Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 626: TIỂU SỬU HOÀNG HÈN HẠ

Tiểu Sửu Hoàng lợi dụng thân phận công chúa Tinh Linh của Hạ Lộ Lộ để nhóm NPC sinh ra lòng kiêng kị, cũng làm ngưng lại bước chân tiến lên của bọn họ, dưới loại tình huống nguy cấp như vậy, Tiêu Phàm cảm thấy hành động của Tiểu Sửu Hoàng là một nước cờ hay, thế nhưng mà...

"Anh để Hạ Lộ Lộ uy hiếp bọn họ là được, tại sao lại kéo tôi vào! Anh đó, luôn giội nước bẩn về phía tôi!"

Tiểu Sửu Hoàng trợn mắt nhìn Tiêu Phàm một chút: "Anh biết, tôi nói như vậy sẽ có độ tin cậy trong lòng người khác cao hơn một chút. Còn nữa, mọi người đều là đồng đội của nhau, anh hi sinh một chút thì có là sao. Hạ Lộ Lộ bị dao kề ở cổ cũng không có gì gọi là ủy khuất, mà anh chỉ bị nhắc đến tên một chút mà thôi, về phần đại ý vẫn là như vậy."

Có độ tin cậy cao hơn một chút?!

Thật là đáng chết, khó chịu nhất chính là, lời của Tiểu Sửu Hoàng mình hết lần này đến lần khác không thể phản bác!

"Chính là chính là, Hạ Lộ Lộ hi sinh lớn như vậy, chú nói một chút tên cũng có gì quan trọng. Nhưng àm đại thúc, vì sao lại nói tên như vậy, thì độ tin cậy sẽ cao hơn?"

"À, lúc trước Mệnh Phàm phun lửa lung tun dáng vẻ dọa người, những con dế chũi dưới kia đều có chút sợ hãi. Một cái để bọn họ e ngại người đi làm chuyện xấu, độ tin cậy tất nhiên sẽ cao hơn." Tiểu Sửu Hoàng đương nhiên nói.

"Nói rất có đạo lý, đại thúc quả nhiên khôn khéo!"

Cái quái logic gì vậy, những người kia sợ chính là cái ID trên đầu từ màu đỏ bị biến thành màu đen đó! Hạ Lộ Lộ cháu thế mà lại tin tưởng gã như vậy?

Quái thúc thúc lừa gạt tiểu loli chẳng lẽ còn tiềm ẩn khả năng tăng thêm xác suất thành công sao, nếu không vì sao Tiểu Sửu Hoàng tùy tiện bịa chuyện hai sao, lừa gạt Hạ Lộ Lộ đứa nhỏ ngốc này?

"Đúng rồi, chú đừng nói nhiều, hiện giờ Hạ Lộ Lộ muốn phối hợp với đại thúc diễn trò cho đối thủ, không quan tâm đến chú "

Đáng ghét, triệt triệt để để đáng ghét.

Tiêu Phàm xoắn xuýt không chịu nổi còn chưa lên tiếng, đã bị Hạ Lộ Lộ chê, nội tâm cảm thấy rất đau thương.

...

Lần nữa nghe Tiểu Sửu Hoàng nhắc đến hai chữ Mệnh Phàm, đám người chơi càng xác định ý nghĩ trong nội tâm của mình, đối với việc cứu vớt tiểu công chúa, thảo phạt Lich King trở nên càng thêm tích cực.

Sau khi Claude nhìn thấy Tiểu Sửu Hoàng kề dao lên cổ Hạ Lộ Lộ, trong lòng một mực nghi ngờ lời nói của Tiểu Sửu Hoàng, bởi vì anh ta hiểu rõ tính tình thích náo nhiệt của Hạ Lộ Lộ, việc này rất có thể là Hạ Lộ Lộ cùng với bạn bè của mình đang diễn một vở kịch, vì có thể đào thoát từ trong tay mình, đi ra khỏi thành Freya mà nói chính là mạo hiểm.

