Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 624: CHỈ BẢO

Tiểu công chúa! Quả nhiên những lời mà NPC kia nói là sự thật. Khuôn mặt hồn nhiên đáng yêu như thiên sứ này quả nhiên là giống ý như đúc với hình tượng tiểu công chúa Tinh Linh trong lòng mình!

Thế nhưng vì sao! Vì sao tên Mệnh Phàm khốn nạn này lại muốn gây họa cho cô bé! Nhìn dáng vẻ của cô bé, cố bé chỉ mới là một tiểu loli chưa thành niên thôi mà!

Về phần lúc trước tiểu công chúa làm những hành động bạo lực kia, lúc này liền trở nên rõ ràng!

Tiểu loli đáng yêu chỉ có thể là bị "Lichking" Mệnh Phàm ép buộc và dụ dỗ mới có thể làm ra những hành động ác độc như vậy thôi!

Đáng giận! Mau trả tiểu công chúa trong sáng lương thiện trong mắt tôi lại đây!

Các người chơi càng nghĩ càng giận, cuối cùng đồng loạt nhấc vũ khí trong tay lên, chen lấn nhau xông lên phía trước, dáng vẻ giống như muốn chém Tiêu Phàm thành từng mảnh nhỏ vậy.

Đương nhiên ở trong đám người đất cũng có lẫn lộn vài tên hò hét loạn xạ, nhìn dáng vẻ bị bại lộ của Hạ Lộ Lộ bên cạnh Tiêu Phàm, Hoàng Ma Tử vô cùng hưng phấn, kéo kéo tay đám sói con, lên tiếng hô to: "Ngô Vương vạn tuế! Tam niên huyết trám, tử hình bất khuy!"

Tam niên huyết trám, tử hình bất khuy: Chiếm được mỹ nữ giống như kiếm được lợi, có tử hình cũng không thiệt.

Nếu không phải tiếng hét ồn ào của Hoàng Ma Tử bị những tiếng động hò hét của người khác đè mất, phỏng chừng Hoàng Ma Tử cũng sẽ bị đánh theo mất.

Tiêu Phàm không phải tên ngốc, sau khi nhìn thấy phản úng của mọi người, trong lòng đương nhiên hiểu rõ nguyên cớ của sự việc này, tức giận Tiểu Sửu Hoàng vẫn luôn vui vẻ đứng bên cạnh: "Anh đang muốn làm gì hả?"

Còn không đợi Tiểu Sửu Hoàng trả lời lại, Hạ Lộ Lộ đã giành trước một bước, vẻ mặt sùng bái nhìn Tiểu Sửu Hoàng nói: "Chú! Chú giỏi quá đi! Sao chú lại biết được nếu mũ sắt và kính chống gió của Hạ Lộ Lộ rơi xuống những người xung quanh sẽ náo loạn vậy?"

"Ha ha, bởi vì chú cảm thấy bọn họ chưa từng nhìn thấy tiểu công chúa xinh đẹp như Hạ Lộ Lộ chứ sao."

Hạ Lộ Lộ nghe thấy Tiểu Sửu Hoàng khen ngợi mình, vui vẻ đứng ở bên cạnh.

"Ai đang gây ra hỗn loạn sao?"

Tiêu Phàm nghe thấy đối thoại giữa Tiểu Sửu Hoàng và Hạ Lộ Lộ, vẻ mặt trở nên cứng lại, thấp giọng hỏi.

"Dưới tình huống như thế này, chỉ có sau khi hiện trường trở nên hỗn loạn, chúng ta mới có thể có đường ra." Trên mặt Tiểu Sửu Hoàng vẫn lộ ra nụ cười bất cần đời kia, lộ ra một chút tự tin.

"Anh có vẻ như rất có kinh nghiệm trong chuyện này."

"Đương nhiên, thân làm một sát thủ, phần lớn thời gian đều gặp phải kẻ địch đuổi theo vây chặn đường, mà cơ hội chạy trốn thường không thể chỉ trông vào việc tìm kiếm, buộc phải học cách tạo ra. Hiện tại làm cho hiện trường hỗn loạn đến không chịu nổi.

Không cần nghi ngờ là có ích cho chúng ta. Hi vọng anh có thể ghi nhớ những lời này của tôi, đoán chừng về sau anh cũng sẽ gặp phải tình huống như thế này."

Tiểu Sửu Hoàng khó có dịp dùng ngữ khí giống như người lớn, chứng chạc đứng đắn chỉ bảo Tiêu Phàm một phen.

Tiêu Phàm biết những lời nói của Tiểu Sửu Hoàng không sai. Dưới tình huống như thế này, hiện trường càng loạn, cơ hội cho bọn họ chạy trốn sẽ càng lớn. Có điều cho dù như thếm trong lòng Tiêu Phàm vẫn cảm thấy vô cùng không vui như lúc trước: "Vậy anh có thể không kéo tôi xuống nước có được không."

"Không được! Không có anh thì không được, ha ha."

Tiểu Sửu Hoàng lại nở nụ cười quái dị của gã ra, khôi phục lại vẻ mặt bất cần đời lúc trước.

Tiếng cười khó nghe kia làm cho Tiêu Phàm cảm thấy có chút chán ghét, không nhịn được thầm mắng thêm một câu: "Tôi chán ghét ác thú của anh..."

"Hội trưởng, hiện tại chúng ta nên làm thế nào, phải đi theo dòng người đang xông lên phía trước sao?"

Nhìn thấy dòng người không ngừng tiến về phía trước, Đoạn Thủy Lưu cũng có chút nóng lòng muốn xem thử.

Hội trưởng công hội Tinh Thần nhìn khung cảnh xung quanh hỗn loạn, lại liếc nhìn cây đại thụ ở ngay giữa quảng trường một cái, sau khi trầm tư nửa ngày, hắn ta kiên quyết nói với giọng nói trầm thấp: "Không được!"

