Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 628: ĐẠO CẦU SINH CỦA TIỂU SỬU HOÀNG

Các người chơi tiến lên lại bị thị vệ Tinh Linh ngăn cản, mà hai bên lúc trước dựa sát vào nhau, căn bản không có không gian để tránh né đạn pháo đang bắn về phía mình.

Đạn pháo vừa rơi xuống, vừa chết là như ngã rạ, quả thật vô cùng bi thảm.

Mọi người nhao nhao xô đẩy, chạy thục mạng, tiếng giẫm đạp, chửi rủa vang lên khắp nơi, cục diện hỗn loạn không chịu nổi, ngay cả những thị vệ Tinh Linh có đẳng cấp cao, dưới sự chen chúc xô đẩy của người chơi, cũng bị đẩy lùi mấy bước.

Chẳng qua càng là vậy, Tiểu Sửu Hoàng và Hạ Lộ Lộ lại càng thêm đắc ý.

Họng pháo lạnh lẽo, đạn pháo lại nóng bỏng, sau khi bóp cò, tất cả kết hợp lại lại hoàn mỹ đến như vậy.

Trừ chuyện đó ra, trong lòng Hạ Lộ Lộ và Tiểu Sửu Hoàng dường như không chứa thêm được bất cứ chuyện nào khác, lại càng sẽ không thương hại đám người chơi kia.

Tình huống hiện giờ đã phát triển thành đơn phương đồ sát, nhìn thấy cảnh tượng địa ngục trần gian này, ngay cả Tiêu Phàm cũng đều cảm thấy có chút không đành lòng.

Claude nhìn thấy mọi chuyện ở sau lưng, sắc mặt xanh xám, anh ta muốn đi lên, lên tiếng chất vấn Tiểu Sửu Hoàng một phen.

Chẳng qua, Tiểu Sửu Hoàng dường như cảm thấy Claude đang nhìn gã trước, gã chỉ là nhích thân thể lại gần Hạ Lộ Lộ hơn, sau đó nói với Claude đang ở phía xa: "Anh đừng đến đây, nhanh đi đuổi bọn họ đi đi..."

Claude rất muốn không nghe lời Tiểu Sửu Hoàng nói, trực tiếp tiến lên ngăn cản hành vi điên cuồng của Tiểu Sửu Hoàng và Hạ Lộ Lộ lại.

Nhưng mà lúc này anh ta lại không làm được.

Bởi vì anh ta cảm thấy giờ khắc này đang có một cánh tay đang đưa đến gần lưng Hạ Lộ Lộ, trên bàn tay loáng thoáng có thể nhìn thấy một ánh sáng bạc, ngẫu nhiên lóe ra một tia ánh sáng chói mắt theo góc độ chiết xạ biến đổi...

Thế là Claude thỉ có thể uất ức thầm mắng một tiếng, liền hạ lệnh cho đám thuộc hạ xua đuổi những người chơi phía sau, tận lực duy trì thế cục ổn định.

Nhưng thị vệ Tinh Linh bỗng nhiên hành động lại làm cho những người chơi khác lại càng thêm hỗ loạn và phẫn nộ...

"Những thị vệ Tinh Linh này tại sao lại muốn túm chúng ta đẩy ra ngoài? Bọn họ không phải là nên ra tay ngăn cản đám người Mệnh Phàm sao?"

"Tiểu công chúa của bọn họ cũng đã bị tên ác nhân Mệnh Phàm cưỡng éo làm chuyện xấu, những tên này không những không ra tay ngăn cản đám Mệnh Phàm, thế mà còn đến xua đuổi chúng ta!"

"Đúng vậy, vì cái gì mà bọn họ không đi ngăn cản đám người Mệnh Phàm chứ, thị vệ Tinh Linh không phải là nên đi giữ gìn trật tự thành Frya, đi trường trị ác đồ Mệnh Phàm nói đúng, không phải sao? Tại sao lại động thủ với chúng ta chứ? Chẳng lẽ những tên này cũng đã bị 'Lich King' Mệnh Phàm thu phục rồi sao?"

"Tôi không phục! Lúc nãy đồng đội của tôi đã chết dưới hỏa lực của bọn chúng, bây giờ đám thị vệ Tinh Linh này lại thuận theo ý của đám người Mệnh Phàm đến xua đuổi chúng ta, tôi muốn liều mạng với bọn chúng!"

Loạn.

Theo từng trận tiếng pháo vang lên, người chơi trên quảng trường triệt để hỗn loạn.

Những người chơi bị kích động cảm xúc thậm chí đã mất đi lý trí mà tấn công những thị vệ Tinh Linh kia, thị vệ Tinh Linh bị tấn công tất nhiên sẽ không khách khí với bọn họ, ra tay quả quyết vung ra một kiếm, một kiếm này đã hoàn toàn thiêu đốt mồi lửa mâu thuẫn giữa người chơi và NPC...

Hội trưởng công hội Tinh Thần nhìn thấy tình hình hiện tại mà cảm thấy vô cùng đau đầu, cảnh hỗn loạn này rõ ràng không phải là thứ mà hắn ta muốn nhìn thấy, không biết tại sao, hắn ta bỗng nhiên cảm thây dao động đối với ý nghĩ trong lòng mình, nếu còn phát triển như vậy, Mệnh Phàm thật sự có thể chịu sự trừng phạt tương ứng sao?

Mặc dù tiến triển của việc thảo phạt Mệnh Phàm có chút không thuận lợi nhưng Hội trưởng công hội Tinh Thần vẫn không thể nào nhìn thấy cơ hội sống sót mảy may nào của đám người Mệnh Phàm, nhưng vì sao trong tim hắn ta vẫn bất an như thế?