Cho nên coi như Hạ Lộ Lộ lớn tiếng la hét sợ gì đó, Claude vẫn chưa từng bối rối như cũ, nhưng lúc này anh ta lại nhìn thấy một đoi mắt đáng sợ đằng sau lưng Hạ Lộ Lộ...

Đôi mắt nửa khép này,

Có vẻ hơi dài nhỏ, nhưng vẫn không che giấu được ánh sáng tinh quái phát ra từ trong đó, điều để Clade càng thêm hoảng hốt chính là, bên trong đôi mắt này dường như ẩn chứa một biển máu, biễn máu thông qua giết chóc tích lũy mà thành...

Người lỗ mãng trên cây dùng đôi mắt này nhìn mình, sau đó lại lướt qua cổ trắng noãn của Hạ Lộ Lộ, lại nhẹ nhàng cọ xát sống dao trên cổ Hạ Lộ Lộ một chút, sau đó nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra vẻ vô cùng tùy ý.

Nhưng nhìn thấy nụ cười này, Claude lại sinh ra hàn ý trong lòng, anh ta có một cảm giác, nếu không theo ý người này mà làm việc, gã nhất định sẽ động dao trên cổ Hạ Lộ Lộ, bởi vì nụ cười trên mặt tên này bình thường đều là tên điên...

"Nghe mệnh lệnh của tôi, không cho phép bất cứ kẻ nào tới gần nơi này!"

Claude khoát tay chặn lại, hạ lệnh cho thị vệ Tinh Linh ngăn cảm đám người đang phun trào xung quanh quảng trường, cũng vô cùng cẩn thận mà nhìn chằm chằm vào cử động của Tiểu Sửu Hoàng trên cây.

"Đại thúc, chú thật lợi hại, thật giống như lời chú nói, tên Claude này đã dừng lại." Hạ Lộ Lộ nhìn đám người dưới cây cử động, có vẻ hơi hưng phấn.

Tiểu Sửu Hoàng chỉ là cười cười, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào vị soái ca tóc vàng đã lui nửa bước dưới cây kia.

"Vị dưới cây kia, Mệnh Phàm nói, bây giờ anh lập tức bắt chước tiếng chó sủa, nếu không tiểu công chúa nhà các người liền... Quác quác "

Nghe được yêu cầu của Tiểu Sửu Hoàng, hiện trường liền xôn xao lên.

"Mệnh Phàm quá đáng thật, sao có thể làm như vậy chứ!"

"Trời ạ! Ở trong game làm ra chuyện vũ nhục NPC như vậy, cũng chỉ có Mệnh Phàm dám làm thế!

"Vị soái ca tóc vàng này thật đáng thương!"

...

Không chỉ có đám người cảm thấy như vậy, Tiêu Phàm cũng cảm thấy Tiểu Sửu Hoàng đi quá giới hạn, liền mở miệng khuyên nhủ, "Làm quá rồi, không cần thiết phải như vậy, đợi chút nữa chọc giận tên dưới cây kia thì thảm rồi."

Nhưng Tiểu Sửu Hoàng lại không để ý đến, chỉ nở nụ cười nhàn nhạt rồi nói: "Tôi tự biết phân biệt."

Trái lại Hạ Lộ Lộ thế mà bỗng nhiên trở nên hưng phấn, "Ai nha, ai nha, dao kề trên cổ, ai nha, ai nha, Hạ Lộ Lộ rất sợ đó."

Tiêu Phàm lập tức có chút đồng tình với Claude đang ở dưới cây, làm sao lại có tiểu chủ tử hố đen như vậy.

Sắc mặt Claude lúc này xám xịt lại, con mắt một mực gắt gao nhìn chằm chằm vào thanh dao găm sắc bén trên cổ Hạ Lộ Lộ, trong lòng do dự.

Làm sao bây giờ? Nên làm thế nào cho phải?

