Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 622: QUÁ KHỨ KHÔNG THỂ NÀO NHỚ NỔI (2)

Nói tới đây, sắc mặt Hào Đại Bàn trở nên buồn bã, yên lặng nhìn về phía trước, ánh mắt rất xa xăm, giống như có thể nhìn xuyên qua thời gian, nhìn tới quá khứ vậy.

Ở trong trí nhớ, có một đứa bé mập mạp, đang chạy nhanh tới gần một đứa bé trai lớn hơn cậu mấy tuổi, bởi vì thời gian nên bây giờ Hào Đại Bàn cũng không nhớ rõ khuôn mặt người đó là như nào: "Phàm ca như thế nào rồi? Anh ấy vẫn khỏe chứ?"

"Nó bị bệnh, thế nhưng bị bệnh cũng tốt, dù sao bây giờ nó còn nhỏ, không cần phải nhận một áp lực tâm lý lớn như thế..."

Mặc dù Hào Đại Bàn không nhớ rõ mặt mũi của người kia thế nào, thế nhưng vẫn nhớ rõ giọng nói của người đó, trong giọng nói có hơi mất mát cũng có sự thoải mái...

...

"Bị bệnh sao?"

Nghe được lời nói của Hào Đại Bàn thì Reginald nhìn lại Tiêu Phàm trong màn ảnh vẫn đang khỏe mạnh nên không hiểu ra sao.

"Ha ha, không có gì, sự thật thì cháu nghĩ nó cũng không phải là bệnh, từ "bệnh" này là do anh trai của Phàm ca nói ra, cháu nghe vậy thì cũng gọi nó là bệnh luôn..."

"Mệnh Phàm còn có anh trai sao?"

Reginald hơi kinh ngạc, Mệnh Phàm đã mạnh như vậy rồi thì anh trai của hắn mạnh tới đâu nữa?

"Trong trí nhớ của cháu là có, thế nhưng sau khi Phàm ca bị bệnh thì anh trai của anh ấy biến mất..."

Hào Đại Bàn cố gắng nhớ lại khuôn mặt của người kia, thế nhưng cuối cùng vẫn không thể nào nhớ ra, thậm chí cậu còn không nhớ được tên của người đó nữa.

"Hào Đại Bàn, cậu định kể chuyện ma để dọa chú sao? Một người sống sờ sờ lại đột ngột biến mất, tự nhiên chú cảm thấy hơi rùng mình."

"Ha ha, chú nói như vậy thì cháu cũng thật phát hiện mình có tài năng về việc kể chuyện mà, thế nhưng lúc đó thì anh trai của Phàm ca đúng là biến mất, lúc đó cháu còn nhỏ, cũng không biết là có chuyện gì. Chúng ta cũng không cần nghĩ nhiều về chuyện này, nói chuyện khác đi. Thật ra cháu nghĩ từ "bệnh" để hình dung về Phàm ca là không đúng lắm, có lẽ là từ "thay đổi" sẽ chính xác hơn."

"Hào Đại Bàn, cháu bị triết học gia nhập thể hay sao? Tại sao chú lại không hiểu chút nào vậy? Cháu cũng biết rằng chú là người ít học, cháu có thể giải thích đơn giản rõ ràng hơn không?"

Reginald dùng bàn tay to lớn của mình gãi đầu: "Mà cháu nói là Mệnh Phàm thay đổi sao? Cậu ấy thay đổi điều gì, chẳng lẽ lúc trước không phải như vậy sao?"

"Đúng vậy, cháu nhớ là lúc trước không phải như vậy, lúc đó anh ta mạnh hơn nhiều bây giờ..." Sau khi Hào Đại Bàn suy nghĩ xong thì càng khẳng định hơn trước.

"Mạnh hơn nhiều bây giờ sao? Hào Đại Bàn, cháu nói như vậy là sao? Chẳng lẽ trình độ chiến đấu của cậu ta phải mạnh gấp vài lần hiện tại sao?" Reginald rất kinh ngạc khi nghe được lời nói của Hào Đại Bàn.

