàm, khiến cho trong lòng của hắn cảm thấy không hề an toàn, nhưng mà Tiểu Sửu Hoàng vì sao lại muốn lôi kéo hắn gia nhập Huyết Tinh Ma Thuật Xã chứ?
"Không được. Có anh và Hạ Lộ Lộ dùng hỏa pháo xung phong đi trước, cái đám tạp nham cản đường bên trong thành Frya kia căn bản không cần tôi phải ra tay. Tôi nói không sai chứ, Hạ Lộ Lộ rất lợi hại " Tiêu Phàm trực tiếp cự tuyệt đề nghị của Tiểu Sửu Hoàng, cũng bẻ đề tài sang một hướng khác.
"Hừ! Đương nhiên! Đồng dâm à, coi như chú thất thời! Nói thế nào đi nữa Hạ Lộ Lộ cháu đây cũng là tiểu công chúa lợi hại nhất của tộc Tinh Linh!"
Hạ Lộ Lộ được Tiêu Phàm khen một câu như vậy, cái đầu nhỏ liền ngẩng cao, vô cùng đắc ý.
"Xem đi " Tiêu Phàm giang tay ra nói với Tiểu Sửu Hoàng.
"Thế thì thật là đáng tiếc, tôi thật sự vô cùng muốn anh gia nhập Huyết Tinh Ma Thuật Xã của bọn tôi mà, cạc cạc "
Tiểu Sữu Hoàng cũng không cưỡng cầu nữa, dùng bộ pháp vô cùng buồn cười, bước đi, nói: "Vậy thì đi thôi, cũng đừng khiến cho người ta chờ sốt ruột "
"Ấy! Chờ chút! Các người đừng đi mà! Còn Tiểu Miêu tôi đây nữa này!"
Nhìn thấy không ai để ý đến mình, rốt cuộc lúc này Tiểu Miêu mới kêu lên.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, tâm trạng kinh hoảng lúc trước của Tiểu Miêu vất vả lắm mói bình tĩnh trở lại, nhưng nghe thấy đoạn hội thoại giữa Tiêu Phàm và Tiểu Sữu Hoàng, Tiểu Miêu thông minh dường như hiểu được gì đó, đột nhiên cảm thấy rùng mình, tay chân lại lần nữa không theo sự sai khiến mà run lẩy bẩy.
"Vậy cô mau đuổi theo sát đi."
Tiêu Phàm quay đầu nhìn cô gái đáng thương này một chút, hảo ý nhắc nhở.
"Nhưng mà Tiểu Miêu lại không đi được rồi "
Tiểu Miêu tội nghiệp nhìn Tiêu Phàm, khiến cho Tiêu Phàm không được tự nhiên, nói: "Cô ngay cả đi đường mà cũng không biết, lúc trước vì sao lại muốn đến tham gia náo nhiệt chứ, vậy bây giờ làm thế nào bây giờ?"
Tiểu Miêu không nói gì nữa, mà dùng một loại ánh mắt cầu khẩn nhìn Tiêu Phàm, và Tiểu Sửu Hoàng cùng với Hạ Lộ Lộ cũng đang cùng nhau yên lặng nhìn hắn.
Tiêu Phàm sững sờ, vẻ mặt run rẩy, nói: "Các người...Có ý gì đây!"
...
Hạ Lộ Lộ đã đi ra đầu hẻm, vẻ mặt tùy ý như đi dạo chơi.
Tiểu Sửu Hoàng xóc xóc câu hỏa pháo trong tay,
cảm nhận được sức nặng của kim loại, bên trong ánh mắt lóe ra một chút chờ mong.
Tiêu Miêu vẻ mặt hạnh phúc, vui sướng hừ hừ hát một bài hát, đã hoàn toàn không còn bộ dáng khẩn trương như lúc nãy.
Tiêu Phàm thì vẻ mặt khó chịu nói với cô gái khó hiểu phía sau: "Tự cô ôm chặt một chút, miễn cho chút nữa bắt đầu chạy lại bị ngã xuống!"
Mặc dù ngoài miệng Tiêu Phàm nói như vậy, nhưng trong lòng lại âm thầm mắng, ngã chết cô đi!
Đúng vậy, sau khi an bày một lúc, Tiêu Phàm đã vinh quang trở thành thú cưỡi cho nữ MC Tiểu Miêu đang hot trên mạng.
...
"Tiểu Miêu không đi được nữa, anh lại giống như vừa nãy mà ôm tôi đi chứ sao nữa..." Tiêu Miêu bày ra một bộ dáng đương nhiên phải vậy nói với Tiêu Phàm.
"Cô không đi được vì sao còn chủ động tham gia nhiệm vụ này chứ!"
"Haizz, đồng dâm à, chú nói như vậy là không đúng, cháu cảm thấy em gái nhỏ này làm một linh vật trong đội thật ra cũng không tệ lắm "
Hạ Lộ Lộ cháu chỉ là một đứa con nít lại dám gọi Tiểu Miêu là em gái nhỏ, vả lại ngoại hình của cháu còn thích hợp làm linh vật hơn là Tiểu Miêu đó!
