Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 615: CON QUẠ GIAN TRÁ

"Phàm muội muội, nhiệm vụ lần này mang tỷ tỷ đi cùng đi! Please please..."

Hổ Nữu tùm lấy tay của Tiêu Phàm, tận lực cầu xin nói.

Ở bên cạnh Hổ Nữu thời gian dài, đương nhiên Tiêu Phàm biết trong đầu Hổ Nữu đang nghĩ cái gì, cho nên hắn trực tiếp từ chối cô: "Không được!"

"Vì sao lại không được!"

Hổ Nữu muốn gia nhập vào đội làm nhiệm vụ này, không có cửa đâu!

Hiện tại trong đội ngũ này có một tên điên nhỏ Hạ Lộ Lộ và tên điên lớn Tiểu Sửu Hoàng vô cùng ầm ĩ, khiến cho Tiêu Phàm khó có thể an tâm được. mà gánh nặng cực lớn Tiểu Miêu này lại cần Tiêu Phàm để ý đến, khiến cho Tiêu Phàm mệt mỏi không chịu nổi. Nếu bây giờ thêm Hổ Nữu vào, Tiêu Phàm cảm thấy bản thân chắc chắc sẽ sụp đổ mất!

Hổ Nữu này không chỉ có sự điên của hai người đằng trước mà còn có cả sự yếu đuối của người đằng sau, làm bã đậu thật sự.

Nhưng Tiêu Phàm tuyệt đối không thể nói điều này trước mặt Hổ Nữu, bởi vì nếu nói trắng ra lời này, nếu Hổ Nữu trở nên tức giận, sau đó Tiêu Phàm sẽ thảm rồi.

"Bởi vì nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, người mạnh như tôi hay Tiểu Sửu Hoàng miễn cưỡng cùng chỉ có thể bảo vệ chính mình, nếu như cho cô gia nhập đội này, rất có thể nhiệm vụ lần này sẽ thất bại..."

"Vậy sao anh còn muốn mang theo cả nữ nhân đằng sau kia nữa!" Hổ Nữu chỉ vào Tiểu Miêu đứng sau lưng Tiêu Phàm nói.

"À...."

Hỏng rồi, bản thân thế mà lại quên mất Tiểu Miêu này.

"Đúng vậy, đội trưởng ca ca, nãy giờ tôi cũng cảm thấy rất kì lạ rồi. Sao anh lại phải cõng nữ nhân này đi làm nhiệm vụ đây?" Ngữ khí của Xà Cơ có chút ghen tức, thấp giọng nói thầm một câu: "Tôi còn chưa từng được anh cõng đây..."

Chỉ có điều Tiêu Phàm không nghe thấy câu này.

Vừa rồi vẫn luôn phải vội vã chạy theo Hổ Nữu, Bán Trường Miên lúc này đã có chút mệt mỏi, lôi kéo Miên Miên ngồi xuống một bên nghỉ ngơi, không có để ý đến chỗ của Tiêu Phàm.

Mà Miên Miên liếm một cây kẹo que siêu to, vẻ mặt tò mò nhìn về phía Tiêu Phàm, trong mắt dường như lóe ra một tia không rõ ý nghĩ....

"Bởi vì Tiểu Miêu là vật may mắn của đội!"

Nghe thấy người khác nghi ngờ bản thân mình, Tiểu Miêu tự mình giải thích một phen, sau khi nhìn thấy Hạ Lộ Lộ và Tiểu Sửu Hoàng suốt cả một đường oanh tạc, cô ta có vẻ như đã thật sự xem mình là một vật may mắn rồi.

"Vật may mắn gì chứ? Người này nhỏ hơn tỷ tỷ nhiều như vậy, dựa vào đâu cô ta lại làm vật may mắn!"

Hổ Nữu vẫn luôn dũng mãnh, nhìn thấy Tiểu Miêu dùng lí do rách nát này cũng có thể đi chơi cùng với nhóm Tiêu Phàm, nháy mắt không phục hét to lên.

"Cô!"

