Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 633: PHÁO, NỔ

Tom Cruise ẩn thân trên ngọn cây, rất lười biếng mà nhìn hai người điên này dùng pháo bắn chết một mảng lớn loài người cấp thấp, nhìn rất vui vẻ nha, thế nhưng đúng lúc này, một người mà nó cảm thấy chán ghét xuất hiện dưới cây lớn...

Nhìn hai ngọn núi trên ngực Ngọc Sinh Yên thì Tom Cruise hiện lên cảm giác chán ghét quen thuộc kia, nên đã nhận ra thân phận của người đáng ghét này.

Đúng vậy, chính là kẻ đã ném mình lên trời, hại cái mông của mình nở hoa, là cô nàng hung dữ kia.

Thế nhưng mà cô ta lao ra làm cái gì? Muốn chết sớm hơn sao?

Chỉ cần quan hót phân số 1 bắn một viên pháo xuống thì cô nàng đáng ghét này sẽ biến mất trên cõi đời này.

Tom Cruise nghĩ tới đó thì rất vui vẻ, ánh mắt có hơi hả hê.

Thế nhưng hành động tiếp theo của Tiêu Phàm làm Tom Cruise cảm thấy rất khó chịu...

Làm cái gì đó?

"Quan hót phân số 1" cứ cầm pháo nhắm tới cả nửa ngày mà không bóp cò, làm sự kiên nhẫn của một con mèo đã tiêu hao hết sạch!

Thậm chí Tom Cruise không để ý tới mình có thể bị phát hiện hay không, nhảy ra bên ngoài...

"Ngu ngốc! Bắn một pháo giết chết cô nàng xấu xí kia đi! Do dự làm cái gì thế! Meo!"

...

Có tiếng nói vang lên một cách đột ngột làm Tiểu Miêu giật cả mình.

Khi cô nhìn kỹ lại thì phát hiện giữa mình và Mệnh Phàm có thêm một đám lông mềm mại, mà hình dạng của nó hình như là... một con mèo?

Ừ, con mèo biết nói chuyện?

Tiểu Miêu cũng không phải là một cô gái thông minh lắm cho nên cô đứng ngây ngốc tại đó.

Tom Cruise cũng không quan tâm Tiểu Miêu, vẫn bay nhảy trên người Tiêu Phàm, nó muốn Tiêu Phàm bắn chết cô nàng đáng ghét kia, trả thù cho mình.

"Bắn pháo nhanh lên! Chính cô ta muốn chết mà, do dự cái gì nữa, bắn chết cô nàng này đi! Meo!"

Tom Cruise rất sốt ruột, vừa thúc giục Tiêu Phàm vừa giơ đôi vuốt nhỏ của mình ra nữa, rồi nhảy lên cánh tay của Tiêu Phàm, giống như là định bóp cò súng trong tay Tiêu Phàm vậy.

Tom Cruise lao ra làm Tiêu Phàm cảm thấy hơi luống cuống, cánh tay hắn hất ra vài cái để làm con mèo nhỏ đáng ghét này văng ra ngoài.

"Buông tay ra, Tom Cruise! Mày muốn làm cái gì hả? Đừng làm loạn, tao không nhắm chuẩn được!"

"Ai bảo ngươi vẫn không chịu bắn cô nàng đáng ghét kia hả, cho nên chỉ có thể để ta tự mình ra tay giết cô ta! Với lại khẩu pháo này có vẻ chơi rất vui nha, meo!"

Sau khi cái móng vuốt nhỏ đụng vào ống kim loại lạnh lẽo của khẩu pháo thì Tom Cruise cảm thấy khẩu pháo này rất thú vị, có vẻ muốn cướp khẩu pháo trong tay Tiêu Phàm cho mình dùng, rồi bắn chết Ngọc Sinh Yên thì mới thoải mái được.