Vốn dĩ Đoạn Thủy Lưu vẫn muốn nói tiếp điều gì đó, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt âm trầm của Hội trưởng công hội Tinh Thần, gã đóng miệng lại theo bản năng.

Tâm trạng của Hội trưởng công hội Tinh Thần bây giờ vô cùng không tốt, bởi vì hắn ta mơ hồ cảm nhận được việc này dường khi đang thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn ta, cảm giác bất an khi sự việc vượt khỏi tầm kiểm soát này khiến hắn ta lựa chọn lùi bước theo bản năng, bởi vì hắn ta không thích đánh mà không chắc thắng.

"Các chị em xông lên! Chúng ta phải nhân cơ hội này đến cần gốc cây hơn, nắm lấy cơ hội bắt được cái mạng hèn của tên Mệnh Phàm hỗn đản!"

Mị Hỏa lại bất đồng ý kiến với Hội trưởng công hội Tinh Thần, cô ta nhìn thấy cơ hội xuất hiện liền lập tức hạ lệnh mọi người trong Hoa Nguyệt tiếp cận về phía trước, bởi vì cô ta muốn để Tuyết Dạ nhìn thấy, "Lich King" Mệnh Phàm gì đó căn bản không đáng để nhắc đến trước mặt công hội Hoa Nguyệt!

Lúc này Tuyết Dạ tất nhiên cũng đã đứng nhìn ở hiện trường, nhìn thấy đầu người nhấp nhô, hỗn loạn không chịu nổi, nội tâm cậu cảm thấy có chút chấn động, vì thế cậu nghi hoặc quay sang hỏi Hổ Nữu: "Bình thường đội trường đều hành động phách lối như vậy sao?"

"Hầy." Hổ Nữu thở dài: "Cuộc sống không có phụ nữ cai quản, không phải đàn ông đều không biết khiêm tốn như vậy sao?"

"À... Là như vậy à?"

"Mà nói, chúng ta không nên giúp đỡ đội trưởng ca ca một chút sao?" Xã Cơ nhìn thấy Tiêu Phàm bị vây trên cây giữa quảng trường, cô có chút lo lắng.

"Hắn không cần chúng ta trợ giúp đâu, chúng ta qua đó cũng chỉ gây thêm phiền phức cho hắn thôi, chúng ta cứ đứng đây nhìn hắn biểu diễn là được rồi."

"Vậy sao, chị Hổ Nữu?"

"Chẳng lẽ cậu không tin Phàm muội muội có thể tự mình giải quyết vấn đề?"

Hổ Nữu lại nhìn về Tiêu Phàm trên ngọn cây phía xa xa, trong lòng thầm mắng, ai bảo anh bỏ rơi chúng tôi, đáng đời! Đừng trách chị đây không giúp anh, phải để cho anh lật xe một lần này, lần sau ra ngoài chơi anh mới có thể nhớ đến chúng tôi...

Tất nhiên Claude phát hiện ra hành động khác lạ của người chơi, mặc dù anh ta không rõ vì sao sự việc lại trở thành thế này, nhưng anh ta biết tình hình này cũng không phải tốt đẹp, nếu như có phần tử nguy hiểm trà trộn vào trong đoàn người để tới đây rồi làm tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ bị thương vậy thì nguy quá.

Cho nên để đề phòng trước, Claude đã hạ quyết tâm, định rằng sẽ mạnh mẽ leo lên cây bắt Hạ Lộ Lộ xuống.

Claude tùy ý tiến lên phía trước để xem, lập tức Tiêu Phàm liền nhận ra khí thế cường đại của anh ta, trong lòng hắn có chút hoảng hốt, sự việt bắt đầu trở nên khó giải quyết hơn rồi!

Đúng lúc này, Tiểu Sửu Hoàng vỗ vỗ bả vai Tiêu Phàm, nhẹ giọng nói: "Mệnh Phàm, gặp phải phiền phức thì đừng hoảng hốt vội, phải tin tưởng bản thân mình, suy nghĩ thử xem, chuyện gì cũng có thể giải quyết êm đẹp hết..."

Cánh tay mảnh mai của Tiểu Sửu Hoàng vỗ vỗ lên đầu vai của Tiêu Phàm, lực đạo từ bở vai truyền đến cũng không tính là nặng, nhưng lại để cho Tiêu Phàm cảm thấy an tâm.

Trong lòng liền sinh ra một cảm giác đáng tin, khiến Tiêu Phàm hơi kinh ngạc, hắn thật sự khó mà tin được một tên điên Tiểu Sửu Hoàng không tim không phổi ngày thường thế mà lại có một mặt như vậy.

Sự tương phản này quá mạnh, trong lúc nhất thời ngược lại Tiêu Phàm cảm thấy khó mà tiếp nhận.

...

Hạ Lộ Lộ ra dấu tay cho bọn thủ hạ, ra hiệu bọn hắn ngăn cản người chơi tiếp cận, sau đó một thân một mình, dẫn theo bội kiếm, đi đến dưới cây.

Thân cây cổ thụ tráng kiện, cành lá um tùm, tán cây như cái ô lớn mà mở ra, khiến cho một nửa sân bãi của trung tâm quảng trường được bao trùm trong bóng cây mát mẻ.

Theo Claude chậm rãi đi tới, tại nơi ánh nắng bị che đậy dưới bóng cây, Tiêu Phàm lại cảm giác không khí đột nhiên lạnh, đặc biệt là khi cơn gió thổi qua ngọn cây vang lên tiếng xào xạc, theo gió bốc lên mà đổ chút mồ hôi tay, khiến cho lòng bàn tay của hắn càng thêm lạnh như băng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!