Tiêu Phàm đương nhiên không dám nói như vậy, dù sao Hạ Lộ Lộ cũng là tiểu công chúa, Tiêu Phàm không thể trêu vào được, nói: "Linh vật gì cái loại vướng víu như vậy chứ, đội ngũ chúng ta không cần..."
"Mệnh Phàm, anh sao có thể nói một lady là vướng víu chứ? Thật là không thân sĩ " Tiểu Sửu Hoàng lời ít mà ý nhiều phê bình Tiêu Phàm.
"Chết tiệt, tôi cũng không muốn nói với cái tên điên nhà anh! Vì sao không phải là anh ôm cô ấy?"
"Ấy, tôi và Hạ Lộ Lộ là chủ công trong đội ngũ bảo hộ của nhiệm vụ lần này, sao còn có thời gian nhàn rỗi để chăm sóc cô ấy chứ, vả lại cô ấy dường như cũng không chào đón tôi nha " Vừa nói, Tiểu Sửu Hoàng vừa bước mấy bước lại gần Tiểu Miêu, Tiểu Miêu lại như thú con bị kinh hãi, điên cuồng lùi về phía sau. "Anh xem đi, tôi nói không sai chứ, trong đội ngũ của chúng ta hiện tại cũng chỉ có anh rảnh rỗi để chăm sóc cho cô ấy, nếu không anh đến dùng hỏa pháo bắn đuổi đám người chơi truy sát chúng ta đi?"
...
Thế là, trăm ngàn bất đắc dĩ, Tiêu Phàm đành phải thỏa hiệp, chẳng qua Tiêu Phàm cũng không tiếp tục sử dụng ôm công chúa nữa, mà là đổi lại thành cõng sau lưng.
Tiểu Sửu Hoàn nhìn Tiêu Phàm cõng Tiểu Miêu, không biết biến từ đâu ra một dải gấm hồng, buộc Tiểu Miêu chặt vào lưng Tiêu Phàm.
"Anh làm cái gì vậy?"
Nhìn thấy dải gấm hồng quấn quanh người mình, Tiêu Phàm chợt cảm thấy buồn nôn.
"Cô ấy lên xe của anh, tất nhiên phải thắt dây an toàn rồi." Tiểu Sửu Hoàng bày ra vẻ mặt xử lý việc chung, nói.
Mẹ kiếp, các người thật sự xem tôi là thú cưỡi của cái cô gái mắc bệnh tâm thần này rồi hả?
"Vậy cái băng gấm buồn nôn này anh lấy từ đâu ra?"
"Ảo thuật không gì là không làm được, cạc cạc "
"Có thể đổi màu khác hay không?"
"Không được."
"Không phải anh nói ảo thuật không gì là không làm được sao?"
"Tôi có nói như vậy sao "
...
Thế là đồng đội ăn bám Tiểu Miêu của chúng ta thắt một cái dây an toàn màu hồng, vô cùng vui sướng dựa vào chú tài xế Tiêu Phàm, mà hai phần tử bảo lực là Tiểu Sửu Hoàng và Hạ Lộ Lộ, xung phong phía trước để mở đường cho "chiếc xe" đi.
Tiểu Miêu bỗng cảm thấy hành trình ăn bám lần này của cô có chút nở mày nở mặt, chẳng qua dường như lại vô cùng nguy hiểm.
Haizz, lười quan tâm những thứ này
Tiểu Miêu lần nữa hướng thân thể về phía trước, hai tay lại càng ôm chặt cổ của Tiêu Phàm hơn nữa...
"Này "
Hạ Lộ Lộ cười hì hì lên tiếng chào những người chơi trước mặt, sau đó bóp cò súng.
"Tạch tạch tạch!"
...
"Surprise "
Một tên hề mặt trắng bệch khiến cho người ta sợ hãi nhảy ra từ một nơi hẻo lánh nào đó, đưa nòng pháo đen ngòm dán lên lồng ngực của một người chơi, trên miệng toét ra một nụ cười kinh dị.
"Bùm bùm bùm "
...
Trên mặt Tiểu Miêu lúc này đã không còn vẻ hạnh phúc nữa mà là một vẻ mặt mộng bức.
Ngay cả Tiêu Phàm vẫn luôn trấn định mà khi nhìn màn trình diễ đang xảy ra trước mặt, cũng kìm lòng không được mà nuốt một ngụm nước bọt.
Bởi vì chuyện này và kế hoạch ban đầu của hắn chẳng giống nhau chút nào!
Kế hoạch ban đầu của Tiêu Phàm chính là, bốn người họ dùng tốc độ cao nhất chạy đến cổng thành, Tiểu Sửu Hoàng và Hạ Lộ Lộ phụ trách dùng hỏa pháo xua đuổi đám người truy sát phía sau, đợi đến lúc đội ngũ tiếp cận được cổng thành, Tiêu Phàm sẽ quan sát tình hình xung quanh cổng thành một phen, bày ra một phương án vượt ải, nhưng kịch bản đang được tiến hành không giống vậy một chút nào...