Thần sắc của Claude rất bình tĩnh, nhưng Tiêu Phàm lại biết tên này rất nguy hiểm.
Tiêu Phàm lại nắm chặt hỏa pháo tỏng tay lại, sở dĩ Tiêu Phàm lựa chọn hỏa pháo, là bởi vì hắn vô thức nghĩ cách tránh xa Claude một chút...
"Quác quác, đối thủ rất mạnh đó "
"Nếu anh đã biết anh ta rất mạnh, thì sao một chút cảm giác khẩn trương cũng không có?"
Tiêu Phàm có chút không rõ, vì sao lúc này Tiểu Sửu Hoàng còn cười được, Claude rõ ràng không phải là người mà bọn họ có thể đối phó được.
"Bởi vì tôi có thể khiến anh ta không ra tay được..."
Khiến Claude không ra tay được?!
Tiêu Phàm cảm thấy khó có thể tin đối với lí do thoái thác này của Tiểu Sửu Hoàng, nhưng nhìn thần sắc của Tiểu Sửu Hoàng lại không giống dáng vẻ nói dối, chẳng lẽ tên này mạnh đến mức có thể đánh một trận cùng NPC sao?
"Anh chắc chắn? Anh thật sự có thể đánh bại tên trước mặt này sao?"
Tiểu Sửu Hoàng không trả lời, mà lại vươn hai tay của mình, ngón tay cao gầy như đao nhọn lộ ra, xương tay lồi ra khiến đôi tay này nhìn có vẻ hơi đáng sợ.
Ngay sau đó hai tay Tiểu Sửu Hoàng nhanh chóng lắc một cái, như ảo thuật, từng mảnh từng mảnh màu bạc tụ lại trong lòng bàn tay, đó là một thanh phi đao nhỏ bé, phi đao Hoàng Bài của Tiểu Sửu Hoàng.
Ưu hã, ôn nhu, chính là một loạt động tác của Tiểu Sửu Hoàng.
Chỉ đơn giản là vung tay lên, nhưng vẫn có thể khiến người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui, mà phi đao Hoàng Bài giữa không trung lại cho thấy vẻ dữ tợn của nó, như răng nanh của hung thú, cắn xuống vị kiếm khách dưới cây kia.
Cảm giác được sát khí từ trên ngọn cây rơi xuống, Claude vốn thẳng tiếng không lùi cuối cùng lại dừng bước.
Công kích này của Tiểu Sửu Hoàng vẫn là được sự coi trọng của Claude, nhưng hàm nghĩa của từ coi trọng này, cũng chỉ hơi hơi cao hơn coi thường một chút mà thôi.
Đối mặt với ánh sáng bạc rơi xuống đầy trời, thân thể của Claude cũng không có nhúc nhích, chỉ vẻn vẹn huy động tay phải nắm lấy thanh bảo kiếm kia.
Bảo kiếm huy động nhanh chóng trước người Claude, ánh kiếm màu xanh biếc vẽ lên không trung một đường kiếm, cùng ánh sáng bạc rơi xuống như mưa kia tạo thành một khối, sau đó lại trở về như cũ.
Claude ngẩng đầu, đưa ánh mắt chuyển qua ngọn cây thì thấy một khuôn mặt bất cần đời khó coi đang tươi cười phía trên.
Cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Claude, Tiểu Sửu Hoàng vẫn cười cười như cũ, nụ cười này có vẻ hơi thoải mái.
Tiểu Sửu Hoàng chỉ là giao chiến nhỏ với Claude, liền biệt địch ta sâu cạn, cho nên gã quay đầu nói với Tiêu Phàm bằng vẻ mặt vô tội: "Mệnh Phàm à, tôi cảm thấy tôi không đánh lại được tên này đâu."
"A! Vậy vừa rồi anh giả vở cái gì chứ! Hại tôi còn tưởng rằng anh rất lợi hại, cực kì mong chờ một phen!"
Nghe lời nói không chịu trách nhiệm của Tiểu Sửu Hoàng, Tiêu Phàm xém chút nữa đã tức giận đến thổ huyết, mệt mỏi khi ở trong nội tâm của mình vừa mới đây còn cảm thấy sùng bái đối với sự đáng tin của gã, không nghĩ tới trong chớp mắt gã lại sợ đến như vậy.
"Anh gấp cái gì chúng ta lại không nhất định phải đánh bại anh ta, anh có nhớ kỹ lời nói của tôi trước đó không? Tôi nói là, tôi có thể khiến anh ta không ra tay được..."
Lời này Tiểu Sửu Hoàng nói rất chậm, dường như là vì để cho Tiêu Phàm nghe rõ từng chữ, nhưng Tiêu Phàm nhìn khuôn mặt ác ý tràn đầy tươi cười của Tiểu Sửu Hoàng, lại cảm thấy lời nói này cực kì u ám.
Nói xong, Tiểu Sửu Hoàng liền động, tay phải lắc một cái, lộ ra một sợi ánh sáng bạc.
Vài thanh phi đao được giáp lại ở trên ngón tay.
Có điều những ánh sáng bạc quỷ dị này không rơi về hướng Claude ở dưới cây, mà theo bước chân buồn cười của Tiểu Sửu Hoàng, trên ngọn cây vẽ ra một đường thẳng, vèo một tiếng đi tới bên cạnh Hạ Lộ Lộ.
Khuôn mặt tráng bệch tươi cười của Tiểu Sửu Hoàng trong lúc lơ đãng xẹt qua bên tai của Hạ Lộ Lộ, cánh môi run run, giống như thì thầm một chút, cơn gió thôi, mái tóc của Hạ Lộ Lộ bay lên, liền hóa thành không có.
