Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 631: NGỌC SINH YÊN NGĂN CẢN

Tiểu Ngũ không nhớ rõ khi đó mình đã đi ra khỏi căn phòng này như thế nào, chỉ nhớ rõ chủ nhân của gian phòng kia đã dùng nụ cười để đập tan triệt để sự tự tin mà mình thành lập được sau khi trải qua một thời gian dài tại lĩnh vực Hacker.

Sau này Tiểu Ngũ mới biết được, quái vật ở bên trong phòng tối kia có danh hiệu trong tổ chức gọi là "Số 0", về phần tên trước đó của anh ta, Tiểu Ngũ không thể nào biết được.

...

"Quái vật 'Số 0' chắc hẳn không phải là loại người sẽ thiên vị người khác chứ?"

Từ trong miệng Tử Yêu nghe nói "Số 0" vô duyên vô cơ che chở cho "Lich King" Mệnh Phàm, Tiểu Ngũ từ đầu đến cuối đều cảm thấy vô cùng khó tin, loại người luôn khăng khăng làm theo ý mình như "Số 0", tại sao lại bỗng nhiên để ý đến những người khác chứ?

"Chị cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhưng mấy ngày nay anh ta lại chạy trở về từ bên trong 'Tân Sinh', hiện tại đẳng cấp nhân vật trong trò chơi của hắn ta để trên cả hai chị em chúng ta rồi."

"Cái gì?!"

Lời nói của Tử Yêu khiến Tiểu Ngũ kinh ngạc một phen, có điều cậu ta đã trấn định lại rất nhanh.

Đúng vậy, làm nhanh như gió vậy mới là "Số 0" chứ...

"Cho nên hiện tại phát sinh chuyện gì thì chúng ta chỉ cần nhìn xem là được rồi, chỉ cần những vấn đề kia nhân vật không hất nước lên tận trời, thì ở trong game náo nhiệt như thế nào thì chúng ta cũng không cần để ý tới."

"Nhưng như vậy có được không?"

"Vậy em còn muốn thế nào?"

Đối mặt với câu hỏi lại của Tử Yêu, rất lâu sau Tiểu Ngũ cũng không trả lời được, cuối cùng thở dài, một lần nữa đạt tầm mắt của mình màn hình trực tiếp đang treo lơ lửng kia.

Bỗng nhiên mặt Tiểu Ngũ biến sắc, phát ra một tiếng kinh ngạc: "Tại sao cô ấy cũng ở đó?!"

Tử Yêu nhìn về phía màn hình, phát hiện không biết lúc nào màn hình đã bị chuyển dời đến một người con gái có khuôn mặt vô cùng xinh đẹp...

...

Sau khi Ngọc Sinh Yên trùng sinh vì bị Hạ Lộ Lộ nã pháo tại thành Freya, lại đứng tại điểm phục sinh mà phát tiết thật lâu, cuối cùng cũng điều chỉnh được cảm xúc của mình.

Một ngày với nhiều chuyện tồi tệ, Ngọc Sinh Yên cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô thậm chí còn không muốn gặp mặt lại Mệnh Phàm, chuyện báo thù, vẫn là nên để sau tính.

Đây còn là lần đầu tiên ở trong game mà Ngọc Sinh Yên không thể vực dậy lòng nhiệt tình, hốt hoảng, cô liền trở về đại bản doanh công hội Hoa Nguyệt.

Nhưng sau khi cô trở lại công hội Hoa Nguyệt, lại phát hiên toàn bộ mọi thứ trong thành Freya đã hoàn toàn lộn xộn, mà người khởi đầu tất cả mọi chuyện chính là tên Mệnh Phàm đáng chết cặn bã kia.

Dưới sự tập hợp của Hội trưởng công hội Tinh Thần, mọi người chơi trong thành Freya đều liên hợp lại, bắt tay nhau đối phó với tên Mệnh Phàm này.

Nhìn đội ngũ trùng trùng điệp điệp người chơi đi chinh phạt, Ngọc Sinh Yên cảm thấy mình cần phải theo sau, bởi vì đây có lẽ là cơ hội tốt để mình báo thù Mệnh Phàm.

Nhưng không biết tại sao, nội tâm Ngọc Sinh Yên chợt có chút lo lắng, cũng không biết rốt cuộc phải lo lắng cái gì.

Dưới sự chỉ huy của Hội trưởng công hội Tinh Thần, tất cả mọi chuyện đều thuận lợi đến lạ, không bao lâu, một đám Mệnh Phàm đều bị vây lại trong sân rộng của thành Freya.

Ngọc Sinh Yên nhìn xung quanh thành Freya người đông nghìn nghịt, cảm giác lần vây quét này nhất định sẽ thành công.

Nhưng phần này an tâm, ngược lại làm cho cô có chút hoảng hốt, cũng âm thầm sinh sôi một chút cảm giác bực bội.

Tại sao cô lại như thế?

...

Nhưng dưới tình huống đội ngũ vây quét chiếm ưu thế tuyệt đối, tên Mệnh Phàm này thế mà không có tuyệt vọng đến mức bỏ vũ khí đầu hàng, mà là chạy đến trốn lên cây cổ thụ trong sân rộng, hơn nữa còn không quên tinh tướng, dùng một loại phương thức vô cùng bựa để trèo lên cây.

Hừ! Tên Mệnh Phàm này quả nhiên làm người ta thấy ghét!

Có điều như vậy thì có thể làm được gì? Đứng trong tình huống như vậy,

Đối với Mệnh Phàm mà nói thì thất bại chỉ là vấn đề thời gian, hôm nay hắn chỉ là vùng vẫy giãy chết thôi.

