Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 634: NỤ CƯỜI KỲ LẠ

Nguồn Truyenyy

Các người chơi thì ngơ ngác mà nhìn ngọn cây, lại đưa ánh mắt chuyển tới phía dưới của cây.

Vẫn nhìn thấy cô gái kia an toàn thì đám người thở phào nhẹ nhõm, sau đó tiếng ồn ào vang lên.

Khi tiếng pháo vang lên thì đám người cho rằng Tiêu Phàm đang bắn Ngọc Sinh Yên, thế nhưng khi bọn họ thấy rõ tình trạng của hiện trường thì lại phát hiện rằng không phải như vậy.

Tiếng pháo là chân thật, pháo bắn ra cũng là thật, thế nhưng lại bắn tới không trung.

"Mệnh Phàm làm cái gì vậy? Làm ta giật cả mình, ta còn tưởng hắn sẽ không thương hương tiếc ngọc chứ!"

"Chẳng lẽ hắn bắn một pháo này là đe dọa chúng ta sao? Ha ha, ai sẽ sợ hắn ta cơ chứ!"

"Đúng vậy, số lượng người của chúng ta đông như vậy, Mệnh Phàm chắc chắn phải chết, bây giờ điều mà hắn ta làm được chỉ là đe dọa chúng ta mà thôi..."

...

Sau một pháo này thì các người chơi lại quên đi sự hoảng sợ của mình, nghị luận rất sôi nổi, có chê cười có chửi rủa, làm không khí trong quảng trường dễ thở hơn nhiều.

Vừa rồi Tom Cruise bóp cò thì Tiêu Phàm liếc nhìn vào cô gái ở dưới cây, cũng không biết lực lượng ở đâu ra mà vội vàng đưa họng pháo đang ngắm Ngọc Sinh Yên kéo lên, đạn pháo cũng theo đó mà bắn ra, bắn thẳng tới tán cây của gốc cổ thụ này.

"Bạn pháo, kỹ thuật bắn pháo của anh quá kém đi! Lộ Lộ rất thất vọng..."

Hạ Lộ Lộ cảm thấy rất khó chịu khi thấy Tiêu Phàm bắn pháo mà không có mục đích gì cả.

Lúc này, ngay cả Tiểu Sửu Hoàng cũng không cười nữa, gã còn muốn để cho Tiêu Phàm bắn Ngọc Sinh Yên thành tro để toàn quảng trường hỗn loạn lên, thật không nghĩ tới lúc quan trọng thì Tiêu Phàm lại không ra tay được, thật sự phụ sự kỳ vọng của mình mà.

Mà cục diện vốn đang hỗn loạn, bởi vì Tiêu Phàm làm như vậy mà dần dần trở nên ổn định hơn.

Thế nhưng Tiêu Phàm cũng không quan tâm những chuyện đó, khi nhìn thấy Ngọc Sinh Yên vẫn an toàn mà đứng ở đó thì hắn thở phào một hơi, nếu như vừa rồi mình dùng pháo bắn Ngọc Sinh Yên thì mình sẽ cảm thấy rất áy náy, không thể xóa nhòa được.

Cho nên sau khi bắn phát pháo này thì Tiêu Phàm cười, nụ cười rất thoải mái.

Sau khi thấy Tiêu Phàm bắn trượt thì đám người mới biết rằng đã quá sợ hãi rồi, từng đợt tiếng cười nhạo kỹ thuật bắn pháo của Tiêu Phàm truyền tới, tiếng cười nhạo và chửi rủa không dứt, mà trong phòng trực tiếp lại đưa ống kính tới khuôn mặt nhân vật chính của chúng ta - Tiêu Phàm, cho nên nụ cười như ánh nắng của Tiêu Phàm cũng hiện lên trên màn hình trực tiếp.

Các người chơi cũng không biết tâm trạng của Tiêu Phàm bây giờ là gì, khi thấy Tiêu Phàm nở nụ cười thì tự nhiên cảm giác rất là kỳ dị.

" 'Lich King' Mệnh Phàm đang cười gì vậy? Một pháo này của hắn cũng không bắn trúng cái gì đúng không? Kể cả đe dọa cũng không dọa được ai nữa mà?"

"Hay là hắn cố gắng ra vẻ bình tĩnh để che giấu sự xấu hổ của mình?"

"Tại sao khi ta thấy nụ cười kỳ lạ này của Mệnh Phàm thì ta lại cảm thấy rợn tóc gáy nhỉ? Như là có chuyện gì đó không hay sắp diễn ra vậy."

"Ngươi đừng dọa ta, nghe ngươi nói vậy thì ta cũng cảm thấy hơi sợ, nghĩ lại đi, trong trận chung kết chiến đấu với Tịch Dương, nụ cười của hắn cũng rất kỳ lạ..."

...

Tiểu Sửu Hoàng nhìn tới hiện trường có xu hướng bình tĩnh trở lại thì cảm thấy hơi đau đầu.

Xem ra tính cách của Mệnh Phàm chưa đủ cứng rắn nha, nếu mà Mệnh Phàm không thể ra tay với Ngọc Sinh Yên thì hãy để ta thay thế đi, mặc dù hiệu quả khi mình ra tay sẽ không lớn bằng để Tiêu Phàm ra tay.

Thế nhưng chỉ cần để hiện trường hỗn loạn hơn thì mục đích đã đạt thành rồi.

Tiểu Sửu Hoàng giơ khẩu pháo trong tay mình lên, đưa họng pháo ngắm thẳng Ngọc Sinh Yên ở dưới cây với tốc độ chầm chậm, sát khí lạnh như băng yên lặng mà phóng ra...