Có điều Hạ Lộ Lộ vẫn nghe được toàn bộ, bởi vì trong nháy mắt thần sắc của Hạ Lộ Lộ trở nên hưng phấn hẳn lên, dường như mong chờ chuyện thú vị gì đó xảy ra.
Nhưng hai người điên một giả một trẻ cùng nụ cười kì quái lại làm cho Tiêu Phàm cảm thấy có chút bất an.
"Quác quác Người ở phía dưới hãy nghe tôi nói, không được nhúc nhích!"
Lời nói của Tiểu Sửu Hoàng vẫn ngả ngớn như cũ, lúc này lại vô cùng vang dội, cùng với tiếng cười thương hiệu kia, truyền vang trên quảng trường.
Bất luận là đang nói đến người chơi đông đúc trong sân rộng, hay vẫn chỉ là Claude đang chậm rãi đi thẳng về phía trước, âm thanh của Tiểu Sửu Hoàng đột nhiên cao giọng la lên, cảm giác có chút không hiểu được.
"Đều nghe được không! Tôi nói các người không được nhúc nhích!"
Dựa vào đâu? Tại sao phải nghe lời gã chứ?
Trong lòng mọi người ở giữa sân đồng thời vang lên một thanh âm như thế.
"Quác quác Nếu như các người lại động đật lung tung, vậy cũng đừng trách tôi để lưỡi đao đang nằm trên cổ của tiểu công chúa dính máu..."
Thanh âm của Tiểu Sửu Hoàng có chút trầm thấp, có chút đắc ý, ánh sáng bạc kẹp giữa ngón tay trong lúc nói chuyện dần dần đưa lên cổ trắng noãn của Hạ Lộ Lộ.
Phát hiện một màn này, đám người hít sâu một hơi, chẳng lẽ lúc trước "Lich King" Mệnh Phàm sở dĩ bị một nhóm NPC truy đuổi, là bởi vì bắt cóc tiểu công chúa bên trong trận doanh Tinh Linh? Nhưng cảm giác này có chỗ không được đúng nha...
Cùng với nghi hoặc, đám người bắt đầu tranh luận.
Claude lại không dễ dàng như thế, nhìn thấy thanh dao găm sắc bén ở cổ của Hạ Lộ Lộ chớp động, sắc mặt của anh ta liền trầm xuống.
Làm sao bỗng nhiên lại trở nên như vậy, những người này chẳng lẽ không phải bạn bè của Hạ Lộ Lộ tiểu công chúa điện hạ sao?
Dường như vì giải thích nghi vấn trong lòng Claude, lúc này Hạ Lộ Lộ nghẹn ngào hét lớn: "Ai nha, trước đó Hạ Lộ Lộ tín nhiệm các người như vậy, các người thế mà lừa gạt tình cảm của Hạ Lộ Lộ! Bây giờ vì chạy trốn, các người còn kề dao lên cổ Hạ Lộ Lộ, Hạ Lộ Lộ thật đau lòng, Hạ Lộ Lộ rất sợ hãi, hu hu..."
Tiêu Phàm nhìn Hạ Lộ Lộ ngẫu hứng biểu diễn, cảm thấy có chút xấu hổ.
Biểu lộ 0 điểm!
Động tác 0 điểm!
Kỹ thuật diễn 0 điểm!
Nào có ai sau khi bị bắt cóc, bên trong ánh mắt còn mơ hồ lộ ra vẻ hưng phấn như vậy!
Nhưng đám người ở hiện trường lại tin tưởng...
Một tiểu loli đáng yêu như thế làm sao lại gạt người chứ?
Quan trọng hơn là, tên "Lich King" Mệnh Phàm này có rất nhiều tiền, lừa gạt tình cảm của thiếu nữ cái gì, không phải là chuyện bình thường đối với "Lich King" Mệnh Phàm sao?
Một tiểu loli hồn nhiên ngây thơ bị một người bất lương hèn mọn nào đó, cưỡng bức đe dọa mà lầm đường lạc lối.
Bây giờ sau khi lao vào đường cùng, người bất lương hèn mọn nào đó hai tay một đám, hạ lệnh cho quái tử hung ác bên cạnh đem dao kề vào cổ tiểu loli đáng thương, mưu đồ đổi lấy cơ hội sinh tồn của bản thân...
...
Kịch bản giả dối không có thật được gợi theo lời nói của Hạ Lộ Lộ, trình diễn trong đầu mọi người, sau khi logic được lập đến "hợp tình hợp lý", một bồn lửa giận tràn ngập trong lòng dân chúng.
Ta đã nói rồi, vì sao mà một tiểu loli đáng yêu như vậy lại đi theo tên "Lich King" Mệnh Phàm phá hoại mọi phố lớn ngõ nhỏ tại thành phố Freya chứ?
Hóa ra mọi chuyện là như thế!
Mệnh Phàm thật sự hèn hạ, thế mà lại đi lừa gạt một tiểu loli NPC, đúng là mất hết tính người!
"Không thể nhịn được! Một chuyện hèn hạ như thế mà Mệnh Phàm có thể làm ra được!"
"Mọi người mau lên, cứu tiểu công chúa khỏi tay tên ác đồ Mệnh Phàm này!"
"Lần này đoàn người nhiều người như vậy, tôi không tin tên ác đồ Mệnh Phàm này có thể chạy trốn!"
...
Đoàn người càng thêm kích động, sức mạnh muốn thảo phạt Tiêu Phàm càng thêm mạnh mẽ.
Thế là đoàn người theo dòng người dũng mãnh lão tới phía trước, thậm chỉ còn va chạm với thủ hạ thị vệ Claude.
...