Nhìn thấy con nhóc con trước mặt mình đã bắt đầu động tay động chân với nhau, Tiêu Phàm không thể không nhanh chóng sáp đến gần hai đứa nhóc, mỗi tay đè đầu một đứa nhóc lại: "Này, hai vị đại gia này! Xin hãy bớt giận đi..."
Một chữ "đi" cuối cùng của Tiêu Phàm phát âm vội vàng gấp rút, cũng không phải là bởi vì Tiêu Phàm quá sốt ruột, mà là bởi vì Tiêu Phàm bỗng nhiên thả lỏng tay, thân thể Tiểu Miêu được Tiêu Phàm cõng trên lưng bỗng nhiên trụy xuống, cô ta hoảng sợ xiết chặt cổ Tiêu Phàm, hại Tiêu Phàm thiếu chút nữa tắt thở.
Có điều "dây an toàn" của Tiêu Sửu Hoàng quả thật buộc rất chắc, dưới tình thế cấp bách buông lỏng tay lai vẫn không khiến Tiểu Miêu ngã xuống, sau khi rơi xuống một chút lại vẫn ổn định tư thế, chẳng khác nào một chiếc móc treo, vững vàng treo ở trên lưng Tiêu Phàm.
Tiểu Miêu lau mồ hôi, thầm nghĩ thật là nguy hiểm.
Mà Tiêu Phàm bị xiết chặt cổ đến mức ho khan kịch liệt, hắn cảm thấy khó chịu vô cùng, thậm chí hắn còn muốn quay lại bóp chết con linh vật này.
Có điều lúc này Tiêu Phàm không có nhiều thời gian dành cho Tiêu Miêu, trước hết hắn phải trấn an được hai tên tiểu quỷ này đã.
Nhưng hai tên nhóc đang nổi nóng kia sao có thể để ý tới Tiêu Phàm? Đám nhóc nhìn thấy kẻ thù đứng trước mắt mình, liên tiếp vung nắm tay về phía trước, thỉnh thoảng còn đá chân mấy cái, tiếc rằng lúc này bọn chúng đang bị Tiêu Phàm dùng tay tách ra, không thể đánh trúng được đối phương.
Cảm giác vung nắm đấm vào trong khoảng không không hề dễ chịu, mà bọn chúng đang bị Tiêu Phàm giữ lại không thể tấn công người kia được, nội tâm đám tiểu quỷ tức giận lại không có chỗ xả, không biết vì sao bọn chúng đồng loạt quay đầu, chuyển nắm đấm lên trên người Tiêu Phàm.
Một đợt nắm đấm bùm bụp đập lên người Tiêu Phàm, vừa đấm vừa mắng chửi, mặc dù người bị đánh là Tiêu Phàm, nhưng chúng lại mắng lẫn nhau, vô cùng sảng khoái.
Cảm nhận từng trận nắm tay rơi xuống người mình, Tiêu Phàm thực sự rất muốn trực tiếp bắt hai đứa nhỏ này lại đánh đòn, nhưng thân phận của hai đứa nhóc này không bình thường, hắn không thể đánh được...
"Hai bạn nhỏ này đáng yêu quá nhỉ?"
Tiêu Miêu đã hồi phục tinh thần lại từ trong tiếng đạn pháo, cô ta thoải mái ghé vào trên lưng Tiêu Phàm nhìn Hạ Lộ Lộ cùng Snow đang đứng phía trước, bỗng nhiên trong lòng cô ta dâng trào tình yêu.
"Đáng yêu cái rắm!"
Nghe thấy Tiêu Miêu nói linh tinh, Tiêu Phàm bị vô số nắm đấm nhỏ đấm đến mức đau khắp cả người phải nhịn không được mở miệng phản bác một câu.
Mà Tiểu Sửu Hoàng đang đứng một bên lại không hề quan tâm mà khà khà khà khà, liên tiếp phát ra tiếng kêu như vịt kia, gã muốn khiến Tiêu Phàm thấy phiền phức.
