"Nghe cô ấy nói, dường như cô ấy muốn ngăn cản hành động điên cuồng mà 'Lich King' Mệnh Phàm đang triển khai."
"Thực sự quá cảm động, nữ thần quả nhiên là tâm địa thiện lương, thế mà lại xung phong đi đầu tiến về nội địa của kẻ địch, ngăn cản hành vi điền cuồng của Mệnh Phàm."
"Nhưng chỗ ấy quá nguy hiểm! Nữ thần làm sao có thể cứ một mình tiến về phía đó như vậy? Nếu như không cẩn thận chọc giận Mệnh Phàm, Mệnh Phàm thả một quả pháo xuống dưới, thì nữ thần chính là bị ngọc nát hương tan!"
...
"Mệnh Phàm, oan gia của anh đến 'Hỗ trợ' sao?"
Tiểu Sửu Hoàn tùy ý cười cười, ý tứ sâu xa trêu chọc nói.
Tiêu Phàm không nói gì, nhưng ánh mắt phức tạp nhìn Ngọc Sinh Yên đang đứng dưới cây.
Hắn kiên quyết không muốn đối mặt với nữ tử gọi là Ngọc Sinh Yên trong trò chơi này, đặc biệt là sau khi đã cùng cô trải qua nhiều chuyện "Kỳ diệu".
...
Ngọc Sinh Yên một mực nhìn thẳng Tiêu Phàm, nhìn thân ảnh quen thuộc phía trên cây kia, Ngọc Sinh Yên chậm rãi nhớ tới những lần chạm mắt trước đó từng chút từng chút, mặc dù những chuyện vặt vãnh này khiến cô không thể nhìn thấu, nhưng ở sâu trong nội tâm Ngọc Sinh Yên vẫn là không hi vọng Tiêu Phàm tồn tại trong lòng người chơi với hình tượng nhân vật ác ôn.
Cho nên hiện giờ cô nhất định phải ngăn cản Tiêu Phàm, không tể để cho tên này mắc thêm một lỗi lầm nữa, dù sao hắn là một kẽ cặn bã cũng không được.
"Nếu như anh còn có ý định khai hỏa về hướng mấy người đi, việc trước tiên dể tôi ra thay trước."
Lời nói của Ngọc Sinh Yên từ trước đến tay chưa hề kiên định nổi.
"Quác quác, Mệnh Phàm, anh nghe được không, oan gia của anh bảo anh nã pháo vào cô ấy đúng không? Vậy anh mau ra tay đi, đừng có đứng ngốc như vậy, cự tuyệt lời mời của mỹ nữ, là không thể hiện được chút thân sĩ nào đâu gọn gàng nhanh chóng bắn một phát đi, quác quác "
"Đừng nói ngay cả như vậy anh cũng không thể ra tay được, mặc dù cô ấy là oan gia của anh, nhưng hôm nay dưới tình huống này, cô ấy là kẻ địch của chúng ta. Quan trọng nhất là, cô ấy có một thân phận không tệ. Chỉ cần cô ấy đứng trước bao người mà mất mạng vì quả pháo của anh, một trận đại hỗn loạn sẽ kéo đến, cơ hội để chúng ta chạy thoát càng thêm lớn..."
...
Tiểu Sửu Hoàng đang dụ dỗ mình, Tiêu Phàm tất nhiên hiểu rõ.
Nhưng lời vủa Tiểu Sửu Hoàng cũng có đạo lý, Tiêu Phàm lại không thể phủ định.
Nếu như khiến cho "Nữ thần võng du" Ngọc Sinh Yên dưới hỏa pháo của mình mà ngọc nát hương tan, những người chơi vây xem xung quanh chắc chắn sẽ vô cùng căm phẫn, bởi vì căm phẫn, tình cảnh lại sẽ xảy ra bạo động.
