Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 627: MA QUỶ

Từ nét mặt hưng phấn của Hạ Lộ Lộ thì Claude đương nhiên là biết được hành vi lúc này của Hạ Lộ Lộ là giả bộ, thế nhưng anh cũng không thể nào hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì Claude khá sợ người sau lưng Hạ Lộ Lộ, bởi vì lời nói của người kia rất nghiêm túc...

"Anh chàng đứng dưới cây, xem ra là cậu không hiểu lời nói của ta, thật sự là... đáng tiếc nha..."

Lời nói của Tiểu Sửu Hoàng làm Claude giật nảy mình, suýt chút nữa thì bay thẳng lên cây, thế nhưng lời nói sau đó của Tiểu Sửu Hoàng lại truyền tới: "Aiz, ta đang muốn ra tay, thế nhưng tên Mệnh Phàm này lại rất nhân từ, muốn điều kiện hạ thấp xuống, cậu hãy lùi về phía sau, đứng cạnh những người của cậu đi, rồi ta sẽ bỏ dao xuống, nếu không thì tiểu công chúa sẽ không thể sống sót được nữa đâu, cạc cạc..."

Lùi lại về sau sao?

Claude thở phào một hơi, rồi không do dự chút nào mà lùi lại, bởi vì để Tiểu Sửu Hoàng buông bỏ con dao đang đặt trên cổ Hạ Lộ Lộ mới là việc quan trọng nhất lúc này.

...

Nhìn qua Claude đang lùi lại, Tiêu Phàm liếc mắt nhìn Tiểu Sửu Hoàng đang cười đùa tí tửng thì nuốt nước miếng đánh ực.

Có lẽ trong mắt kẻ khác chỉ nghĩ rằng Tiểu Sửu Hoàng là một tên cướp bắt cóc tiểu công chúa để uy hiếp NPC, thế nhưng Tiêu Phàm rất rõ ràng tên này là một ác ma chân chính...

Lợi dụng thân phận của Hạ Lộ Lộ, uy hiếp tất cả NPC, ngăn chặn không cho Claude bước tới, những bước này đều được gã sử dụng tới hoàn mỹ.

Thế nhưng thứ càng làm Tiêu Phàm cảm thấy rung động đó là Tiểu Sửu Hoàng có thể nắm vững được lòng người một cách hoàn mỹ.

Dùng mạng của Hạ Lộ Lộ để ép Claude yêu cầu rất nhục nhã, dùng lời nói và những động tác nhỏ bé của mình để điều khiển cảm xúc của Claude lên xuống chập chùng.

Đáng sợ nhất đó là gã có thể nắm vững được cường độ của mình, không thể để cho Claude tức điên, chỉ làm cho tiết tấu thay đổi lên xuống thất thường, làm năng lực chịu đựng của Claude cũng thay đổi theo, càng ngày càng yếu ớt.

Tới tận cuối cùng, Tiểu Sửu Hoàng mới đưa ra yêu cầu chân chính của gã muốn Claude làm theo.

Nếu mà trước đó Tiểu Sửu Hoàng yêu cầu Claude rời khỏi thì chắc chắn Claude sẽ không làm theo đơn giản như vậy.

Mà sau khi bị Tiểu Sửu Hoàng tra tấn tâm lý thì Claude lại đồng ý một điều mà lúc trước rất khó đồng ý.

Kiểu đùa giỡn với tâm trạng con người này, thì trừ ác ma ra, còn có kẻ nào có thể làm được sao?

Tiêu Phàm nhìn Tiểu Sửu Hoàng vẫn đang cười ha ha trên ngọn cây thì tự nhiên lại cảm thấy lạnh cả mình.

Chỉ mong rằng trong tương lai, mình có thể không trở thành kẻ địch với tên này, cái loại bị người khác khống chế tâm lý để Tiêu Phàm cảm thấy rất sợ hãi.

