Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 636: ID NHUỐM MÁU

Một húc một đụng, nên bị đánh bay hay phải bị đánh bay, nên bị ném đi hay là phải bị ném đi.

Sau khi thị vệ Tinh Linh gia nhập, bên trong quảng trường vẫn hỗn loạn không chịu nổi, không có gì khá khẩm hơn, quả thực không khác gì cảnh tượng ngay trước đó.

Địa long phẫn nộ chạy qua lại chạy, quét qua một đám người chơi, nhìn thấy một gã thị vệ Tinh Linh sắp chết dưới chân địa long, cuối cùng Cloud cũng vung kiếm xông lên nghênh đón.

Keng!

Trường kiếm cùng bàn chân dày dặn của địa long va vào nhau, tên thị vệ Tinh Linh kia được một kiếm của Cloud miễn cưỡng cứu mạng, nhưng nền đá thanh thủy dưới chân Cloud tách dần ra theo vết nứt cũng nói rõ lên rằng giờ phút này anh ta cũng chẳng khả hơn.

Cảm nhận được sức mạnh không gì sánh bằng đang áp chế trên người mình, Cloud trong lòng thầm nói.

Con địa long này rõ ràng đã đến thời kì trưởng thành, cũng không biết vì sao Kiều Trì tử tước lại phải nuôi thứ thú cưỡi vô cùng nguy hiểm này.

Mặc dù ngày thường địa long vô cùng ngoan ngoãn, dễ bị thuần phục, nhưng một khi đã tức giận thì quả thực là không ai đỡ được!

Đáng tiếc Kiều Trì tử tước luôn nhát gan sao hiểu được điều này, trước đây cậu ta sử dụng địa long để kéo xe, đơn giản chỉ là vì thấy nó rất khí phách thôi.

...

Dưới chân bị cản lại, địa long cảm thấy khó chịu, nhưng nó không hề tiếp tục dây dưa với Cloud mà quay người lại, quất đuôi một cái, trực tiếp ném ngã Cloud đang cầm kiếm đón đỡ xuống mặt đất, sau đó lại thay đổi phương hướng, phóng về phía đám người đứng ở xung quanh.

Cloud đã là NPC có sức mạnh lớn nhất trong quảng trường rồi, nếu ngay cả anh ta còn không ứng phó được, vậy thì những thị vệ Tinh Linh khác liền khỏi phải nói rồi.

Địa long náo loạn một trận dưới tàng cây, người chơi trên quảng trường kinh hoảng chạy trốn khắp nơi, nhưng tốc độ không thể vì kịp với địa long chạy bằng bốn chân, những người chơi bị đuổi theo sau một tiếng kêu rên, không kịp làm thêm một hành động nào nữa liền hóa thành ánh sáng nhạt nhòa tiêu tán trên quảng trường.

Địa long chạy quanh cây cổ thụ đâm loạn, Ngọc Sinh Yên đứng gần dưới tàng cây lại bay mắn mà thoát nạn, cô kinh ngạc nhìn cảnh tượng chẳng khác nào chiến trường của Tu Lạ trước mắt mình, đầu cô có phầm không phản ứng lại kịp.

Vì sao lại biến thành thế này?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

...

Nhìn con mãnh thú đang không ngừng chạy khắp nơi, trong lòng cô tràn đầy hoang mang, Ngọc Sinh Yên sợ hãi vô cùng mà lùi về phía sau một chút.

...

Hạ Lộ Lộ nhìn con địa long vừa ném Cloud qua một bên kia, lại ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chiếu xuyên xuống qua tán cây, đôi mắt to long lanh nước bỗng nhiên rực sáng lên.

"Pháo 8 Hữu. Hạ Lộ Lộ vừa mới hiểu lầm chú! Chú quả thật là bậc thầy bắn pháo! Kỹ năng bắn thực sự là không ai có thể địch được! Lúc trước Hạ Lộ Lộ thấy câu "Uống! Nổ mạnh là nghệ thuật!" của "Ninja Hỏa Pháo" đã nghĩ là mình hiểu hết được ý nghĩa của những lời này, cuối cùng hôm nay cháu đã được thấy một pháo kỳ diệu của Pháo 8 Hữu, Hạ Lộ Lộ mới biết rằng mình học ít thiếu hiểu biết! Pháo 8 Hữu, chú hãy làm thầy giáo của Hạ Lộ Lộ, dạy Hạ Lộ Lộ cách bắn chân chính đi ạ!"

Hạ Lộ Lộ càng nói càng kích động, sau đó cả người đều lao vào Tiêu Phàm, dường như nếu Tiêu Phàm không đồng ý nhận cô bé là đồ đệ thì cô bé sẽ không chịu buông tay.

"Từ từ, cái gì thế! Vừa rồi đều là trùng hợp thôi!"

Hành động của Hạ Lộ Lộ khiến Tiêu Phàm có chút bối rối, kêu lớn lên.

Có điều Hạ Lộ Lộ lại bộc lộ ra một biểu tình không phù hợp với độ tuổi, ý vị thâm trường mà nói: "Pháo 8 Hữu, chú đừng có khiêm tốn, hôm nay Hạ Lộ Lộ mới nhận ra, hóa ra pháo... có thể nổ được như thế đó!"

"Gì? Cái gì thế này! Cháu nhanh nhanh xuống khỏi người chú đi! Nếu không xuống có khi chú sẽ ngã từ trên cây xuống luôn đấy!"