Việc những người chơi xảy ra bạo động sẽ động đến những thị vệ Tinh Linh đang đứng trật tự rành mạch kia, chỉ cần thị vệ Tinh Linh bị đánh loạn, phong tỏa bốn phía tại quảng trường, tất nhiên sẽ xuất hiện một cái lỗ hổng mới, mà cái lỗ hổng này chính là cơ hội sống của bọn hắn.
Không thể không nói, nhìn từ logic bên trên, việc Ngọc Sinh Yên đến chính là cơ hội chạy trốn mà ông trời đã đem đến cho bọn hắn.
Thế nhưng mà, mình thật sự muốn nã pháo về phía Ngọc Sinh Yên sao?
Hoặc là nói, mình thật sự có thể nã pháo về phía Ngọc Sinh Yên sao?
...
Nhìn thấy Tiêu Phàm nửa ngày không có phản ứng, Ngọc Sinh Yên không biết làm sao, trong lòng thế mà mơ hồ có chút vui mừng, tâm tình trở nên buông lỏng hơn, lại mở miệng quát về phía Tiêu Phàm trên ngọn cây kia một lần nữa: "Làm sao vậy, Mệnh Phàm? Anh nã pháo đi! Nếu như anh không có ý định nã pháo, vậy thì xuống đây chịu trói đi, tôi sẽ khuyên những người chơi khác bỏ qua cho anh!"
"Nữ thần thật lương thiện, trước đây 'Lich King' Mệnh Phàm đối xử với cô ấy như vậy, thế mà bây giờ nữ thần còn có dự định xin tha cho hắn."
"Đúng vậy đó
Sự đãi ngộ của nữ thần dành cho tên cặn bã Mệnh Phàm này, tôi còn cảm thấy hâm mộ nữa!"
"Nếu như Mệnh Phàm thật sự đi xuống, chúng ta thật sự muốn để nữ thần buông tha cho tên Mệnh Phàm này sao? Tôi cảm thấy thật bối rồi nha!"
...
Đám người nhìn thấy Tiêu Phàm không nã pháo, đều coi là Tiêu Phàm thật sự bị Ngọc Sinh Yên khuyên mà động lòng, thậm chí còn bắt đầu tranh luận xem sau đó nên xử lí Tiêu Phàm như thế nào, mà mọi chuyện trên ngọn cây lại không phải như thế...
Theo tính cách của Ngọc Sinh Yên, lời cô đã nói chắc chắn sẽ làm theo, nhưng nếu như mình cứ bị cô khuyên nủ mà đi xuống, vậy nhiệm vụ mà Hạ Lộ Lộ giao phó lập tức kết thúc thất bại, mà quan trọng hơn là, nếu như hành động theo lời nói của Ngọc Sinh Yên, nội tâm của Tiêu Phàm sẽ cảm thấy vô cùng không ổn, thật giống như...
"Hèn nhát!" Tiểu Sửu Hoàng bỗng nhiên thầm mắng một tiếng.
Thật giống như lời nói của Tiểu Sửu Hoàng bây giờ vậy...
Xuống cây miễn cưỡng nhân nhượng, nhiệm vụ thất bại, cũng để một nũ sinh vì mình mà cầu xin, ngoại trừ hèn nhát, còn có từ nào hình dung chính xác hơn thế nữa?
Có nên sau khi Ngọc Sinh Yên nói như vậy, ngược lại Tiêu Phàm lại lần đầu giơ quả pháo tỏng tay của mình lên...
Hành động của Tiêu Phàm, Ngọc Sinh Yên lập tức liền có cảm giác, trong thời khắc họng pháo đen ngòm hướng về phía cô này, thứ nội tâm co nhận lấy không phải là e sợ, mà là sự vô cùng thất vọng.
Cô không biết tại sao trong lòng mình sẽ sinh ra cảm xúc bi thương không rõ ràng như vậy, thậm chí trái tim trở nên đau khổ khiến lồng ngực của cô lập túc trở nên buồn phiền khác thường, Ngọc Sinh Yên vốn định lại la lên gì đó với Tiêu Phàm, nhưng không biết làm sao mà không thể mở miệng được, chỉ còn một đôi mắt đẹp lẳng lặng ngước nhìn lên ngọn cây...
