Tiêu Phàm vung tay lên, một quả cầu lửa bắn tới một bên, cũng mượn chút lực đẩy này mà không bị chệch hướng quá lớn, thế nhưng muốn lên cây thì vẫn không thể.
Thế là Tiêu Phàm vội vàng dùng Ngự Kiếm thuật lần nữa, dùng phi kiếm làm điểm đặt chân để hắn leo lên ngọn cây.
Phản lực của ngọn lửa khi phun ra rất lớn, thế nhưng sức điều khiển của Tiêu Phàm không đủ nên cơ thể của hắn không được cân bằng, lại thêm phân tâm sử dụng Ngự Kiếm thuật nên xuất hiện lỗi, cơ thể của hắn lại có xu hướng lao đầu xuống đất.
Trong nháy mắt này tóc gáy của Tiêu Phàm dựng đứng, tiến vào trạng thái tập trung tuyệt đối, ngọn lửa phun ra và phi kiếm bay xung quanh được hắn lợi dụng rất tốt, cõng Tiểu Miêu trên lưng nhảy nhót tán loạn trên không, khói lửa bắn ra khắp nơi, bảo kiếm bay xung quanh làm khu vực đó rất rực rỡ.
...
Cuối cùng thì qua được vài lần tốc độ cao lộn mèo ba trăm sáu mươi độ thì Tiêu Phàm vẫn cõng được Tiểu Miêu lên ngọn cây, thế nhưng trạng thái của hai người cũng không tính tốt, sắc mặt Tiêu Phàm trắng bệch còn Tiểu Miêu thì sùi cả bọt mép.
Tiêu Phàm tựa vào thân cây, nhìn xuống dưới mặt đất mà vẫn còn sợ hãi.
Lần này mình rất may mắn nha, xem ra lần sau phải cẩn thận hơn rồi.
...
Quảng trường trở nên yên tĩnh, ngay cả bọn thị vệ tinh linh cũng dừng hành động của mình mà ngơ ngẩn nhìn Tiêu Phàm đang ở trên ngọn cây.
Sau đó thì những tiếng ồn ào vang lên, quảng trường lại trở nên náo nhiệt lần nữa.
"Oa! Ta vừa thấy cái gì vậy? Đó là buổi biểu diễn bay lượn giữa không trung hay là biểu diễn pháo hoa?
"Đúng vậy, ta chỉ nhìn thấy một luồng lửa vù vù vù từ dưới gốc bắn thẳng lên ngọn, sau đó nhìn kỹ lại đã thấy Mệnh Phàm ở trên cây rồi!"
"Lúc trước ta còn thấy cách lên cây của hai người kia quá trâu bò, thật sự không nghĩ tới 'Lich King' Mệnh Phàm lại còn kinh khủng hơn!"
...
Tất cả mọi người đều không nghĩ rằng đó là do Tiêu Phàm mất khống chế mà tạo thành, mà họ cho rằng Tiêu Phàm cố ý làm như vậy.
"Từ lúc nào mà Phàm muội muội trở nên tinh tướng như vậy, chỉ lên cây thôi mà gây nên náo loạn lớn như vậy, chẳng lẽ anh ta không biết là làm người phải khiêm tốn sao! Hừ!"
Nhìn thấy mọi người xung quanh đều kinh ngạc và thán phục thì Hổ Nữu cảm thấy tức giận, gần đây cũng không biết tại sao khi thấy người khác khen Tiêu Phàm thì Hổ Nữu đều cảm thấy tức giận, giọng nói cũng có chút ghen ghét.
.
Mà Hạ Lộ Lộ cũng chạy tới cạnh Tiêu Phàm, vừa nói bằng giọng tôn sùng: "Oa! Bạn pháo, vừa nãy tôi còn lo anh không lên được đó, không ngờ anh lại lợi hại như vậy! Mà năng lực phun lửa của anh quá đẹp, nếu mà Lộ Lộ cũng có thể học thì tốt!"
