Sau khi Tiểu Ngũ tham gia "Tân Sinh", vẫn cảm thấy trật tự bên trong thế giới trò chơi này không tệ, cho nên lúc tiếp nhận nhiệm vụ, cậu ta không có chút áp lực tâm lý nào.
Nhưng từ khi trở về từ Thung Lũng Rắn Cát ở trận doanh Ác Ma, cậu ta lại phát hiện thế giới giả tưởng của cậu ta đều đã thay đổi, mà hết thảy sự biến đổi này đều bắt đầu từ một giải thi đấu chỉ mang tính tuyên truyền kia...
Ngày đó lúc bang Hắc Long đem tập tục luyện cấp ác liệt đến trận doanh khác, ngày đó Huyết Tinh Ma Thuật Xã tùy ý đồ sát người chơi trong một trấn nhỏ, lại không bì kịp với sự quật khởi đăng cơ của người đàn ông được xưng là "Lich King" tại giải thi đấu đó.
Sau khi Tiểu Ngũ xem lần tranh tài mang tính tuyên truyền kia, xem xong cậu ta thật muốn trực tiếp ra tay xử lý người đàn ông được xưng là "Lich King" này!
Nguyên nhân rất đơn giản.
Ngọc Sinh Yên là nữ thần trong lòng mỗi một trạch nam, mà Tiểu Ngũ trước khi gia nhập Long Tổ, chính là một hacker trạch nam có kỹ thuật cao siêu.
Nhìn thấy nữ thần trong lòng mình bị người đàn ông khác "đùa giỡn" như vậy, Tiểu Ngũ làm sao có thể nuốt trôi cơn giận này được chứ.
Cho nên Tiểu Ngũ liền lập tức đề nghị Kiếm Thần xuất động vũ lực của công hội đem mấy tên ác nhân đến từ trận doanh Ác Ma này đều diệt bỏ hoàn toàn, để cho thế giới giả tưởng này được tươi sáng hơn, nhưng phản ứng của Kiếm Thần lại có vẻ có chút bình thản...
"Nhiệm vụ chủ yếu của chúng ta là phòng ngừa gián điệp nước khác xâm nhập vào bên trong, anh đã tự mình điều tra qua đám người Mệnh Phàm, bọn hắn đều là người chơi trong nước, chúng ta không cần thiết phải để ý tới, vả lại bọn hắn hành động như vậy, không phải là vừa hay kích thích những người chơi khác phát triển sao? Vả lại công hội Trật Tự của chúng ta trong trò chơi cũng không tiện hành động công khai, làm một người đứng xem là được rồi, bọn hắn muốn náo thì cứ để cho bọn hắn náo đi."
"Kiếm Thần đại ca, sao có thể như vậy được, anh xem video này một chút đi, hành vi của 'Lich King" kia có phải là quá phận quá hay không?"
Kiếm Thần nhìn lướt qua video, cũng không lên tiếng, mà là sâu kín thở dài, quay người liền rời đi.
Nhưng Tiểu Ngũ lại nhìn ra được, ánh mắt của Kiếm Thần lúc nãy rõ ràng là đang tự thuyết phục chính mình.
Vì sao một Kiếm Thần đại ca luôn luôn quang minh lẫm liệt lại có phản ứng như vậy?!
Tiểu Ngũ có chút mờ mịt, cuối cùng biến thành nản lòng thoái chí, cũng chỉ có thể tạm thời buông tha cho việc này...
Bây giờ lại nhìn thấy gương mặt này lần nữa, Tiểu Ngũ không khỏi biến sắc, nói: "Nhị tỷ, 'Lich King' hiện tại rốt cuộc đang làm gì vậy?"
"Con mọt sách, chị nói em cũng thật là kỳ quái, sau lưng Mệnh Phàm rõ ràng đang cõng một em gái đáng yêu, sao em lại chỉ quan tâm đến hắn mà không nhìn thấy cô em kia vậy chứ?" Tử Yêu dùng một loại ánh mắt tràn đầy cơ tình trên chọc nói.
"Vậy chị là một cô gái, tại sao lại muốn để ý đến em gái kia!" Tiểu Ngũ tức giận hỏi lại.
"Đương nhiên là để thu thập tình báo rồi. Tin tình báo gần nhất về Mệnh Phàm và Tiểu Sửu Hoàng chị đều đã sớm chú ý, sớm đã hiểu chút chút rồi, bây giờ nhìn thấy sau lưng Mệnh Phàm có một cô em, tất nhiên muốn để tâm một chút, chị đây cũng không hy vọng trong tin tình báo mà chị thu thập có xuất hiện một chút sơ hở nào. Nói không chừng, công hội Trật Tự của chúng ta trong tương lai sẽ có quan hệ với những nhân vật này thì sao?" Tử Yêu dương dương đắc ý nhìn Tiểu Ngũ, ánh mắt có chút khiêu khích, nói tiếp: "Cho nên nói bản lĩnh thu thập tình báo của em không bằng chị, ngay cả thành Frya xảy ra chuyện lớn mà cũng không biết, cả ngày chỉ chằm chằm nhìn những số liệ nhàm chán kia thì có thể thu hoạch được cái gì? Em còn khinh bỉ việc chị dạo Post Bả là làm việc không đàng hoàng, em không biết là có đôi khi trên Post Bả tin tức ngầm lại kịp thời nhất sao?"