"Cậu xem, bây giờ Mệnh Phàm đang làm cái gì vậy?"
"Dường như hắn định nã pháo về phía nữ thần!"
"Không phải đâu! Nữ thần lương thiện như vậy, sao tên kia có thể ra tay chứ?!"
"Nữ thần mau tránh ra đi! Chết trong tay tên cặn bã này thật sự không đáng giá!"
...
Tiểu Sửu Hoàng nhìn Tiêu Phàm giơ hỏa pháo lên, mặt liền lộ vẻ vui mừng, mặc dù Tiêu Phàm vẫn chỉ đứng run rẩy mà không bóp cò, nhưng Tiểu Sửu Hoàng nhìn ra được, chỉ cần Tiêu Phàm có ý đồ nã pháo, bóp cò chỉ là chuyện sớm muộn.
Tiểu Miêu nhìn thần tượng của mình là Ngọc Sinh Yên đang đứng ở dưới gốc cây, lại nhìn Tiêu Phàm đang giơ cao họng pháo hướng về phía Ngọc Sinh Yên, cảm thấy khổ não không thôi, không biết phải làm thế nào.
Mà Tiêu Phàm lúc ấy, càng là người phiền não, hắn vốn dĩ cho là mfinh có thể dễ dàng bóp cò về phía Ngọc Sinh Yên đang đúng dưới cây, cũng không ngờ tới, khi thấy hốc mắt của Ngọc Sinh Yên dần dần đỏ bừng lên, ngón tay của hắn lại không nghe lời mà trở nên cứng đờ...
Chỉ cần một pháo, đám người tất nhiên sẽ rối loạn;
Chỉ cần một pháo, mình có thể hoàn toàn mở ra cục diện;
Chỉ cần một pháo, chúng ta rất có thể có khả năng bỏ chạy được ra ngoài;
Cũng chỉ cần một pháo, tên Ngọc Sinh Yên đáng ghét này sẽ lập tức đổ trước mặt mình...
...
Tiêu Phàm không ngừng mặc niệm trong lòng, nhưng cứ mỗi lần nhắc tới, trong lòng của hắn lại càng trở nên nặng nề.
Đúng lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng chợt vang lên bên tai Tiêu Phàm, triệt để làm rối loạn sự đăm chiêu trong lòng Tiêu Phàm...
"Khốn nạn! Anh mau dùng một pháo khiến nữ nhân kia nằm luôn đi! Còn do dự cái gì nữa!"
Cuối lời nói còn có một từ đặc trưng "Meo!"
Làm một con mèo cao quý thì cần có một trí thông minh cao, Tom Cruise tự nhận mình là một con mèo cao quý.
Từ khi Tom Cruise học được kỹ năng [Miêu chi hảo phạ phạ] từ kỹ năng [Cảm Giác Nguy Hiểm] của "Quan hót phân số 1" thì cảm giác về sự nguy hiểm của nó tăng lên trên phạm vi lớn.
Cho nên khi Tom Cruise thấy Hạ Lộ Lộ và Tiểu Sửu Hoàng, hai nhân vật nguy hiểm này xuất hiện trước mặt Tiêu Phàm thì Tom Cruise quyết đoán ẩn nấp cơ thể anh tuấn của mình, lựa chọn ẩn thân ở cạnh bên người Tiêu Phàm.
Mà những chuyện sau đó đã có thể chứng minh rằng quyết định của Tom Cruise rất đúng đắn.
Hai người, một lớn một nhỏ trước mắt đều là tên điên không được bình thường.
Tom Cruise ẩn thân trên ngọn cây, rất lười biếng mà nhìn hai người điên này dùng pháo bắn chết một mảng lớn loài người cấp thấp, nhìn rất vui vẻ nha, thế nhưng đúng lúc này, một người mà nó cảm thấy chán ghét xuất hiện dưới cây lớn...