Nếu Tiểu Sửu Hoàng mà trở nên đứng đắn thì chắc chắn gã sẽ trở thành một kiêu hùng ở trong game...

"Chú, tại sao lại thả anh ta đi! Tên khốn kiếp Claude này luôn phá hoại chuyện tốt của Lộ Lộ, thật vất vả mới thấy anh ta xấu mặt một lần, tại sao chú lại thả anh ta đi sớm vậy!"

Lúc này, có lẽ chỉ còn Hạ Lộ Lộ mới có cảm giác đây là trò đùa đi, sau khi Claude quay người rời khỏi thì Hạ Lộ Lộ quệt miệng, rất là không vui.

"Lộ Lộ, điều quan trọng nhất của chúng ta bây giờ là thoát khỏi nơi đây, nếu như ép Claude quá đáng thì chúng ta sẽ không thể đi theo Lộ Lộ mạo hiểm được, cạc cạc..."

"Có vẻ đúng nha, thế nhưng Lộ Lộ vẫn cảm thấy khá đáng tiếc..."

...

Tiểu Sửu Hoàng đã cất con dao kia đi, còn đang an ủi tâm trạng không vui của Hạ Lộ Lộ, ánh mắt nhìn về phía xa, có vẻ rất hài lòng với kết quả bây giờ.

Sau khi Claude rời đi thì Tiêu Phàm bỗng nhiên thư giãn sau một thời gian dài căng thẳng, các người chơi cũng đã bị thị vệ tinh linh ngăn ở phía ngoài, cách Tiêu Phàm không gần mà cũng không xa, chỉ có một phần quanh gốc cây mới không có ai cả, ngoài vòng tròn đó là một biển người, chen chúc rất chật chội.

Mặc dù lúc này vẫn không nghĩ ra được cơ hội chạy thoát nào, thế nhưng khi thấy cách Tiểu Sửu Hoàng xử lý mấy chuyện kia thì Tiêu Phàm vẫn cảm thấy an tâm hơn nhiều.

Ép Claude rời khỏi, mượn tay NPC để đám người chơi không thể làm gì cả, tạo thành thế cục yên ổn, tâm tư của Tiểu Sửu Hoàng rất thận trọng và chu đáo, có lẽ bây giờ Tiểu Sửu Hoàng cũng đã có kế hoạch chạy trốn rồi chứ.

"Anh dùng thân phận của Hạ Lộ Lộ để ép Claude rời khỏi đây, vậy bước tiếp theo chúng ta nên làm cái gì?" Tiêu Phàm hỏi Tiểu Sửu Hoàng một câu.

"Làm gì sao?" Tiểu Sửu Hoàng cười cười, khoanh tay trước ngực, ánh mắt chuyển qua những người chơi phía sau đám thị vệ tinh linh: "Khoảng cách này rất tốt nha..."

"Khoảng cách rất tốt là sao chứ?"

Một câu nói không đầu không đuôi của Tiểu Sửu Hoàng làm Tiêu Phàm rất nghi ngờ.

Tiểu Sửu Hoàng cũng không trả lời Tiêu Phàm mà cầm pháo giơ lên, dùng họng pháo nhắm thẳng những người chơi vẫn đang chửi rủa bên dưới, sau đó bóp cò...

Trong ánh mắt kinh ngạc của Tiêu Phàm thì Tiểu Sửu Hoàng cười một cách kỳ dị: "Khoảng cách giết người..."

Claude chậm rãi lùi lại, mặc dù không cam lòng nhưng đối mặt với thanh dao găm sắc bén kia, anh ta chỉ có thể làm theo.

Anh ta quay lại đứng trước mặt đám thủ hạ, phóng mắt nhìn về phía ngọn cây phía xa xa, nhìn thấy Tiểu Sửu Hoàng thật sự bỏ cây dao nhỏ đang gác trên cổ Hạ Lộ Lộ xuống rồi, Claude rốt cuộc mới có thể cảm thấy an tâm một chút.