Bỗng nhiên Tiêu Phàm cảm thấy mình giông như một giáo viên nhà trẻ, vô phùng phiền lòng mà khuyên can hai con quỷ nghịch ngợm tính tình táo bạo hiếu chiến vô cùng, trên lưng còn đang cõng một cô ngốc không biết cái gì, bên cạnh còn có một tên quần chúng xem phim vui sướng khi người khác gặp họa, thật sự rất thê lương.
Đúng lúc này, Hạ Lộ Lộ cùng Snow không hẹn mà cùng lùi về sau mấy bước, nhưng ánh mắt chúng vẫn căm tức nhìn đối phương, cuối cùng chúng đều lấy vũ khí ra cầm trên tay mình, ra vẻ quyết tâm sống chết.
Tiêu Phàm phát hiện ra tình trạng giữa hai đứa nhóc, cảm thấy không ổn, trình độ của Snow thế nào Tiêu Phàm không biết rõ, nhưng một khi Hạ Lộ Lộ nổ pháo trong tay cô bé, có thể sẽ thật sự lấy mạng người khác đó!
Nên làm cái gì mới được đây?
"Nhóc đã đến nỗi phải tranh đua hết mình với tiểu quỷ này rồi sao?"
Tiêu Phàm nhạy bén phản ứng, dùng một loại giọng nói vô cùng hèn mọn lên tiếng.
"Ha! Sao có thể chứ? Hạ Lộ Lộ chỉ muốn dùng pháo để dọa tên tiểu quỷ này thôi!"
"Đệt, cô nghĩ Snow tôi là cô hay sao? Tôi mới không thèm so đo với tên nhóc con như cô!"
Nói xong, Hạ Lộ Lộ cùng Snow lại tiếp tục căm tức đối phương, tia lửa điện không ngừng lập lòe giữa hai người...
Nhìn thấy bọn chúng có vẻ không có ý định đánh nhau nữa, trong lòng Tiêu Phàm có chút đắc ý.
Quả nhiên là một đám nhóc, tùy tiện trào phúng một câu lập tức thu tay lại, còn ra vẻ người lớn lắm, quả thực là vô cùng ngây thơ, có điều hiện tại hai người này vẫn khiến người khác thấy đau đầu vô cùng...
"Phàm muội muội? Cuối cùng cũng tìm được anh rồi!"
Một tiếng thét truyền đến từ sau lưng Tiêu Phàm, Tiêu Phàm nghe thấy tiếng nói này liền biết là ai,
Ngay cả động tác xoay người hắn cũng bỏ bớt, bởi vì hắn thật sự rất quen thuộc với Hổ Nữu.
Hổ Nữu hét lên vừa nhiệt tình vừa hưng phấn, Tiêu Phàm lại bỗng nhiên cảm thấy dựng hết tóc gáy, bởi vì Tiêu Phàm không thể quên được một đống rắc rối xảy ra trong công hội Hoa Nguyệt trước đây, tất cả đều là do người phụ nữu ác độc này làm hại.
Snow đang định xử lí Hạ Lộ Lộ, sau đó tiếp tục xử lí luôn Tiêu Phàm, cậu bé nghe thấy tiếng hét này, lập tức nhướng mày.
Kế hoạch tác chiến bị người khác cắt ngang, Snow có chút mất hứng, chậm rãi xoay người nhìn về phía sau, định bụng nhìn xem người nào đang đột ngột xông đến.
Khi Snow nhìn thấy đám người đang đi tới từ phía ra, trong lòng cậu bé bỗng nhiên kinh ngạc, sau lưng chợt thấy lạnh lẽo, cổ cậu bé co rụt lại, sắc mặt trở nên kích động.
Nhân lúc tất cả mọi người không chú ý đến mình, Snow nhấc chân lại bắt đầu lén lút định rời đi.
Đệt mợ, vì sao anh hai với chị Xà Cơ lại đến đây? Nếu như chạm trán với bọn họ, chẳng phải mình sẽ rất xấu hổ hay sao? Hơn nữa nếu như chuyện mình giấu diễm bị anh hai nói với chị Xà Cơ vậy thì lớn chuyện rồi!