Tiêu Phàm bị đôi mắt sáng long lanh của Hạ Lộ Lộ nhìn chằm chằm mà hơi chột dạ, cũng không biết trả lời như thế nào nữa.
Hội trưởng công hội Tinh Thần khi nhìn thấy bọn Tiêu Phàm đang ở trên ngọn cây thì lại không còn bình tĩnh như lúc trước nữa, sắc mặt đờ đẫn mà lẩm bẩm: "Làm sao có thể... tại sao lại như vậy?"
Trong suy nghĩ của hội trưởng công hội Tinh Thần thì bọn người Tiêu Phàm không thể chạy trốn tới ngọn cây được, bởi vì Thủ vệ giả viễn cổ là sinh vật mạnh nhất tại thành Freya có nhiệm vụ bảo vệ hòa bình và trật tự của thành phố này, tại sao Thủ vệ giả viễn cổ lại có thể thả mấy người gây hỗn loạn trong thành phố tới trên người mình chứ? Đáng lẽ ra phải đập chết bọn hắn mới đúng chứ? Chẳng lẽ Thủ hộ giả viễn cổ vẫn có thể ngủ khi bên ngoài ồn ào như vậy?
Hội trưởng công hội Tinh Thần không thể hiểu được chuyện này là sao nữa.
Lý do mà lúc trước hắn ta khen ngợi kế hoạch của Claude khi ép bọn người Tiêu Phàm tới quảng trường này cũng bởi vì hắn ta biết có Thủ vệ giả viễn cổ ở trung tâm quảng trường, hắn ta rất mong chờ có thể nhìn thấy cảnh tượng bọn Tiêu Phàm bị Thủ vệ giả viễn cổ đập thành bánh thịt, cũng muốn thấy được hình tượng chân chính của Thủ vệ giả viễn cổ là như thế nào.
Thế nhưng cây cổ thụ ở trung tâm quảng trường vẫn yên tĩnh như cũ, không muốn động đậy một chút nào cả.
Chẳng lẽ tin tức mình nhận được là sai lầm sao? Cái cây giữa quảng trường chỉ là một cây cổ thụ bình thường?
...
Thật sự thì tin tức mà Hội trưởng công hội Tinh Thần nhận được không sai, Claude cũng biết được sự tồn tại của Thủ vệ giả viễn cổ nên mới ép Hạ Lộ Lộ tới nơi này.
Bởi vì tộc Thụ Nhân không chỉ là người bảo vệ hòa bình và trật tự của trận doanh Tinh Linh, mà còn là người bảo vệ trung thành nhất của Hoàng tộc tinh linh.
Ngay từ đầu, Claude đã nghe được báo cáo rằng có rất nhiều người mạo hiểm tại thành Freya đang đuổi theo công chúa Hạ Lộ Lộ, cho nên vì sự an toàn của công chúa Hạ Lộ Lộ nên Claude mới sử dụng quảng trường của thành phố là nơi bao vây.
Chỉ cần có Thủ vệ giả viễn cổ thì kẻ địch mạnh tới đâu Claude cũng không lo lắng nhiều.
Cho nên khi Hạ Lộ Lộ mang theo bọn Tiêu Phàm lên cây, Thủ vệ giả viễn cổ nhận thấy được dòng máu hoàng tộc tinh linh trên người Hạ Lộ Lộ thì đương nhiên sẽ không làm gì cả, cũng đừng nghĩ tới Thủ vệ giả viễn cổ sẽ tấn công đám người Hạ Lộ Lộ.
Nhìn thấy Hạ Lộ Lộ đã tới ngọn cây thì Claude cảm thấy hơi đau đầu, nghĩ thầm, tiểu công chúa thật sự là nghịch ngợm, có cô gái nhà nào mà dùng cách thô lỗ như vậy để leo cây hay không? Nếu cô cũng trở thành thục nữ như các chị gái xinh đẹp của cô thì tốt...