Nhưng mà tiếp theo đây mình nên làm thế nào cho phải đây?

Claude nhìn lên ngọn cây, ẩn ẩn có chút lo lắng, bởi vì người đàn ông có bề ngoài kì quái kia thật sự vô cùng nguy hiểm, mà mình lại có chút bất lực, chỉ mong tộc Thụ Nhân chưa quên lời hứa hẹn mà bọn họ đã từng lập, có thể âm thầm bảo vệ cho Hạ Lộ Lộ công chúa điện hạ...

"Ầm!"

Một tiếng pháo vang lên, triệt để đánh gãy suy nghĩ của Claude, sau lưng Claude khói lửa đột ngột bốc lên giữa đám người, theo sau vài tiếng kêu thảm thiết, các người chơi bắt đầu trở nên hỗn loạn.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Claude vô thức quay lại hỏi thuộc hạ một tiếng, nhưng còn chưa đợi đám thị vệ Tinh Linh trả lời, lại một tiếng pháo nữa vang lên vang dội, một màn hỏa lực nổ tung trực tiếp chiếu vào trong tầm mắt của anh ta.

Ngay lúc Claude lại lần nữa nhìn về phía ngọn cây, phát hiện hành vi cử chỉ khoa trương của người đàn ông cổ quái kia, gã đang đắc ý nhìn anh ta, trên vai còn khiêng một cây pháo hạng nặng.

"Tiểu Sửu Hoàng, anh đang làm gì vậy?"

Nhìn thấy Tiểu Sửu Hoàng nã pháo vào những người chơi kia, Tiêu Phàm hoàn toàn ngờ nghệch.

"Giết người chớ gì."

Tiểu Sửu Hoàng trả lời rất thoải mái, bày ra một dáng vẻ anh đã biết rõ lại còn cố hỏi.

"Nhưng vì sao chứ?! Tại sao vô duyên vô cớ lại nã pháo về phía bọn họ chứ?!"

"Anh thật sự cho rằng bọn họ vô tội sao?" Tiểu Sửu Hoàng cười khinh bạt.

"Có thể...Nhưng mà cũng không nên bạo lực như vậy chứ!"

"Đừng băn khoăn lo lắng về những chuyện này nữa, anh nên rõ ràng một chuyện là chúng ta muốn chạy từ chỗ này ra ngoài cũng không phải chuyện dễ dàng, mà cách có thể giúp chúng ta mở ra cánh cửa chạy trốn cũng chỉ có cách là tạo nên hỗn loạn. Anh đừng có mà lề mề nữa, bầy kiến cỏ đang ghét này chỉ một mình tôi không thể dọn sạch được, anh mau gia nhập tác chiến đi!" Nói xong trên mặt Tiểu Sửu Hoàng lại nở một nụ cười ấm áp, nói với Hạ Lộ Lộ đang ở bên cạnh: "Hạ Lộ Lộ, chúng ta so tài xem chút nữa ai bắn pháo lợi hại hơn không?"

"Đồng dâm à! Nói đến bắn pháo, Hạ Lộ Lộ sẽ không thua bất cứ người nào đâu!"

Ý chí chiến đấu của Hạ Lộ Lộ bỗng chốc bị Tiểu Sửu Hoàng gợi lên, vung mạnh hỏa pháo, điên cuồng khai hỏa về phía các người chơi và thị vệ Tinh Linh, cô bé lại lần nữa biến hình trở thành tiểu loli bạo lực như trước kia.

Tiêu Phàm nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của hai kẻ điên một lớn một nhỏ kia, cảm thấy từng trận từng trận kinh hãi, lại nhìn chiến trường phía dưới cây tràn ngập khói lửa, bắt đầu do dự không thôi ôm hỏa pháo trong tay.

Các người chơi tiến lên lại bị thị vệ Tinh Linh ngăn cản, mà hai bên lúc trước dựa sát vào nhau, căn bản không có không gian để tránh né đạn pháo đang bắn về phía mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!