"Ặc... cháu cũng không có ý đó. Cháu đang nói về tính cách, sau ngày hôm đó thì Phàm ca yếu đi, khi gặp phải khó khăn thì anh ta luôn lựa chọn trốn tránh. Tính cách hiện tại của Phàm ca hơi... nói như thế nào được nhỉ? Là yếu đuối? Là mờ mịt? Hay hỗn loạn? Có lúc tình cảm của anh ta thay đổi rất mạnh, làm cho người khác có cảm giác anh ta là một kẻ yếu đuối. Thế nhưng khi tới thời điểm quan trọng thì anh ta lại biến trở về thành một người đáng tin cậy nhất, giống như là bây giờ..." Hào Đại Bàn vừa nói vừa đưa ánh mắt nhìn tới ánh mắt kiên cường của Tiêu Phàm trên màn hình.

...

Tiêu Phàm không cần nhìn cũng có thể biết được thị vệ tinh linh đã bao vây quanh cây cổ thụ, nếu như hắn không muốn bị bắt thì chỉ có thể làm như Hạ Lộ Lộ, nhảy lên đỉnh ngọn cây cổ thụ che trời này.

Thế nhưng muốn trèo lên đỉnh ngọn cây cũng không phải là chuyện đơn giản, thân cây to lớn, vỏ cây trơn nhẵn và rắn chắc làm Tiêu Phàm không tìm được một điểm dừng chân nào cả.

Thế nhưng điều này không quan trọng, bởi vì trong tình hình này Tiêu Phàm cũng đã nghĩ ra một cách, nếu không có điểm dừng chân thì hắn tự tạo ra là được.

Tiêu Phàm vung tay lên lấy hai thanh kiếm ra ngoài, lại móc thêm một bình vodka rồi rót vào trong miệng.

"Hà!"

Cảm giác cay nóng lan tới tận bụng, Tiêu Phàm thở dài một hơi, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm tới đỉnh ngọn cây, ngực bắt đầu chấn động và tỏa nhiệt.

"Ầm... ầm... ầm..."

Nghe được tiếng vang ầm ầm thì Tiểu Miêu cảm thấy rất kinh ngạc.

Bởi vì tiếng vang này rất quen, lúc cô còn tại trận doanh Thú Nhân thì đã từng nghe nói qua.

"Chẳng lẽ?"

Giống như là nghe được tiếng lòng của Tiểu Miêu nên từng đám lửa màu xanh thẳm bốc lên từ người Tiêu Phàm, bắn ra từng đốm lửa nhỏ chói mắt, rất vui tai vui mắt.

Tiểu Miêu há to miệng, cực kỳ kinh ngạc khi nhìn thấy từng tia lửa bốc lên quanh người mình, bởi vì khi cô chạm vào ngọn lửa này thì cũng không nóng cháy, lại còn truyền ra từng đợt mùi thơm của rượu, theo gió lan tỏa ra xung quanh.

Ngay sau đó, Tiểu Miêu cảm thấy ngọn lửa sau lưng mình bùng cháy dữ dội, sau đó thì cô nghe được tiếng xôn xao của mọi người xung quanh...

"Hai cái sau lưng của Mệnh Phàm là cái gì vậy?"

"Cánh! Là hai cánh tạo bởi ngọn lửa!"

"Chẳng lẽ 'Lich King' Mệnh Phàm muốn dùng đôi cánh lửa này bay lên trên cây sao?"

...

Nhìn tới hai cánh chim lộng lẫy được tạo bởi lửa sau lưng Tiêu Phàm thì tất cả mọi người đều sợ tới ngây người.

Mà Tiểu Miêu nhìn tới đôi cánh xanh thẳm sau lưng mình thì rất chờ mong, mong chờ được nhìn thấy cảnh tượng lãng mạn như điều các cô gái đều mong đợi.