Đúng lúc này, lông mày của Tiểu Sửu Hoàng nhíu lại, lỗ tai hơi giật giật, sắc mặt hơi nghi ngờ. Sau đó gã buông khẩu pháo trong tay xuống, ngẩng đầu lên, nhìn lên trên trời.

Cổ thụ che trời, tán cây rộng lướn, càng lá tươi tốt, che khuất ánh nắng nóng của cả một nửa quảng trường khổng lồ này, mà đám người chơi thì ở dưới bóng râm mát của cây cổ thụ này.

Xanh biếc sum suê, đan vào nhau giống như một cái ô thiên nhiên vậy, thế nhưng lúc này lại có một luồng ánh mặt trời xuyên qua lỗ hổng cái ô đó.

Cái lỗ hổng mà ánh mặt trời xuyên qua này khá lớn, cành lá xung quanh có cả đen lẫn xám, đó là vết bị đốt cháy mà lưu lại, Tiểu Sửu Hoàng vừa nhìn đã biết được đó là kiệt tác do một pháo của Tiêu Phàm bắn ra.

"Xẹt kẹt... kẹt kẹt..."

Từng tiếng động nhẹ nhàng vang lên, xen lẫn với tiếng cành lá xôn xao trong gió làm âm thanh của nó rất khó nghe được, càng đừng nói là lực chú ý của đám người đều bị Tiêu Phàm và Ngọc Sinh Yên hút đi, cho nên cũng không ai nghe ra được cả.

Thế nhưng năng lực cảm giác của Tiểu Sửu Hoàng mạnh hơn nhiều người bình thường, lúc này gã dùng vẻ mặt nghiêm túc mà nhìn vào lỗ hổng, nét mặt có hơi nghi ngờ.

"Răng rắc!"

Một tiếng vang giòn vang lên ở phía trên tán cây, giống như là vật gì bị gãy vậy, ngay sau đó, một đoạn cành lá khổng lồ bắt đầu lay động, chỉ xuống phía dưới, sau đó rời khỏi cành cây mà rơi xuống đất!

Người đầu tiên phát hiện ra tiếng động phía trên đó là Claude, anh ta ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một đoạn cành của cổ thụ rơi xuống, sắc bén như kiếm, uy thế cực kỳ mạnh mẽ.

Tộc Thụ Nhân có cơ thể rất mạnh mẽ, lúc chiến đấu có khuynh hướng cận chiến, cơ thể của Thủ vệ giả viễn cổ càng mạnh mẽ hơn tộc Thụ Nhân bình thường, cứng hơn cả kim loại, thế nhưng tại sao lại gãy vào đúng lúc này chứ?

Nhìn tới đoạn cành đang rơi xuống thì Claude cũng không kịp nghĩ gì nhiều, chỉ mong cái cành cây này không làm mọi người ở đây bị thương.

Với lại từ phương hướng rơi xuống thì cũng có thể đoán được, nơi đoạn cành này rơi xuống là phía ngoài cùng của quảng trường, sau một hồi hỗn loạn lúc trước thì kể cả thị vệ tinh linh lẫn người mạo hiểm đều đã chen vào khu giữa của quảng trường rồi, cành cây rơi xuống bên ngoài chắc là sẽ không gây tổn thương cho người vô tội.

Nghĩ tới đây thì Claude thở phào một hơi.

Thế nhưng có một người khi nhìn thấy cành cây này rơi xuống nơi nào thì lại cười, cười rất là vui vẻ, tại trên khuôn mặt trắng bệch làm người khác sợ hãi kia, khóe miệng gã cong lên, nở một nụ cười thoải mái...

"Mệnh Phàm, cậu rất tuyệt! Thật sự giống như là được thần trợ giúp vậy, cạc cạc..."

Cloud đến từ Phong Cung, một trong bốn cung của Tinh Linh, từ trước tới nay anh ta vẫn luôn hưởng nền giáo dục tinh anh, tất nhiên sẽ có cái nhìn toàn diện xuất sắc.

Để đề phòng Hạ Lộ Lộ thừa dịp hỗn loạn mà lẩn trốn, từ đầu đến cuối Cloude vẫn luôn chú ý đến sự di chuyển của dòng người trên sân, thật ra ngay cả Ngọc Sinh Yên trộm lẻn vào anh ta cũng đều biết rõ.

Chẳng qua lúc này trong mắt anh ta chỉ có sự an nguy của Hạ Lộ Lộ, còn những hành vi của người mạo hiểm khác chỉ cần không uy hiếp đến Hạ Lộ Lộ, anh ta cũng không muốn để ý tới.

Hơn nữa bây giờ anh ta có thân phận là thân vệ của công chúa, đã bỏ thói quen lo chuyện bao đồng từ lâu.

Nhìn cành cây cứng rắn kia từ trên cao rơi xuống, trong lòng Cloud vô cùng khẳng định, nơi mà nó rơi xuống không có một ai đang đứng hết.

Bởi vì dòng người đã sớm đi về phía hỗn loạn ở đằng trước, đi gần tới hướng quảng trường trung ương. Nhưng anh ta vẫn luôn cảm thấy mình đã quên thứ gì đó? Nhưng rốt cuộc là quên thứ gì?

...

Từ trên cao rơi xuống, uy thế của cành cây tựa như kiếm sắc, khơi dậy cuồng phong, xé không khí mà lao xuống, trong chớp mắt nó đã gần đến mặt đất.

Âm thanh rơi xuống nặng nề không vang lên như dự đoán của anh ta, ngược lại phát ra một tiếng cắt sắc bén như lưỡi đao đam vào thứ gì đó, dường như có một thú gì đó bị cành cây cứng vừa rơi xuống này đâm phải rồi...

"Gào!"

Một tiếng gào thét của động vật vang lên, Cloud lập tức kinh ngạc nhận ra, anh ta cuống quít nhìn lại phía sau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!