Tuy rằng hình dung cô ta "nhỏ bé như vậy" rất thích hợp, nhưng cũng rất làm tổn thương người nghe, Tiểu Miêu bị Hổ Nữu nói như vậy, đang muốn phản bác cô vài câu, nhưng nhìn thấy hai khỏa cực lớn trước ngực của Hổ Nữu, nửa ngày cũng không nói ra được một chữ, hơn nữa nhìn thấy dáng vẻ hung hăng của Hổ Nữu, Tiểu Miêu dường như có chút sợ hãi, càng ôm chặt lấy Tiêu Phàm hơn.

"Không phải như vậy đâu, tình huống của cô ta có hơi phức tạp, hơn nữa đội ngũ này cũng không phải lời tôi nói có thể quyết định được..." Nhìn thấy Hổ Nữu nóng nảy, Tiêu Phàm vội vàng giải thích một phen.

...

Mà ở chỗ khác, để tránh bản thân đụng phải Tuyết Dạ và Xà Cơ, Snow thừa dịp mọi người bị hấp dẫn bởi tiếng hét ầm ĩ của Hổ Nữu, lén lút lui ra trốn ở một bên, âm thần quan sát Tiêu Phàm bọn họ.

Mệnh Phàm, hôm nay coi như chú may mắn! Snow tôi tha cho chú một lần, nếu lần sau chú gặp phải tôi, chú thảm chắc rồi. Còn cả thằng nhãi khiến người khác chán ghét kia nữa!

Đúng lúc này, Snow bỗng nhiên nhìn thấy nhìn thấy ở cuối đường phố xa xa loáng thoáng xuất hiện vài bóng người, đợi đến lúc cậu bé nhìn thấy mặt của những người đó, Snow mỉm cười, không có ý tốt nói: "Ha ha, Mệnh Phàm, tiếp theo chú đẹp mặt rồi."

...

Thuyết phục được đại tiểu thư không nói đạo lí Hổ Nữu cũng không phải một chuyện dễ dàng, cho nên hiện tại Tiêu Phàm có chút đau đầu.

"Nghe tôi nói này, lần này thật sự không thể đưa cô theo, chỗ kia rất là nguy hiểm..."

"Có anh ở đó, tôi sợ gì chứ!"

Đệt! Những lời này mà cô còn có thể nói đến lẽ thẳng khí hùng như vậy! Không hổ là Hổ Nữu!

Tiêu Phàm nhất thời không còn gì để nói.

Đúng lúc này, dư quang khóe mắt Tiêu Phàm bỗng nhiên nhìn thấy tình huống ở phía xa, toàn thân trở nên nghiêm túc lên, hai tay giữ lấy bả vai Hổ Nữu: "Nghe tôi này, lần này thật sự rất nguy hiểm. Đừng đôi co nữa."

Sau đó không đợi Hổ Nữu phản ứng lại, dặn dò Tuyết Dạ đứng bên cạnh một phen: "Tuyết Dạ, lúc tôi không có mặt ở đây, bọn họ đành giao cho cậu chiếu cố, lại phải để cậu vất vả rồi!"

"Đội trưởng, anh yên tâm, hơn nữa cũng không có gì vất vả hết, mọi người với em đều rất thân thiết nhau, có thể ở bên cạnh bọn họ, em cảm thấy vô cùng vui vẻ." Tuyết Dạ mỉm cười đáp.

"Vậy tôi yên tâm rồi. Tốt lắm, chúng ta phải đi rồi, Tiểu Sửu Hoàng, Hạ Lộ Lộ!"

"Nhưng mà Hạ Lộ Lộ vẫn chưa tìm thấy tên tiểu quỷ thối tha lâm trận bỏ chạy kia để trút giận nữa!"

Hạ Lộ Lộ không cam lòng nhìn một lượt xung quanh. Cô bé không biết vì sao mà tên tiểu quỷ đáng ghét kia mới một lúc đã không thấy đâu rồi. Cô bé còn muốn dạy dỗ cho tên kia một bài học nhớ đời cơ!