Thế nhưng Tiêu Phàm không thể để con mèo chết tiệt này hoàn thành mong muốn của nó được, thế là một người một mèo đánh nhau ở trên cây, chỉ bởi vì tranh nhau một khẩu pháo.

...

"A? Mệnh Phàm đang làm gì vậy?"

"Mệnh Phàm có vẻ là lạ nha, tại sao lại uốn qua uốn lại trên ngọn cây vậy?"

...

Đám người chơi lo lắng cho Ngọc Sinh Yên nên vẫn quan sát từng hành động của Tiêu Phàm ở trên ngọn cây, thế nhưng bởi vì khoảng cách quá xa nên bọn họ không nhìn rõ con mèo nho nhỏ kia, mà Tiêu Phàm lại muốn hất văng Tom Cruise trên tay mình ra cho nên hắn hất tay rất nhanh, dùng tốc độ nhanh như vậy nên trước người của hắn chỉ có tàn ảnh mà thôi, đám người kia đương nhiên là không thấy Tom Cruise được rồi.

Ngay cả ống kính đang trực tiếp tới khuôn mặt của Tiêu Phàm, cũng chỉ thấy được khuôn mặt bực bội của Tiêu Phàm và khuôn mặt lo lắng của Tiểu Miêu ở phía sau mà thôi, cho nên...

"Chúng ta suýt nữa thì quên Tiểu Miêu nữa, chẳng lẽ là sau khi bị 'Lich King' Mệnh Phàm bắt đi, khi Tiểu Miêu thấy Mệnh Phàm định bắn Ngọc Sinh Yên nên đã ra tay ngăn cản? Chẳng lẽ là họ đang tranh khẩu pháo trên ngọn cây sao?"

"Chắc là vậy, nhìn vẻ mặt của Mệnh Phàm thì chắc là có người đang ngăn cản đó."

"Thế nhưng hai tay của Tiểu Miêu đang ôm cổ Mệnh Phàm mà? Còn rất thân thiết nữa..."

"Nói vớ vẩn, Tiểu Miêu làm sao có thể thân thiết với tên cặn bã Mệnh Phàm được? Cô ấy đang bóp cổ Mệnh Phàm đó, nếu không thì tại sao Mệnh Phàm lại bực bội thế kia?"

"Vậy sao? Thế nhưng ta cảm thấy vẫn rất là lạ. Có lẽ tên Mệnh Phàm này đang trêu đùa chúng ta thì sao? Ngươi còn nhớ rõ cách thức lên cây của tên kia sao? Với lại trên giải đấu biểu diễn của 'Tân Sinh', hắn cũng làm ra rất nhiều chuyện khiến người khó hiểu, thế nhưng kết quả lại là tất cả mọi người đều bị hắn lừa gạt..."

"Ta vẫn cảm thấy rằng Tiểu Miêu đáng yêu đang ra tay ngăn cản hắn ta lại! Tiểu Miêu cố lên! Tiểu Miêu fighting!"

"Thật sự không nên thảo luận cùng ngươi mà, tên fan cuồng não tàn..."

...

Ngọc Sinh Yên đứng dưới cây cũng không rõ Tiêu Phàm đã xảy ra chuyện gì, tại sao vừa nãy còn muốn bắn cho mình một pháo, thế mà lúc này lại không bắn ra?

Thế nhưng cũng vì vậy mà Ngọc Sinh Yên cảm giác thoải mái hơn nhiều, ít nhất là sự đau khổ trong lòng của cô đã giảm đi nhiều.

...

"Sen, nếu như ngươi không nỡ ra tay thì để ta thay ngươi ra tay, nổ nát cô nàng đáng ghét kia đi! Meo!"

"Tom Cruise, buôn tay ra! Ai nói tao không nỡ? Chỉ cần mày buông ra thì tao sẽ bắn!"

