Bất ngờ nổ một pháo, lại thêm nụ cười vô cùng quỷ dị, trong giây lát lại có thể hoàn toàn phá hủy đại quân thảo phạt mà các người chơi tập kết ở thành Frya, người đàn ông được gọi là Lich King ấy lại khiến cho đáy lòng mọi người cảm thấy lạnh lẽo.
Nếu như Mệnh Phàm lấy một loại tư thái vô cùng cường thế, đơn giản là thô bạo đối kháng với mọi người, thì trong lòng mọi người sẽ dễ tiếp nhận hơn một chút,
Nhưng hôm nay lại sử dụng cách làm lẻ loi cô độc, quỷ dị không thể đoán trước được, khiến đại quân tán loạn, mọi người lại càng thấy sởn tóc gáy.
Có thể với hiểu biết của mọi người về sức mạnh của hắn, mọi người có thể tìm cách để tiến lên chống lại, nếu như không thể hiểu được, vậy thì mọi người phải ứng đối như thế nào?
Chỉ còn lại sợ hãi thôi...
Trong lòng người chơi ở quảng trường bắt đầu cảm thấy hối hận, vì sao trước đây mình lại đối địch với nhân vật đáng sợ không thể đoán trước thế này chứ!
Người xem trực tiếp cũng bắt đầu cảm thấy đồng tình, đối địch với Lich King Mệnh Phàm quả nhiên là một sự lựa chọn ngu xuẩn...
Hiện giờ đã không còn có nảy sinh ý chí chiến đấu với người đàn ông đứng trên ngọn cây này nữa, nhưng cho dù là vậy, bạo loạn trong sân vẫn không hề dừng lại, bởi vì địa long vẫn còn đang phát điên.
Trong tầm mắt của mọi người, con mãnh thú vô cùng hung tàn này dường như mang theo nanh vuốt của Lich King, dưới sự chỉ huy của Mệnh Phàm tùy ý giẫm đạp lên những người trong quảng trường.
Mỗi lần địa long va chạm phải những người chơi, đều sẽ mang đi một mạng người, cũng lúc đó, hai chữ "Mệnh Phàm" trên đỉnh đầu người đàn ông lại càng rực rỡ hơn một chút, sự đồng bộ đến hoàn hảo này khiến cho thân phận địa long mang theo nanh vuốt của Lich King lại càng sinh động hơn.
Mọi người sợ hãi, mọi người kinh hoảng, nhưng lúc này lại vẫn có người thấy vui sướng trong lòng, Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn thấy cảnh tượng hiện lên trên tấm màn, khóe miệng nhếch lên, sau đó phá lên cười...
"Ha ha ha! Kích thích! Thật sự rất kích thích! Mệnh Phàm, anh quả thật quá tuyệt vời!"
...
Giờ này khắc này, ông bạn Tiểu Sửu Hoàng của Phong Ma Tiểu Xích Lang cũng đang nói với Mệnh Phàm một câu giống hệt: "Mệnh Phàm, anh quả thật quá tuyệt vời!"
Tiểu Sửu Hoàng nói vô cùng nghiêm chỉnh, sự nghiêm chỉnh này rơi xuống người một kẻ điên như gã có vẻ vô cùng không phù hợp, thậm chí còn hiện ra một chút quỷ dị.
Có điều Tiêu Phàm lại không có tâm trạng để để ý đến những điều này, hắn ngơ ngác nhìn cảnh tượng cực kỳ bi thảm dưới tàng cây, trong lòng vô cùng bối rối.
Mặc dù nội tâm hắn không muốn thừa nhận, nhưng Tiêu Phàm vẫn có thể xác định được những chuyện này xảy ra là vì mình, bởi vì cùng với sự tàn bạo phá hoại của địa long, giá trị PK của hắn cũng đang không ngừng tăng lên.
"Nhưng mà... Vì sao lại biến thành thế này! Không phải mình chỉ bắn lên trời có một pháo thôi sao? Vì sao lại trực tiếp chết hết một đám thế này? Sao mạng sống lại yếu ớt như thế chứ?"
Những khổ não cùng khó hiểu kìm nén ở trong lòng, trong khoảnh khắc này hoàn toàn bị Tiêu Phàm thét lên, Tiểu Sửu Hoàng thấy vậy cũng chỉ cười theo, vô cùng thân mật vỗ vỗ vai hắn: "Không có gì đâu, giết nhiều anh sẽ quen thôi, khà khà."
Tiêu Phàm bị lời nói của kẻ điên Tiểu Sửu Hoàng này làm cho sặc, có điều Tiểu Sửu Hoàng cũng không tiếp tục trêu chọc Tiêu Phàm, mà chuyển ánh mắt tới con địa long vẫn đang phát điên dưới tàng cây, trong mắt gã lóe lên ánh sáng.
"Mệnh Phàm à, lần này anh làm không tệ. Xảy ra trận hỗn loạn lớn, đường sống của chúng ta tự nhiên cũng xuất hiện, cho nên chúng ta nên chuẩn bị để tạm biệt những tên đáng ghét đó rồi..."
"Ý anh là gì?"
