"Claude, anh là tên khốn nạn, dám dẫn người phá hoại kế hoạch thám hiểm của bản công chúa, người đàn ông đáng ghét như anh chắc chắn không lấy được vợ, anh có biết hay không?"
Lúc này, tử tước George và đại hiền giả Laurel cũng đi tới bên cạnh Claude, nghe được tiểu công chúa nguyền rủa thì Claude tự nhiên cảm thấy rất xấu hổ.
"Claude, cậu đừng nghe đứa nhóc đó nói bậy, cậu không đáng ghét chút nào, nếu cậu không thể lấy vợ thì cũng đừng lo, ta có thể gả cháu ngoại ta cho cậu." Laurel vỗ vỗ bả vai của Claude để an ủi.
Claude nhìn tới khuôn mặt của Laurel rồi lắc đầu liên tục: "Không cần, không cần đâu đại hiền giả, ngài không nên tốn hao tâm sức vào chuyện cỏn con này."
"Claude, ta thật lòng an ủi cậu! Thế nhưng cái ánh mắt ghét bỏ của cậu là ý gì đây?"
"Đại hiền giả, chính sự quan trọng hơn, chuyện bây giờ là nên đưa công chúa trở về, ngài xem tử tước George lo lắng như thế nào kìa." Claude nhìn thấy đại hiền giả Laurel chuẩn bị nổi giận thì vội vàng chuyển chủ đề.
Laurel nhìn qua vẻ mặt lo lắng và trán đầy mồ hôi của tử tước George thì trừng mắt nhìn Claude: "Lần này tha cho cậu một mạng!"
Claude thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu cho thủ hạ của mình để cho thị vệ tinh linh xung quanh quảng trường bắt đầu thu hẹp lại vòng vây.
...
"Công hội Tinh Thần của các anh cứ như vậy mà nhìn NPC tiêu diệt Mệnh Phàm hả?" Mị Hỏa nhìn thị vệ tinh linh đang thắt chặt vòng vây thì hỏi hội trưởng công hội Tinh Thần.
"Ha ha..." Hội trưởng công hội Tinh Thần chỉ cười khẽ, không trả lời câu hỏi của Mị Hỏa.
Nhìn thấy vẻ mưu xa tính trước của hội trưởng công hội Tinh Thần thì Mị Hỏa khá tức giận, thật sự là một con cáo già đáng chết!
Mình cũng không muốn để Mệnh Phàm chết dễ dàng như vậy! Muốn chết thì Mệnh Phàm phải chết ở trong tay công hội Hoa Nguyệt, như vậy mới có thể chứng minh rằng công hội Hoa Nguyệt mới là nhà chân chính của Tuyết Dạ!
Mà Ngọc Sinh Yên ở bên cạnh Mị Hỏa thì nhìn về phía bóng người quen thuộc đang chạy đi thì hơi lo lắng.
Tại sao ta lại lo lắng cho tên cặn bã kia chứ?
Bởi vì ta muốn tự tay đánh bại anh ta, chứ không muốn nhìn thấy anh ta bị NPC giết!
Đúng vậy, chắc chắn là như vậy...
...
Crimson Rose và Hàn Tiểu Yêu ra khỏi thành nửa ngày rồi mà vẫn chưa thấy Ngọc Sinh Yên và Tiêu Phàm ra thì lại trở về, cũng thuận tiện tham gia vào đại quân vây quét Tiêu Phàm của công hội Hoa Nguyệt. Trên đường cũng không thấy Phàm Tử tỷ tỷ, Crimson Rose hơi bực bội, lại nhìn thấy bóng người đang cõng Tiểu Miêu hơi quen quen, cô nghi ngờ mà hỏi người bên cạnh: "Tại sao chúng ta lại muốn vây quanh những người kia vậy?"
"Người kia là 'Lich King' Mệnh Phàm." Vũ Tinh trả lời rất đơn giản, bởi vì chỉ cần hai chữ 'Lich King' là có thể giải thích được tất cả.