"Tiểu công chúa điện hạ, ngài nhanh nhanh xuống đi, đừng có làm thành Freya thêm nhiều phiền phức nữa!"
Claude chậm rãi đi tới gốc cây, ngẩng đầu lên nói với Hạ Lộ Lộ.
Mà nghe được lời nói của NPC này thì sắc mặt những người trong quảng trường trở nên hơi kỳ lạ.
Tiểu công chúa sao?
Cho dù là ở dưới đất bằng hay là ở trên ngọn cây, hành động của Tiểu Sửu Hoàng cũng không hề bị ảnh hưởng, gã vẫn giữ kiểu bước đi khôi hài như trước, nhanh chóng tiến về phía trước.
Trong nháy mắt, gã đã tiến đến sau lưng Hạ Lộ Lộ.
Khóe miệng của Tiểu Sửu Hoàng lộ ra nét cười, xoạt một cái lướt qua bên tai Hạ Lộ Lộ, trong nháy mắt đó dường như để lại vài lời thì thầm, phát ra âm thanh sàn sạt như cành cây bị gió thổi qua vậy, nhỏ đến mức không nghe thấy được.
Nhưng ngay sau đó, động tác của Tiểu Sửu Hoàng không còn điềm đạm nho nhã như trước nữa...
Chỉ thấy cánh tay phải gầy guộc thon dài trắng bệnh của Tiểu Sửu Hoàng lướt qua, chiếc mũ sắt trên đầu và kính chống gió bảo vệ mắt trên mặt Hạ Lộ Lộ bị hất rơi xuống.
Mái tóc màu xanh nhạt buộc lên, rũ thẳng xuống như suối nước chảy xuống, một khuôn mặt mềm mại đáng yêu giống thiên sứ xinh đẹp thuần khiết trong nháy mắt hiện ra trước mắt mọi người...
Tuy rằng một loạt hành động này của Tiểu Sửu Hoàng diễn ra nhanh chóng và liên tiếp, phất tay một cái đã gỡ mũ sắt và kích chắn gió bảo vệ mắt của Hạ Lộ Lộ xuống như ảo thuật vậy. Nhưng lúc này không có ai chú ý đến điểm đó, tầm mắt của tất cả mọi người tập trung lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Hạ Lộ Lộ kia...
"Ôi trời ơi! Tôi nhìn thấy cái gì đây! Một đứa tiểu loli đáng yêu sao?"
"Vì sao mà một tiểu loli lại muốn đi bắn pháo với Mệnh Phàm, ai có thể nói cho tôi biết vì sao không!"
"A! Đồ cầm thú! Cô bé mới là một loli! Mệnh Phàm anh thế mà lại xuống tay rồi!"
"Các anh em, rút kiếm đi! Nhất định phải tận tay đâm chết tên tai họa "Lichking" Mệnh Phàm này!"
Một lúc trước, lúc bọn họ nhận thấy Tiêu Phàm và một người nhỏ bé có dáng vẻ như công binh có quan hệ mập mờ, mọi người cũng chỉ thầm mắng một chút. Nhưng lúc này Hạ Lộ Lộ bị lộ khuôn mặt thật của mình, đám người chơi có khuynh hướng cuồng loli nghiêm trọng kia hoàn toàn bùng nổ rồi.
Tiểu công chúa! Quả nhiên những lời mà NPC kia nói là sự thật. Khuôn mặt hồn nhiên đáng yêu như thiên sứ này quả nhiên là giống ý như đúc với hình tượng tiểu công chúa Tinh Linh trong lòng mình!
Thế nhưng vì sao! Vì sao tên Mệnh Phàm khốn nạn này lại muốn gây họa cho cô bé! Nhìn dáng vẻ của cô bé, cố bé chỉ mới là một tiểu loli chưa thành niên thôi mà!