"Gào!"
Một tiếng gào thét của động vật vang lên, Cloud lập tức kinh ngạc nhận ra, anh ta cuống quít nhìn lại phía sau.
Ánh mắt Cloud sắc bén như kiếm, nháy mắt xuyên qua khe hở giữa đám người, nhìn đến phía sau.
Chiếc lá trên cành cây khô vẫn xanh biếc, hóa ra cành cây thô to sau khi gãy xé gió mà rơi xuống kia như một gốc cây nhỏ vừa mới trồng, nhưng bên dưới gốc cây nhỏ vốn phải là màu nâu đất nên xuất hiện thì ở đó lại xuất hiện một mảng đỏ sẫm, đó là màu của máu, ở trong mắt Cloud thì có lại càng có vẻ chói mắt.
Giống như dự đoán trước đó của Cloud, phía sau quảng trường không có người, nhưng anh ta đã quên một điều, lúc này trên quảng cũng không phải chỉ có người.
Hỏng rồi, vậy mà mình lại quên mất địa long của Kiều Trì tử tước.
Mặc dù địa long thuộc giống Auron, nhưng bình thường nó rất ngốc rất khờ, rất dễ dàng bị người khác thuần phục.
Nhưng nó cũng không có nghĩa là nó rất yếu, bởi vì bất cứ sinh vật nào mang trong mình dòng máu cự long đều không thể dính đến chữ "yếu", tất nhiên địa long cũng không phải ngoại lệ.
Hơn nữa Cloud vô cùng rõ ràng, một con địa long nổi giận sẽ khủng bố đến mức nào!
"Gào!"
Tiếng thú rống cực lớn này, tất nhiên mọi người chơi ở trong quảng trường đều phát hiện ra, nhưng bọn họ không hề kinh hoảng, thậm chí còn không muốn quay đầu nhìn lại, dù sao Ngọc Sinh Yên ở dưới tàng cây vẫn đẹp hơn con mãnh thú này nhiều lắm.
"Con thú kia bị làm sao vậy? Tự nhiên lại kêu la cái gì thế?"
"Kệ nó đi, nhìn Mệnh Phàm quan trọng hơn, đừng để cho hắn trốn thoát."
"Cũng phải, con thú kia cũng chỉ là thú cưỡi của NPC mà thôi, có NPC để ý nó rồi, nó cũng không làm ra được chuyện gì."
...
Có điều lúc này bọn họ lại thấy một đám NPC đều nháy mắt quay đầu nhìn lại, trên mặt đều lộ ra vẻ căng thẳng.
Xuất phát từ tâm lí tò mò, mọi người lưu luyến mà rời ánh mắt khỏi Ngọc Sinh Yên, nhìn lại phía sau.
Khi nhìn thấy dáng vẻ của địa long lúc này, mọi người đồng loạt hít vào một hơi, trong lòng mắt đầu trở nên lo âu thấp thỏm.
Trong con mắt vốn trong suốt của địa long xuất hiện sự phẫn nộ, tia máu đỏ tươi đang chậm rãi lan tràn, dọc theo lòng trắng mắt hội tụ ở đồng tử, trong giây lát toàn bộ hốc mắt đều nhiễm một màu đỏ tươi, cuối cùng hoàn toàn không có màu sắc nào khác.
Con thú này bị làm sao thế? Vì sao bỗng nhiên lại khiến người khác sợ hãi như vậy?
Người chơi không rõ biến hóa của địa long có ý nghĩa gì? Nhưng đám NPC này lại biết rất rõ ràng, đây là dấu hiệu mãnh thú đánh mất lí trí chuẩn bị nổi trận lôi đình, dòng máu cự long hung tàn trong cơ thể nó đã thức tỉnh rồi, quảng trường trung ương trong thành Frya sắp xảy ra chuyện lớn rồi!
"Gào!"
Địa long dùng sức quật chiếc đuôi của nó, phát ra một tiếng thét lạnh lẽo một lần nữa, bởi vì nhánh cây rơi xuống như thanh kiếm sắc đang cắm trên chiếc đuôi của nó, cùng với sự lay động của địa long, miệng vết thương lần nữa bị xé rách, cảm giác đau đớn kịch liệt kích thích nó phát điên.
Sau khi địa long phát điên, không thể khống chế được sức mạnh kinh khủng của nó, cái đuôi quất mạnh một cái, đuôi roi quật lên trên chiếc xe ngực đẹp đẽ quý giá của Kiều Trì tử tước vang lên một tiếng lạch cạch giòn tan, nháy máy chiếc xe ngựa hóa thành một động gỗ vụn.
Văng ra mỗi thứ một nơi.
Các người chơi nhìn thấy cảnh tượng khoa trường này, nhìn không được nuốt một ngụm nước miếng, lại theo bản năng lùi về phía sau một chút, trong lòng đều xuất hiện một dự cảm không lành.
Tựa như chiếu rọi vào suy nghĩ trong lòng bọn họ, địa long rít lên một tiếng trả lời, nó hạ thấp đầu, chiếc sừng thật lớn trên đỉnh đầu nó hướng thẳng về phía mọi người.
"Nó muốn làm gì thế?"
"Tôi cảm thấy không đúng lắm..."
"Con thú này sẽ không tự dưng nổi điên đấy chứ?"
...
Tứ chi tráng kiện bước mạnh trên mặt đất, địa long dùng hành động thực tế để trả lời lại suy đoán của mọi người.