Hàn Tiểu Yêu nhìn bóng người Tiêu Phàm thì sắc mặt hơi phức tạp, bổ sung một câu: "Anh ta là anh trai của Phàm Tử..."
" 'Lich King' Mệnh Phàm là anh trai của Phàm Tử tỷ tỷ sao?" Crimson Rose nhíu mày, sau đó trừng mắt nhìn về bóng lưng của Tiêu Phàm, sắc mặt hiện lên vẻ chán ghét: "Tên đó đúng là nên giết! Loại đàn ông như anh ta làm sao xứng làm anh trai của Phàm Tử tỷ tỷ cao quý và xinh đẹp chứ!"
...
"Hội trưởng, chúng ta không hành động gì nữa à?"
.
Đoạn Thủy Lưu đi tới gần hội trưởng công hội Tinh Thần mà hỏi, nhìn xem Tiêu Phàm bị NPC vây giết lại không thể tham dự vào thì Đoạn Thủy Lưu vẫn cảm thấy chưa hết giận.
"Tôi biết cậu muốn làm cái gì, thế nhưng bây giờ cậu lại có thể làm cái gì chứ?"
Nghe được câu hỏi của hội trưởng thì Đoạn Thủy Lưu không nói thêm được lời nào cả.
"Cậu không cần nản chí, Tinh Thần của chúng ta đã làm rất tốt rồi, nhiệm vụ của chúng ta hiện giờ là yên lặng mà nhìn 'Lich King' Mệnh Phàm chết đi, mà tôi nghĩ mạng của Mệnh Phàm cũng sắp hết rồi..."
Hội trưởng công hội Tinh Thần nhìn về phương hướng Tiêu Phàm chạy trốn với ánh mắt rất thâm thúy, lại nhìn cây cổ thụ trong quảng trường thì cười một cách hả hê...
"Pháo hữu, hãy chạy cùng với Hạ Lộ Lộ, nhanh lên!" Hạ Lộ Lộ rất sốt ruột mà nói với Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm nhìn cây cổ thụ che trời trước mặt mà không hiểu cô bé này đang nghĩ cái gì, theo cách nhìn của Tiêu Phàm thì đi tới cái cây kia cũng chả có tác dụng gì cả, mình cũng không phải tới nơi này để hóng mát, còn không bằng quay lại giết ra một đường máu, thất bại thì chết tại đây mà thôi.
Tình hình bây giờ làm Tiêu Phàm rất tuyệt vọng, thậm chí còn có suy nghĩ vò đã mẻ không sợ rơi nữa.
"Mệnh Phàm, chúng ta có thể chạy thoát sao?"
Tiểu Miêu nhìn xung quanh, thấy toàn người chơi và NPC thì cảm thấy hoảng sợ, hỏi Tiêu Phàm bằng giọng yếu ớt.
Nghe được câu hỏi của Tiểu Miêu thì chẳng biết tại sao Tiêu Phàm lại cảm thấy bực bội, đương nhiên là hắn có thể thấy được tình hình trước mắt là như nào, thế nhưng khi nữ sinh hỏi thì hắn vẫn lựa chọn tự lừa dối mình...
"Có thể... chắc chắn có thể..."
Nghe được câu trả lời của Tiêu Phàm thì Tiểu Miêu an tâm hơn nhiều, thế nhưng Tiêu Phàm lại cảm thấy mờ mịt.
Tại sao mình lại nói những điều đó...
Còn chưa đợi Tiêu Phàm hiểu rõ tại sao mình lại nói điều đó thì tiếng nói của Hạ Lộ Lộ truyền tới, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn: "Pháo bạn, nhanh lên! Chúng ta chạy lên cây đi!"
Vừa nói xong, Hạ Lộ Lộ đưa họng pháo chỉ xuống dưới đất, sau đó hét lớn: "Hỏa Tiễn Khiêu Dược!"