Tiêu Phàm đã không còn tâm trạng để đôi co với Hạ Lộ Lộ, trên lưng cõng một người, trong tay lại thêm một con, bây giờ lại thêm Hạ Lộ Lộ đu lên, chỉ cần hắn sơ ý một chút, thật sự cả đám sẽ ngã từ trên cây xuống.

...

"Đây là... Gì thế này? Chị ba, chị cảm thấy một pháo vừa rồi của Mệnh Phàm là cố ý sao?"

Tiểu Ngũ chứng kiến trực tiếp, lúc này đã kịp phản ứng lại.

Sau khi cẩn thận suy nghĩ một lần, hắn ta liền hiểu được những chuyện này xảy ra từ đâu, hóa ra là như vậy, nhất thời hắn ta cảm thấy khiếp sợ vô cùng.

"Chị không biết, nhưng chị cảm thấy hắn cố ý..."

Tử Yêu nhìn cảnh tượng hỗn loạn trên quảng trường, nhíu mày.

"Chắc là trùng hợp thôi nhỉ? Nếu như thật sự là cố ý, vậy thì tâm cơ của người này thật sự rất đáng sợ..."

Tiểu Ngũ căn bản không muốn tin Tiêu Phàm có thực lực như vậy, bởi vì nếu như hiện tại những gì đang xảy ra trên quảng trường đều thật sự là do Tiêu Phàm tính kế mà ra, vậy thì cho dù là cậu ta cũng sẽ cảm thấy e ngại sâu sắc vì điều này.

"Thật ra trong lòng chị cũng không muốn tin rằng đây là do Tiêu Phàm cố ý dàn dựng, nhưng em còn nhớ hay không? Sau khi bắn pháo xong, Mệnh Phàm đã nở nụ cười..."

Được Tử Yêu nhắc nhở như vậy, nụ cười không rõ ràng của Tiêu Phàm trước đó nháy mắt hiện lên trong đầu Tiểu Ngũ, khiến cậu ta cảm thấy sau lưng lạnh toát.

...

Địa long vẫn điên cuồng chạy xung quanh, nội tâm những người chơi vội vàng chạy trốn tràn ngập sợ hãi, trong lòng cũng không rảnh mà nghĩ nhiều, nhưng người xem trực tiếp cùng với những người chơi đang ở điểm hồi phục lại lẳng lặng suy nghĩ ngọn nguồn của trận tai họa này.

Vì thế, bọn họ cũng như Tiểu Ngũ chú ý đến một pháo trước kia của Tiêu Phàm, nụ cười vô cùng quỷ dị kia của Tiêu Phàm cũng dần dần xuất hiện, trong lòng họ bỗng nhiên có một cảm giác bừng tỉnh đại ngộ, sau đó là cảm giác sợ hãi khiến người khác dựng hết tóc gáy.

Hóa ra những chuyện vừa xảy ra đều là do Lich King Mệnh Phàm bày kế sao?

Đúng rồi, nhất định là như vậy, nếu không phải thì sao hắn lại cười đắc ý sau khi bắn một phát pháo kia chứ?

Là bởi vì Lich King Mệnh Phàm đã đoán trước được việc chúng ta bị giết cùng với một pháo này của hắn!

Người này, thật sự rất đáng sợ!

Dường như chiếu rọi vào sự nhận ra muộn màng của người chơi, theo bước chân không ngừng của địa long dưới tàng cây, ID trên đỉnh đầu Tiêu Phàm từ từ hiện ra. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, hai chữ "Mệnh Phàm" đỏ như máu còn đỏ rực màu máu hơn ba chữ "Tiểu Sửu Hoàng", ID một màu đỏ rất chói mắt tựa như máu phun ra, nháy mắt hóa thành sự sợ hãi sâu sắc tản vào trong tim mọi người...

Phong Ma Tiểu Xích Lang lẳng lặng ngồi, hai tay đặt trên bàn làm việc nắm chặt lại, tùy ý nâng lên chống cằm, ánh mắt hắn ta nhìn thẳng vào tấm màn treo lơ lửng phía trước, không biết đang trầm tư điều gì?

Trên tấm màn đang hiện lên hình ảnh được truyền phát từ hiện trường tại quảng trường trung ương trong thành Frya, cùng với sự chuyển giao các khung cảnh, ánh sáng chiếu lên bốn bức tường trong phòng, nhấp nháy nhấp nháy sáng.

Thời gian dần trôi qua, ống kính không ngừng di chuyển khắp nơi trong quảng trường, dần dần cho người xem thấy được hết cảnh mãnh thú rầm rập bước đi, đám người hoảng loạn chạy trốn cùng với thị vệ Tinh Linh đang bất lực, cho đến cuối cùng, ống kính dừng lại ở trên người đàn ông đang lẳng lặng đứng ở trên ngọn cây cao cao.

Biểu tình của người đàn ông lúc này có vẻ có phần bối rối, nhưng sự bối rối vô cùng chân thật lại lại không chiếm được một chút thấu hiểu nào của người khác.

Dưới sự xuất hiện của hai chữ "Mệnh Phàm" đỏ như máu, cho dù Tiêu Phàm có làm ra biểu cảm như thế nào, tất cả mọi người đều cảm thấy vẻ mặt đó vô cùng dữ tợn.

Bởi vì một đao phủ từng giết vô số người, căn bản không biết bối rối.

Bất ngờ nổ một pháo, lại thêm nụ cười vô cùng quỷ dị, trong giây lát lại có thể hoàn toàn phá hủy đại quân thảo phạt mà các người chơi tập kết ở thành Frya, người đàn ông được gọi là Lich King ấy lại khiến cho đáy lòng mọi người cảm thấy lạnh lẽo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!