Có người đau đầu tất nhiên cũng sẽ có người vui vẻ, nhìn tình hình hỗn lọan bên dưới, Tiểu Sửu Hoàng đang đứng trên ngọn cây thỏa mãn huýt sáo, tiếp tục bắn xuống dưới mấy pháo, chẳng qua mấy pháo này cũng không trút xuống người của những người chơi như lúc nãy mà là bắn về phía những thị vệ Tinh Linh, những người phụ trách giữ gìn trật tự, xua đuổi người chơi kia.

Trong sự hỗn loạn, những tên giữ gìn trật tự kia trong mắt Tiểu Sửu Hoàng lại càng lộ vẻ chướng mắt...

Những quả pháo mà Tiểu Sửu Hoàng bắn xuống mặc dù không thể tạo thành vết thương chí mạng đối với thị vệ Tinh Linh, nhưng mà dùng để ngăn trở hành động thì vẫn có thể.

Mấy pháo như vậy bắn xuống, khu vực phòng thủ nghiêm ngặt của đám thị vệ Tinh Linh trong nháy mắt bị thủng một lỗ, bắt đầu lần lượt có người chơi kêu gào xông vào.

"Anh rốt cuộc đang làm cái gì?"

Một chuỗi hành động của Tiểu Sửu Hoàng khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy có chút khủng hoảng và khó hiểu.

"Gây ra hỗn hoạn đó, triệt triệt để để hỗn loạn, chỉ có như vậy chúng ta mới có một chút hi vọng sống."

"Thậy sự là như vậy sao?"

Tiêu Phàm nhìn vẻ mặt có chút thích thú của Tiểu Sửu Hoàng, cảm thấy có chút khó tin, hỏi: "Thế rốt cuộc phải hỗn loạn đến mức nào thì chúng ta mới có thể chạy đây?"

"Dĩ nhiên là cho đến lúc nhìn thấy có hội mới thôi."

"Thời điểm đó là gì?"

"Anh hiện tại nhìn thấy đường sống rồi sao?"

"Không có..."

"Cho nên tôi chỉ có thể tiếp tục giết chóc, cho đến khi cơ hội sống mà tôi công nhận xuất hiện mới thôi, cạc cạc"

Ngữ khí của Tiểu Sửu Hoàng vô cùng bình thản, Tiêu Phàm nghe thấy lại cảm thấy vô cùng hoảng sợ, giờ phút này hắn rốt cuộc nhớ lại, bản chất của mình và những tên kia là khác nhau...

Ngoại ô phía nam thành Antequera trận doanh Nhân Loại và phía tây thành Frya là những nơi hẻo lánh ít dấu chân người, công hội Trật Tự lại chọn nơi này làm đại bản doanh của mình.

Ở Nam Giao có một cánh rừng, trong rừng lại có một tòa nhà cổ mang kiểu dáng châu Âu.

Tường gạch nhìn có vẻ hơi cũ nát, bề mặt phủ kín một tầng rêu xanh nhàn nhạt, nếu không chú ý, người bình thường căn bản sẽ không có cách nào nhận ra đây thật ra là một tòa nhà, dây leo dại sinh trưởng tốt bò dọc khắp mặt tường, đổ nát, vắng vẻ, chẳng có chút hơi người nào.

Nhưng cảnh tượng bên trong tòa nhà này lại vô cùng tương phản với vẻ bề ngoài của nó.

Ánh đèn chiếu sáng trưng cả căn phòng, ở trong phòng, thành viên của công hội Trật Tự mỗi người đều tự làm việc của mình, đi tới đi lui, chẳng qua mọi chuyện xảy ra đều yên tĩnh dị thường, yên tĩnh đến mức có chút quỷ dị.

Bên trong công hội Trật Tự, người người đều mặt không biểu tình, vội vàng làm việc trong tay mình, ánh mắt cực kỳ chăm chú, hoàn toàn không có chút cảm giác nào là công hội trong trò chơi, nói bọn họ đang chơi đùa không bằng dùng hai chữ làm việc để hình dung một cách chuẩn xác hơn về hành vi của bọn họ lúc này.

Đúng vậy, bọn họ cẩn thận, vội vàng làm việc trong tay, thật khiến cho người ta có cảm giác đang đi vào một văn phòng làm việc.

Lạch cạch lạch cạch lạch cạch âm thanh gõ bàn phím liên tiếp vang lên, Tiểu Ngũ nhìn chăm chú dòng số liệu lướt qua màn hình nhanh như điện xẹt.

Đối với một nhân viên kỹ thuật quen thao tác trên bàn phím như cậu ta mà nói, cho dù là đang chơi "Tân Sinh", vẫn như cũ quen thuộc giả lập nên một cái bàn phí để tiến hành thao tác phân tích những thông tin mà mình nhận được.

"Tân Sinh" khai phục ngày ấy, Tiểu Ngũ liền cùng Kiếm Thần đăng nhập vào trò chơi, chấp hành nhiệm vụ bí mật mà cấp trên giao cho.

Nhiệm vụ bí mật này khiến cho Tiểu Ngũ cảm thấy mê hoặc không thôi, bởi vì nội dung của nó thật sự quá mức mơ hồ, tìm kiếm một vật phẩm quan trọng nào đó, thông tin về vật phẩm không rõ ràng, ngay cả tên cũng không có.

Chuyện như vậy đối với bọn họ mà nói chẳng khác gì mò kim đáy biển, Tiểu Ngũ mang theo một bụng nghi hoặc hỏi cấp trên một phen, mà cấp trên vậy mà lại trả lời cậu ta một câu nói càng thêm mơ hồ: "Lúc cậu nhìn thấy nó, tự nhiên sẽ biết nó là vật mà chúng ta muốn tì

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!