"Đi thôi đi thôi, Hạ Lộ Lộ là người lớn không nhất định phải tính toán với con nít làm gì." Nhìn thấy Hạ Lộ Lộ còn đang tức giận Snow, Tiêu Phàm mỉm cười: "Nếu không nhanh lên, thị vệ Tinh Linh phía sau sẽ đuổi tới đấy!"

Đúng vậy, giờ phút này, thị vệ Tinh Linh ở thành Frya vốn bị Kiều Trì tử tước ra lệnh án binh bất động rốt cuộc dưới sự dẫn đầu của Claude đã toàn bộ xuất quân rồi...

Hạ Lộ Lộ quay lại nhìn thấy rất nhiều thị vệ Tinh Linh đang chạy lại gần mình, chỉ có thể đứng dậy chạy theo, trong miệng vẫn đang thở hổn hển lẩm bẩm nói: "Hạ Lộ Lộ là người lớn không cần so đo với con nít, Hạ Lộ Lộ là người lớn không cần so đo với con nít..."

Mà Tiểu Miêu lén lút quay đầu lại liếc nhìn Hổ Nữu một cái, có chút không phục nhỏ giọng nói: "Hừ! Ngực lớn thì có gì ghê gớm đâu chứ! Loại lolicon giống như Mệnh Phàm không phải thích người ngực nhỏ sao!"

Bởi vì ai người dựa vào nhau quá gần, Tiêu Phàm không cẩn thận nghe được Tiểu Miêu nhỏ giọng oán giận, suýt chút nữa lảo đảo té ngã xuống đất.

Không bao lâu, một đám thị vệ Tinh Linh trong thành Frya liền chạy lướt qua đám người Hổ Nữu bọn họ...

Nhìn thấy đám người đang từ từ chạy qua bên cạnh mình, trong lòng Hổ Nữu vô cùng bất mãn: "Hắn cứ như vậy đi luôn sao? Thật sự không định mang theo mình sao?"

"Hổ Nữu, chúng ta đi thôi, xem ra bên phía đội trưởng thật sự rất phiền phức, chúng ta đừng gây thêm phiền cho anh ấy nữa." Tuyết Dạ nhắc nhở Hổ Nữu một tiếng.

"Đi sao? Không! Chuyện vui như vậy sao có thể thiếu chúng ta được! Chúng ta mau đuổi theo nhanh đi, đừng để bị Phàm muội muội bỏ đi!"

...

"Báo cáo Claude đại nhân, đây là đại đội thứ nhất, đã phát hiện hình bóng của công chúa điện hạ Hạ Lộ Lộ. Địa điểm là quảng trưởng a-1."

"Tốt lắm, địa đội số 1 tiếp tục đuổi theo, đuổi tiểu công chúa điện hạ Hạ Lộ Lộ đến khu quảng trường a-4."

"Phó quan, thông báo cho tất cả các đại đội di chuyển tới gần khu a thành Frya. Đại đội số 3 ở gần khu a lập tức đến quảng trường a-2 đợi lệnh, phong tỏa quảng trường a-2, phong ngừa tiểu công chúa điện hạ Hạ Lộ Lộ chạy trốn từ chỗ đó..."

Claude nhìn vào bản đồ thành Frya mà Kiều Trì tử tước đưa cho, thông qua Ma Pháp Tinh Thạch để đưa ra từng mệnh lệnh chặt ché với đám thị vệ Tinh Linh trong thành Frya.

Mà giờ khắc này, trên trời cao thành Frya có một con quạ lớn toàn thân đen kịt đang bay lượn, ánh mắt nó nhìn chằm chằm và dòng người đang di chuyển trong thành Frya, hai mắt sáng lên, trong có vẻ vô cùng xảo trá.

Sau đó nó mở miệng chim ra, nói ra một câu tiếng người khó nghe mà kì lạ: "Đội viên còn thừa lại của tiểu đội Tinh Thần số 1 lập tức tiến về quảng trường a-1, trợ giúp thị vệ Tinh Linh truy đuổi Mệnh Phàm. Công hội Hoa Nguyệt và công hội Diệp Tinh liên thủ, đi đến khu a phong tỏa tất cả các quảng trường ngoại trừ quảng trường a-1, triển khai vây bắt đám người Mệnh Phàm..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!