Nhưng sau khi Mệnh Phàm leo lên cây, Ngọc Sinh Yên hoàn toàn không nghĩ tới tình thế ở hiện trường dần dần không thể khống chế được...

Việc đầu tiên của Mệnh Phàm chình là hèn hạ dùng tính mạng của tiểu công chúa để uy hiếp thị vệ thành Tinh Linh lùi lại, sau đó lại hạ lệnh để Tiểu Sửu Hoàng cùng vị công chúa bị uy hiếp kia triển khai một trận nã pháo điên cuồng đối với những người chơi xung quanh quảng trường.

Nhìn qua cảnh tượng vô cùng bi thảm ở bốn phía, Ngọc Sinh Yên giật mình, tên Mệnh Phàm này rốt cuộc muốn làm gì?!

Không được, mình nhất định phải ngăn cản hắn, không thể để hắn lại mắc thêm lỗi lầm một lần nữa!

Ngọc Sinh Yên lặng lẽ thoát ly khỏi trận doanh công hội Hoa Nguyệt, chen tới đám người hỗn loạn kia.

Hỏa lực tràn ra tứ phía, ngay cả đám thị vệ Tinh Linh chống tuyến giới nghiêm lên cũng bị tác động đến, thừa dịp nơi đây trống vắng, Ngọc Sinh Yên bay vọt ra ngoài...

...

Dưới tình hình lập tức căng thẳng như vậy, bất luận biểu hiện của Tiểu Sửu Hoàng có xuất sắc như nào, nhung chung quy lại vẫn là một tên điên có tư duy không bình thường.

Thông qua việc không ngừng giết chóc để tìm kiếm lối thoát, dù là ý kiến của Tiểu Sửu Hoàng, nhưng ý niệm của Tiêu Phàm đối với nơi này vẫn có chút kháng cự như cũ, dù là trong lòng hắn rõ ràng, làm như vậy đối với bọn hắn mà nói thì đó có lẽ là lựa chọn tối ưu nhất.

Chẳng qua với tình huống hiện giờ, nếu nói rằng mình không làm như vậy, thì nhóm người của mình sẽ có đường ra khác sao?

Tiêu Phàm mê man suy nghĩ...

"Cầm lấy hỏa pháo vào tay anh, hướng vào những con sâu kiến làm người ta ghét dưới cây kia mà nã pháo..." Tiểu Sửu Hoàng nói với chất giọng âm u, như lời nói ma quỷ dụ hoặc Tiêu Phàm.

"thế nào, chẳng lẽ anh bây giờ còn kiêng dè việc giết chết bọn hắn sẽ hiện chữ đỏ sao? Nếu anh thật sự l lắng điều này, dẫn đến việc mình không có cách nào liền buông tay tiến công, vậy gia nhập Huyết Tinh Ma Thuật Xã của tôi chính là lựa chọn tốt nha "

...

Sau khi Tiểu Miêu chậm chạp vượt qua việc "Cưỡi ngựa choáng váng". nhìn dưới cây xuất hiện vẻ hỗn loạn, sắc mặt liền trắng bệch.

Tiểu Sửu Hoàng ở trên ngọn cây quan sát nhất cử nhất động, từ đầu đến cuối hành động của Tiểu Miêu đều thu lại ở trong mất, sự e sợ người này đối với Tiểu Sửu Hoàng lại ngàng càng tăng thêm.

Tư tưởng nguy hiểm, thủ đoạn nguy hiểm, người này thật sự là một nhân vật nguy hiểm.

Thế mà gã lại dụ hoặc Mệnh Phàm, dự định để Mệnh phàm gia nhập tổ chức sát thủ của gã.

Tiểu Miêu rất muốn ngăn cản chuyện này một phen, nhưng Tiểu Sửu Hoàng kia đã nửa khéo đôi mắt, để cô ta sinh ra hàn ý trong lòng, căn bản không dám nhiều lời nửa câu, chỉ có thể yên lặng câu nguyện trong lòng, tuyệt đối không nên nghe gã, Mệnh Phàm!

Nhưng lúc này Tiểu Miêu lại nhìn thấy Tiêu Phàm cầm hỏa pháo mà bắt đầu run rẩy tay phải, còn có Tiểu Sửu Hoàng dần dần tươi cười đắc ý...

...

"Mệnh Phàm! Anh rốt cuộc đang làm cái gì vậy! Không phải anh nói với tôi những chuyện xảy ra trước đây đều là hiểu làm, anh là vô tội sao? Vậy tại sao bây giờ anh lại muốn ném pháo vào những người chơi vô tội ở đây? Nếu như anh nhất định phải tiến hành hành động điên cuồng này đến cùng, vậy trước tiên hãy nã pháo về phía tôi đi!"

Một tiếng quát chói tai vang lên ở trong sân, tất cả mọi người ngừng hành động của mình, nhìn về phía nữ tử xinh đẹp đang đứng dưới cây kia...

Theo âm thanh tiếng kêu gào, giữa sân lại trở về yên tĩnh một lần nữa, ngay cả Tiểu Sửu Hoàng cùng Hạ Lộ Lộ cũng ngừng phóng hỏa lực về phía đám người, khó mà phối hợp với không khí đang hạ xuống ở hiện trường.

Quảng trường thành Freya theo sự oanh tạc liên tiếp của hỏa lực, đã sớm không còn đẹp đẽ như trước, từng khối gạch đã trong vắt bóng loáng rạn nứt ra, mặt ngoài dát lên một mảng đen xám khó coi, lộ ra sự suy tàn không chịu nổi.

Nhưng vị nữ tử bỗng nhiên xuất hiện dưới tán cây vẫn xinh đẹp như cũ, bởi vì cô chính là tình nhân trong mộng của đám người này, "Nữ thần võng du" Ngọc Sinh Yên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!