Tiểu Sửu Hoàng dường như không có ý định cho Claude tự quyết định thời gian, đao trên đầu ngón tay như dải màu, ánh sáng bạc nhoáng một cái, chuyển hướng về phía cổ Hạ Lộ Lộ, khoảng thời gian chỉ có một giây ngắn ngủi...

Claude sắc mặt trắng bệch, mồ hôi rơi như mưa, nhìn đôi mắt càng ngập tràn sát khí ở trên cây, tay phải anh ta cầm trường kiếm lần đầu trở nên run rẩy, trong đầu chỉ còn...

Tôn nghiêm, vẫn là bảo vệ cho vinh quang của công chúa điện hạ.

Trong lúc Claude bị không khí gắt gao áp bức đến sắp sụp đỏ, trên mặt Tiểu Sửu Hoàng lại dần dần hiện lên nụ cười ranh mãnh.

Nụ cười kia giống như ma quỷ trong vực sâu, khiến Claude có chút kinh hãi, cả người anh ta đều trở nên khẩn trương lên.

Loại chuyện bị khí thế trên người mạo hiểm cấp thấp áp chế, trước đó Claude chưa từng cảm nhận được qua trên người khác...

Bị con mắt đầy tà khí của người trên ngọn cây nhìn chằm chằm vào làm Claude cảm thấy hơi lạnh.

Con dao nhỏ lạnh lẽo xoay chuyển liên tục trên tay Tiểu Sửu Hoàng, bắn ra từng đợt ánh sáng lạnh làm người sợ hãi, nhịp đập của trái tim Claude cũng thay đổi theo từng tia sáng đó.

"Làm sao? Cậu không muốn làm theo những lời ta vừa nói sao? Có lẽ cậu cũng không quan tâm tới sự sống chết của tiểu công chúa trong tay ta nhỉ?"

Vừa nói Tiểu Sửu Hoàng vừa dùng sống dao kề sát vào cổ Hạ Lộ Lộ rồi lia qua lia lại.

Mặc dù lúc này Tiểu Sửu Hoàng dùng là sống dao, thế nhưng vẫn dọa sợ Claude rồi.

"Claude, làm theo lời chú ấy đi, Lộ Lộ đang rất sợ hãi nha."

Trên mặt Hạ Lộ Lộ không tìm được một chút cái gọi là sợ hãi, mà nhìn chằm chằm vào Claude dưới cây với vẻ chờ mong, có vẻ cô rất muốn nhìn vẻ mặt lo sợ của người suốt ngày lải nhải này.

Nơi xa, mọi người thấy hành vi của Tiểu Sửu Hoàng thì càng cảm thấy gã hèn hạ, thế nhưng lại bị thị vệ tinh linh ngăn cản nên không dám làm gì cả, chỉ có thể oán thầm mà thôi.

Hổ Nữu nhìn Hạ Lộ Lộ trên ngọn cây mà nổi cả da gà, quay đầu lại nhìn Xà Cơ mà hoi: "Con bé NPC đang ở cùng Phàm muội muội kia không phải là một M giống em chứ? Tại sao mà bị người uy hiếp lại càng hưng phấn chứ?"

"Chị Hổ Nữu!"

Xà Cơ không trả lời chỉ là nói một câu cáu kỉnh, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên.

Lúc trước ở trận doanh Ác Ma, Xà Cơ đã để lộ đam mê đặc biệt của mình ra đó là bởi Xà Cơ cho rằng "Tân Sinh" chỉ là một thế giới ảo, thế nhưng sau khi chơi lâu, vượt qua giai đoạn tân thủ thì cô mới biết thế giới này cũng không đơn giản như mình nghĩ.

Sau khi ở cùng Tiêu Phàm và trải qua rất nhiều chuyện thì cô mới nhận ra, cái thế giới này không chỉ là một thế giới ảo, mà cô cũng không biết tại sao mà lại không muốn để cho Tiêu Phàm nhìn thấy mặt không tốt của mình...

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!