"Vậy 'Lich Kich" hiện tại rốt cuộc đang làm những gì?"
"Ừm, nhìn dáng vẻ hiện trường lúc này, có chút giống đang đồ thành (1)..."
Lời nói của Tử Yêu rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức làm cho trong lòng Tiểu Ngũ cảm thấy nội tâm lạnh lẽo.
"Chị nói cái gì? Không phải là nói đùa chứ?"
Tử Yêu không trả lời, bởi vì ống kính lúc này đang chỉa về phía những người chơi đang đứng trên quảng trường bên dưới gốc cây kia.
Khói lửa, lửa đạn, tiếng hét thảm, trong nháy mắt đều lọt vào tầm mắt của Tiểu Ngũ...
Vẻ mặt Tiểu Ngũ trắng bệch, nhìn cảnh tượng vô cùng thê thảm kia, nghi ngờ hỏi: "Công hội Trật Tự chúng ta thật sự muốn buông tay bỏ mặc những người này sao?"
"Đây chỉ là trò chơi, bọn hắn làm loạn chúng ta cũng không có tổn thất gì, sao em lại cần phải để ý chứ? Chị khuyên em vẫn là nên bớt can thiệp vào một chút đi. Vả lại nếu như em động đến Mệnh Phàm, đoán chừng trong Long Tổ của chúng ta sẽ có người không vui đâu "
"Chị nói là Kiếm Thần đại ca sao?"
"Kiếm Thần? Mặc dù người sáng mắt đều có thể nhìn thấy giữa Kiếm Thần và Mệnh Phàm có quan hệ, nhưng muốn khiến Kiếm Thần che chở cho Mệnh Phàm đoán chừng không có khả năng, nhìn thái độ kia của Kiếm Thần, trong trò chơi, anh ta chính là hoàn toàn không muốn để ý tới cái tên Mệnh Phàm này."
"Sao lại không được chứ, chỉ cần Kiếm Thần đại ca không thèm để ý, công hội Trật Tự chúng ta hoàn toàn có thể xuất động nhân viên đi giáo huấn hắn ta một phen, khiến hắn sau này trong trò chơi phải thu liễm lại một chút."
"Tiểu Ngũ, em làm việc quá mức cảm tính. Vả lại nếu như em làm như thế, cho dù Kiếm Thần mặc kệ, cũng không đại biểu bên trong Long Tổ sẽ không có người khác nha."
"Nhị tỷ, trong Long Tổ của chúng ta, ngoại trừ Kiếm Thần đại ca, chị và em còn phải sợ ai?"
"Haizz, em quả nhiên là một con mọt sách, cả ngày nhìn chằm chằm màn hình khiến đầu óc cũng hỏng luôn. Mặc dù trong tổ chúng ta danh hiệu được phân chia theo 'Thập Nhận', Kiếm Thần thứ nhất, chị thứ hai, em thứ năm, nhưng em có biết tại sao, bên trong tổ nhỏ của chúng ta cũng chỉ có một hai ba bốn năm sáu bảy mười hay không..."
"Chị nói là..."
"Không sai, chính là vị lão tiền bối kia của chúng ta -- 'Số 0'. Nếu như em dám lung tung động đến Mệnh Phàm, chị dám đảm bảo tên điên kia sẽ tìm đến giao lưu với em một trận thật tốt, em nên biết, chuyện gì anh ta cũng đều có thể làm ra được..."
"Vì sao chứ? Bình thường anh ta không phải đều mặc kệ những chuyện này sao? Chẳng lẽ anh ta bỗng nhiên tâm huyết dâng trào nảy sinh hứng thú với chuyện này sao?"
"Vì sao à. Mặc dù chị cũng không biết vì sao, nhưng em phải biết, chị đây cũng phải sợ 'Số 0' đó, anh ta không đồng ý, chị cũng không dám lắm miệng. Cho nên Tiểu Ngũ à, em nên thu liễm sự xúc động lại một chút đi, đừng làm quá mọi chuyện lên. Vả lại hiện tại nếu chúng ta bại lộ lực lượng của công hội Trật Tự quá sớm, cũng không phải là chuyện tốt lành gì..."
Nghe Tử Yêu nhắc tới vị có danh hiệu "Số không", Tiểu Ngũ vô thức nhớ tới bên gian phòng tối kinh khủng bên trong cục Quốc An kia.
Chỗ ấy thường xuyên có một vị khá lớn tuổi ngồi với Tiểu Ngũ thanh niên trẻ tuổi, nguyên nhân bởi vì ít ra ngoài, sắc mặt thanh niên này rất trắng, có vẻ hơi gầy yếu tiều tụy, nhưng coi là như thế, trên mặt của cậu ta vẫn thường mang một nụ cười không đổi, nhưng nụ cười này lại làm cho người ta cảm thấy có chút không rõ ràng cho lắm.
Lúc Tiểu Ngũ mới được gia nhập vào Long Tổ, có thể nói là hăng hái. Cậu ta mang theo tâm chí mạnh mẽ, mong ngóng được thể hiện tài năng trong bộ môn đặc thù này.
Nhưng cậu ta ngàn vạn lần không nên bởi vì sự tò mò mà mở gian phòng tối có cửa lớn luôn luôn đóng chặt kia, cũng không chút do dự mà bước vào đó...