Cùng với bước chân đang xông đến của địa long, mặt đất bắt đầu lắc lư, âm thanh vang lên rất lớn, bụi mù nổi lên khắp nơi.
Còn chưa đợi mọi người kịp phản ứng lại, con cực thú đang nổi giận này đã dừng lại giữa đám người, sừng đâm một nhát, lắc đầu một cái, nháy mắt một đám người chơi đã ngã xuống, tựa như một ruộng lúa vàng óng ánh dưới lưỡi liềm sắc bén trong ngày gặt mùa thu.
Chân sau của địa long giẫm xuống, một người bỗng nhiên bay lên, tựa như một viên đạn pháo bay ra từ thân pháo, phóng về phía đám người mà bắn.
Người chơi chen chúc lại một chỗ, bị người này va mạnh một cú, tất cả như xếp các khối gỗ mà ngã trái ngã phải ra tứ phía, trong không trung vang lên một tiếng kêu rên thảm thiết, không ngừng vọng lại trên bầu trời phía trên quảng trường.
Cho dù là như vậy, địa long đang đang bước đi rầm rầm vẫn chưa phát tiết được hết lửa giận trong lòng mình, huyết quang tràn đầy hai mắt, không còn một chút lỹ trí nào, nó giương chân trước lên, thô bạo mà đạp về phía đám người!
Đạp xuống một cước, một luồng sáng lóe lên, sau đó yên lặng mà tản đi trong gió, nào còn lấy một bóng người?
Xông đến, giẫm đạp, quất đuôi!
Bất kì một hành động của địa long đều không phải là thứ mà người chơi ở giai đoạn này có thể chịu đựng được. Chỉ cần địa long nổi giận nhẹ nhàng quệt qua, cũng đả đủ đề người chơi bị thương chí mạng, đây là sự yếu ớt được sinh ra từ cấp bậc chênh lệch.
Hành động của địa long lúc này, giống như một chiếc xe tăng hạng nặng đi vào trong quảng trường phồn hoa, nghiền nát mọi thứ để tiến lên, quảng trưởng trở nên hỗn loạn không chịu nổi.
Mọi người đối mặt với con mãnh thú đang tức giận bước đi này chỉ có thể kêu thảm điên cuồng chạy trốn, hoàn toàn không có ý nghĩ sẽ chiến đấu trong đầu.
...
Nhìn thấy địa long của mình nổi giận chạy trên quảng trường, Kiều Trì tử tước sợ tới mức chân cũng mề, ôm cổ đại hiền giả Lao Lai Lai đứng bên cạnh, đau khổ cầu xin,: "Đại hiền giả đại nhân, mau nghĩ cách để trấn định con thú này đi."
Đối mặt với địa long có sức phá hoại cực lớn, vẻ mặt Lao Lai Lai cũng rất ngạc nhiên.
Nghĩ cách, hắn ta có thể có cách gì? Vấn đề này cứ để cho Cloud giải quyết đi...
"Cloud!"
Không cần nhiều lời, Lao Lai Lai kêu lớn một tiếng với Cloud, trong lòng Cloud liền hiểu ý.
Nhưng nhìn con mãnh thú đang phát điên này đi, Cloud liệu có thể làm gì được?
Thôi được rồi, chỉ có thể bất chấp thôi.
"Kết trận! Trấn áp địa long!"
...
Phía trên ngọn cây, Tiểu Sửu Hoàng nhìn đám người đang hoảng loạn bên dưới tàng cây, gã cười như một đứa trẻ vừa có thứ đồ chơi mới.
Mà Tiêu Phàm với Hạ Lộ Lộ đang trợn mắt há miệng, lại thêm cô gái đứng phía sau lưng Tiêu Phàm, có thể tạo thành một hình ảnh, lại dường như đồng thời xuất hiện ba con mèo đáng yêu ngốc nghếch trên cây...
Kết trận? Trấn áp?
Mặc dù Cloud miệng hạ lệnh như thế, nhưng trong lòng anh ta vẫn hiểu được, tính khả thi của mệnh lệnh này cũng không phải lớn lắm, hoặc nói căn bản là không có tính khả thi.
Bởi vì địa long, chung quy thì vẫn là rồng...
Thị vệ Tinh Linh có thuộc tính nhân vẩ cao hơn người chơi trong thời điểm hiện tại, cũng không đủ để chống lại địa long.
Lúc trước khi Tiêu Phàm dùng [Ác Ma Ngưng Thị] để nhìn thấy địa long, thì ngoài trừ tên của nó, hắn hoàn toàn không nhận được thêm bất kì một tin tức nào.
Tình huống không tra được tin tức như thế này, ngoại trừ trường hợp mục tiêu bị nhìn có kỹ năng che chắn cao cấp, thì còn có thể là do chênh lệch cấp bậc tạo thành.
Một bên là địa long có cấp bậc vượt xa Tiêu Phàm, một bên là thị vệ Tinh Linh có cấp bậc hoàn toàn nghiền áp những người chơi trong giai đoạn hiện tại, ai mạnh ai yếu, vừa nhìn thấy liền biết.
Khi Cloud hét một tiếng ra lệnh, thị vệ Tinh Linh liền rút ra vũ khí trong tay, kết trận xông lên, nhưng cũng hết cách trước sự hung tàn quá mức của địa long đang rầm rập bước đi, trước mặt địa long thị vệ Tinh Linh chẳng qua cũng chỉ là người chơi phiên bản tăng cường mà thôi.
Một húc một đụng, nên bị đánh bay hay phải bị đánh bay, nên bị ném đi hay là phải bị ném đi.