"Ta sẽ không tin tưởng tên nhát gan như ngươi đâu! Hãy để ta thừa nhận sự đau khổ này đi! Meo!" Tom Cruise có vẻ thật sự muốn khẩu pháo trong tay Tiêu Phàm, không thể không bắn được: "Với lại trên đường đi, ta đã quan sát cách bắn pháo của đồng đội ngươi rồi, chắc chắn sẽ không bắn nhầm! Ta sẽ dùng một pháo bắn cô ta lên thiên đường! Meo!"

Nghe Tom Cruise nói lời này thì khuôn mặt của Tiểu Miêu đỏ bừng lên, con mèo này là sao đây? Tại sao lại nói những lời làm người khác hiểu nhầm thế chứ.

Thật sự là tội lỗi, điều này chỉ do Tiểu Miêu suy nghĩ lung tung mà ra, tâm tư quá đen rồi.

Mà trong ống kính trực tiếp thì mọi người cũng đã thấy được vẻ mặt đỏ chót của Tiểu Miêu, cho nên càng khẳng định Tiểu Miêu đang ngăn cản Tiêu Phàm ra tay, nếu không phải bóp cổ Tiêu Phàm thì tại sao Tiểu Miêu có thể đỏ mặt trong hoàn cảnh như này chứ?

...

"A! Tom Cruise, mày lại dám cào tao sao?"

Đột nhiên bị Tom Cruise cào, Tiêu Phàm suýt chút nữa thì thả khẩu pháo trong tay ra.

Lúc này cũng đã bộc lộ ra bản tính của con mèo này, không cần biết đó là quan hót phân số 1 hay số 2, chỉ cần dám không làm theo ý của ta thì không cần nói nhiều, cho nó một vết cào.

Tiêu Phàm rất tức giận, đang muốn dạy bảo lại Tom Cruise làm mèo thì lại thấy vị trí móng vuốt của Tom Cruise bây giờ, sắc mặt hắn trắng bệch ra...

Cò súng vẫn không bị chủ nhân đụng vào thế mà vào lúc này lại bị một móng vuốt đẩy vào, thế là Tiêu Phàm bắn ra một viên pháo đầu tiên của mình, cũng là một pháo khó quên nhất...

"Ầm!"

Trước đó, Tiêu Phàm tự nhiên lại thu hồi khẩu pháo của mình, áp lực trên người Ngọc Sinh Yên cũng thả lỏng xuống, thậm chí cô còn cảm thấy mừng rỡ nữa, mà ngay cả chính mình cũng không biết tại sao lại mừng rỡ.

Thế nhưng không lâu sau, một tiếng pháo nổ vang lên bên tai cô làm đầu óc cô trống rỗng, ngay lúc đó, Ngọc Sinh Yên cảm thấy rất đau lòng...

Hắn ta vẫn bắn mình sao? Mình lại phải trở lại điểm phục sinh rồi sao? Mệnh Phàm, tên súc sinh! Tại sao lại có thể bắn ta cơ chứ?

...

Ngọc Sinh Yên cảm thấy rất tủi thân, càng thêm tuyệt vọng nữa, thế nhưng sau khi tiếng pháo biến mất thì cô lại phát hiện cảnh tượng xung quanh mình cũng không thay đổi chút nào cả.

Chẳng lẽ mình không chết sao?

Ngọc Sinh Yên quay người nhìn xung quanh, người chơi vẫn rất đông tụ tập xung quanh quảng trường, lại ngẩng đầu lên nhìn cây cổ thụ che trời kia thì vẫn thấy cành lá um tùm, sức sống dào dạt, trên ngọn cây vẫn có một người đàn ông trẻ tuổi đứng đó.

Một luồng cảm giác vui sướng bỗng nhiên xuất hiện trong tâm trí Ngọc Sinh Yên, khác lạ với tất cả những cảm xúc mà cô có từ trước.

Quá tốt rồi, hắn ta không bắn pháo vào ta...

Các người chơi thì ngơ ngác mà nhìn ngọn cây, lại đưa ánh mắt chuyển tới phía dưới của cây.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!