Mệnh Phàm định dùng cặp cánh lộng lẫy này đưa Tiểu Miêu lên ngọn cây sao?

Mặc dù tất cả mọi người đều mong chờ thấy cảnh Tiêu Phàm dùng cánh để bay lên thế nhưng Tiêu Phàm lại biết điều này là không thể nào.

Mặc dù hắn có thể dùng Túy Nguyệt Viêm điều khiển ngọn lửa biến thành đôi cánh, thế nhưng có cánh cũng không phải là có thể bay, nó vẫn chỉ là ngọn lửa có vẻ ngoài là cánh mà thôi, mà mục đích của Tiêu Phàm cũng không phải là dùng ngọn lửa này tạo thành cánh, mà là do mọi người hiểu nhầm mà thôi...

Ánh mắt của Tiêu Phàm trở nên sắc bén, ngón trỏ chỉ lên trời, hai thanh kiếm đang ở dưới đất bỗng nhiên bay lên trời, sau đó có một tiếng nổ mạnh từ lòng bàn chân của Tiêu Phàm...

"Ai nha!"

Trước đó Tiểu Miêu còn mong chờ Tiêu Phàm sẽ giống như thiên sứ, cõng cô chầm chậm bay lên trên trời thế mà sau đó cô lại cảm thấy trời đất đảo lộn, sợ tới mức thét lên.

Tiêu Phàm không biết bay cho nên hắn không thể làm điều mà Tiểu Miêu đang mong chờ được.

Hai luồng lửa sau lưng hắn cũng không phải là cánh mà hắn chỉ muốn dùng nó coi như là phản lực mà thôi.

Mà hai luồng lửa này sau khi Tiêu Phàm nhảy lên thì bắt đầu phun xuống mặt đất!

Cách lên cây này là do Tiêu Phàm nhìn thấy "Hỏa Tiễn Khiêu Dược" của Hạ Lộ Lộ mà nghĩ ra.

Hắn điều khiển Túy Nguyệt Viêm bắt chước lực đẩy của tên lửa, dùng lực đẩy mà bay tới đỉnh ngọn cây!

Mặc dù cách của Tiêu Phàm rất khả thi, thế nhưng lần đầu tiên thực hiện thì cũng không đơn giản, hơn nữa bây giờ Tiêu Phàm còn cõng theo Tiểu Miêu nữa, làm độ khó lên cây của Tiêu Phàm tăng lên cao hơn nhiều.

Cho nên khi Tiêu Phàm dùng lực đẩy đi được nửa đường thì hắn đã mất đi cân bằng, nghiêng ngả qua một bên.

Thế nhưng Tiêu Phàm cũng đã chuẩn bị kỹ càng, hắn cũng không cho rằng mình có thể dùng cách này mà dễ dàng đi tới ngọn cây, vì vậy lúc trước hắn mới dùng Ngự Kiếm Thuật điều khiển hai thanh kiếm bay lên trước, giống như máy bay hỗ trợ vậy, chuẩn bị cho mọi tình huống có thể xảy ra.

Tiêu Phàm đạp mạnh vào một thanh phi kiếm, coi thanh kiếm như là một điểm đặt chân, mượn phản lực nên Tiêu Phàm đã không nghiêng ngả nữa, thế nhưng bởi vì lần này là lần đầu tiên thử cách này nên lực đẩy có vẻ hơi mạnh...

Cơ thể Tiêu Phàm lại hơi nghiêng, nghiêng qua một bên khác.

Trong tình hình khẩn cấp này hắn lại đạp lên một thanh kiếm khác, cả người lại cân bằng hơn, thế nhưng về phương hướng lại vẫn không thể chính xác được.

Tình hình này làm Tiêu Phàm cảm thấy khó chịu, trong tưởng tượng của hắn thì có thể dùng phi kiếm và phản lực của ngọn lửa phun ra là có thể lên tới ngọn cây, thế nhưng tưởng tượng và thực tế lại khác nhau quá lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!