Không được, mình phải nhanh chóng rời khỏi đây, tuyệt đối không thể để anh hai cùng chị Xà Cơ phát hiện ra mình!
...
"Phàm muội muội, gần đây anh chạy đi đâu đó?"
Hổ Nữu vội vàng chạy đến trước mặt Tiêu Phàm, ánh mắt cô sáng long lanh, vẻ mặt chờ mong.
"Đội trưởng ca ca, anh đi đâu thế? Bọn tôi đều rất lo lắng cho anh đó." Lúc này Xà Cơ cũng đã đi tới, cô nhẹ giọng nói.
"Đúng vậy, đến một chút tin tức cũng không có, bọn em rất lo lắng." Bán Trường Miên kéo theo Miên Miên đi tới.
Tuyết Dạ không nói gì, chỉ đứng ở sau lưng các cô cười cười nhìn Tiêu Phàm.
Vốn dĩ sau khi Tiêu Phàm biết Tuyết Dạ có qua lại với Hoa Nguyệt, trong lòng hắn vẫn luôn không được tự nhiên, nhưng sau khi nhìn thấy Tuyết Dạ vẫn luôn dịu dàng tươi cười, Tiêu Phàm cũng mỉm cười lại với cậu. Đúng vậy, tất cả đều là quá khứ rồi, hiện tại cậu là một thành viên của Vũ Hội Ác Ma...
"Mệnh Phàm..."
"Đúng vậy, những người này đều là bạn của tôi!"
Nhìn thấy Tiểu Sửu Hoàng đang đi về phía mình, Tiêu Phàm lập tức nhắc nhở, sợ kẻ điên Tiểu Sửu Hoàng này nhất thời nhanh tay kéo cò của khẩu pháo.
"Vừa rồi tôi còn chưa nói gì, vì sao anh biết tôi định hỏi anh cái gì?" Tiểu Sửu Hoàng sửng sốt, vẻ mặt khó hiểu.
Tiêu Phàm không để ý đến hắn, trực tiếp giới thiệu với mọi người trong Vũ Hội Ác Ma: "Hiện tại tôi đang làm một nhiệm vụ, tạm thời không thể luyện cấp tổ đội cùng với mọi người, người này chính là Tiểu Sửu Hoàng, đồng đội tạm thời của tôi."
"À, là vậy sao..." Xà Cơ nghe lời nói của Tiêu Phàm, có vẻ có chút mất mát, có điều cô nhanh chóng điều chỉnh lại: "Vậy thì lần sau đội trưởng ca ca lại luyện cấp cùng bọn tôi đi, đúng rồi, vừa rồi tôi mới thấy hình như ở đây có một bóng người rất quen, vì sao lại không thấy nữa rồi?"
"Đúng vậy, vừa rồi đứng ở xa xa hình như tôi cũng nhìn thấy một người khá quen." Tuyết Dạ cũng nghi hoặc nói.
Lúc này Tiêu Phàm mới phát hiện tên nhóc Snow này đã biến mất dạng không biết từ lúc nào...
Sau khi Hổ Nữu gặp được Tiêu Phàm thì có chút hưng phấn. Bởi vì cô nhìn thấy bên cạnh Tiêu Phàm xuất hiện một người kì quái, đó chính là Tiểu Sửu Hoàng.
Tiểu Sửu Hoàng là sát thủ có tiếng nhất trong "Tân Sinh", Hổ Nữu có biết chuyện này, chẳng qua Hổ Nữu không giống với những người khác, đối với gã hoàn toàn không có chút sợ hãi nào, ngược lại lúc nhìn thấy ID đẫm máu trên đỉnh đầu của gã, trong lòng lại ẩn ẩn có chút mong chờ.
Một Phàm muội muội thú vị, thêm một sát thủ Tiểu Sửu Hoàng điên cuồng tạo thành một đội ngũ hoàn thành nhiệm vụ, nghĩ thế nào cũng cảm thấy rất thú vị, vì thế Hổ Nữu tâm động rồi...