Theo tiếng pháo vang lên thì Hạ Lộ Lộ cũng dùng phản lực bắn lên đỉnh ngọn cây cao vút.
Mà Tiểu Sửu Hoàng thì cười hì hì mà nhìn Hạ Lộ Lộ đang ở phía trên, sau đó nơi gã đứng xuất hiện một đoàn khói trắng, vài con chim bồ câu bay khắp nơi.
Chẳng biết lúc nào Tiểu Sửu Hoàng cũng đã xuất hiện bên cạnh Hạ Lộ Lộ, nét mặt xuất hiện sự khiêu khích nhìn về phía Tiêu Phàm: "Mệnh Phàm, tới lượt cậu, cạc cạc-"
Lên cây sao?
Tại sao lại lên cây? Tiêu Phàm vẫn không hiểu.
Càng quan trọng hơn đó là mình cũng không có kỹ năng nào để lên cây nha, mặc dù Kim Tàm Thoát Xác có thể thuấn di, thế nhưng độ cao của cái cây này vượt xa khoảng cách xa nhất của Kim Tàm Thoát Xác, mà trên lưng của mình còn có một con ghẻ rất nặng nữa chứ...
"Làm sao bây giờ? Mệnh Phàm, chúng ta đi lên như thế nào đây?" Tiểu Miêu rất hoang mang, bởi vì cô đã có thể nghe thấy tiếng bước chân liên tục truyền tới từ phía sau...
Tiêu Phàm dùng khóe mắt nhìn về những bóng người đang dần dần tới gần mình, lại nhìn lên cây thấy vẻ mặt lo lắng của Hạ Lộ Lộ và vẻ mặt cười cợt của Tiểu Sửu Hoàng thì bình tĩnh lại, trả lời thật nghiêm túc: "Chúng ta đi lên như thế nào sao? Đương nhiên là leo lên nha!"
Nói xong, Tiêu Phàm lại ngẩng đầu nhìn lên ngọn cây cao cao phía trên, chỉ là lúc này, ánh mắt của hắn rất kiên định...
Tại trận doanh Thú Nhân...
Sau khi Reginald chém chết một con dã quái thì quay đầu lại, thấy Hào Đại Bàn đang ngẩn người thì hơi nghi ngờ: "Hào Đại Bàn, cậu đang nhìn gì vậy? Sao nghiêm túc thế?"
"Chú Reginald, sao chú lại tới đây, cháu không nhìn cái gì cả." Hào Đại Bàn vội vàng đáp.
"Đang xem trực tiếp những chuyện tại thành Freya sao?"
"Thế mà lại bị hội trưởng phát hiện, ha ha."
Nhìn thấy hành động của mình bị phát hiện thì Hào Đại Bàn cảm thấy hơi xấu hổ.
"Không có gì, nơi đó đang phát sinh chuyện lớn. Hơn nữa bây giờ cậu đang lo lắng cho Tiểu Miêu, hay là lo lắng cho người anh em Mệnh Phàm của cậu?"
"Phàm ca."
Hào Đại Bàn trả lời nhanh như vậy làm Renigald cảm thấy hơi bất ngờ: "Ặc, không phải là cậu đang thích Tiểu Miêu sao? Tại sao..."
"Tại sao khi thấy cô ấy và Mệnh Phàm ở cùng nhau cháu không ghen, với lại tại sao cháu lại lo lắng Mệnh Phàm hơn Tiểu Miêu sao? Hội trưởng, cháu không ngờ chú lại hỏi một câu ngây thơ như vậy."
"A ha ha, Hào Đại Bàn đúng là có tình có nghĩa nha!"
Rất khó có thể thấy được vẻ mặt nghiêm túc của Hào Đại Bàn nên Reginald chỉ có thể dùng tiếng cười để che đi sự xấu hổ của mình.
"Cũng không phải là vấn đề về tình nghĩa gì, mà Phàm ca có ân với cháu, trước kia đã từng cứu cháu một mạng, sau ngày hôm đó, anh ấy bị bệnh..."