Tiểu Sửu Hoàng không để ý đến Tiêu Phàm, mà trực tiếp chuyển hướng sáng Hạ Lộ Lộ: "Hạ Lộ Lộ, chuẩn bị trước những loại đạn khói lần trước, việc cản đường Cloud tiếp tới sẽ giao cho cháu, khà khà."
"Không thành vấn đề, đại thúc!"
"Vậy thì bây giờ... chúng ta chào tạm biệt tên đó đi!"
Cơ mặt của Tiểu Sửu Hoàng tạo thành một nụ cười càn rỡ, hai mắt gã trợn lên, hai tay ôm lấy Tiêu Phàm cùng Hạ Lộ Lộ, trực tiếp nhảy xuống từ trên ngọn cây!
"A!"
Tiểu Miêu bị dọa đến sợ hãi hét lên một tiếng, sắc mặt của Tiêu Phàm cũng chẳng tốt hơn là bao.
Đến khi xuống đấy an toàn, Tiêu Phàm phát hiện mình lại vừa mới rơi xuống trên lưng của địa long.
Cánh tay gầy gò của Tiểu Sửu Hoàng lúc này đã rút ra một con dao găm từ sau lưng, vô cùng dứt khoát đâm một nhát xuống sau ót địa long, "Bốn Màu Ảo Thuật - Hoa Mai, Huyễn Kiếm!"
Cùng với kiếm sắc đâm xuống hai mắt đầy tơ máu của địa long bị bịt kít bởi một màu xám ảm đạm không dễ phát hiện, mà lúc này địa long đang bước đi bỗng nhiên thay đổi phương hướng, lao mạnh ra ngoài quảng trường!
Cloud vừa rồi bị ném lên mặt đất giờ phút này cũng đã phục hồi được tinh thần, nhìn thấy đám người Hạ Lộ Lộ rơi xuống trên người địa long, thầm nghĩ hỏng rồi, anh ta rút kiếm bay theo hướng địa long.
Có điều Hạ Lộ Lộ sao có thể để anh ta thành công, nụ cười đáng yêu nở rộ trên khuôn mặt nhỏ nhắn, vài khối màu đen vẽ ra một đường cong xinh đẹp trong không trung rồi rơi xuống xung quanh Cloud...
"Bịch!"
Khói đen nổi lên bốn phía, nháy mắt bao phủ xung quanh Cloud, mắt Cloud không thể thấy thứ gì, chỉ có thể bất đắc dĩ đứng tại chỗ, cảm nhận chấn động thật lớn từ bước chân của địa long từ từ nhỏ dần, trong lòng anh ta càng cảm thấy chán nản.
Đợi đến khi tầm mắt anh ta lại trở nên rõ ràng cũng là lúc chỉ có thể nhìn thấy chiếc đuôi bị thương của địa long ở phía xa, cùng với Hạ Lộ Lộ ngồi trên lưng địa long đang bướng bỉnh làm mặt quỷ...
"Đáng chết! Sao lại đưa tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ ra khỏi thành rồi!" Cloud thầm mắng một tiếng, sau đó xoay người hạ lệnh cho những thị vệ còn xót lại: "Đại đội thứ nhất, đại đội thứ hai và đại đội thứ ba phong tỏa thành Frya! Những người khác thì theo ta ra khỏi thành tiếp tục đuổi theo tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ!"
Ngay khi đang chuẩn bị đuổi theo Cloud lại nhíu mày liếc nhìn cây cổ thụ che trời giữa quảng trường, vô cùng quỷ dị nghi ngờ nói: "Là ngươi sao?"
Mặc dù người bảo vệ viễn cổ từ đầu đến cuối không hề có động tĩnh gì, nhưng lại có một cành cây quỷ dị rơi từ trên cao xuống.
Cloud biết sự cứng rắn của cành cây của người bảo vệ viễn cổ, sao có thể bị bẻ gẫy đơn giản chỉ với một pháo chứ?
Nếu như thật sự yếu ớt như vậy, thì cành cây này cũng không thể xuyên thủng vảy giáp dày dặn trên đuôi địa long.
Cho nên tất cả những gì vừa xảy ra, rất có thể là do người bảo vệ viễn cổ vẫn âm thầm náo loạn cùng tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ bướng bỉnh.
Nhưng nghi ngờ của Cloud cũng không nhận được một câu trả lời nào, chỉ để lại tiếng vang xào xạc khi gió thổi qua lá cây.
Cloud lắc lắc đầu, anh ta không chần chừ nữa, đuổi theo hướng đi của địa long ở đằng xa.
Mà lúc này, trên cây cổ thụ che trời trong quảng trường trung ương của thành Frya, không biết từ khi nào đã xuất hiện một nếp nhăn nhàn nhạt, từ xa nhìn lại nó như một nụ cười hòa ái, một cơn gió thổi qua lại chẳng còn thấy nữa, chẳng khác nào khi nó chưa từng xuất hiện...
Địa Long Bạo Tẩu là một loài sinh vật hung tàn, Tiêu Phàm đứng giữa quảng trường hỗn loạn có thể cảm nhận được điều này.
Nhưng Tiêu Phàm vẫn luôn cảm thấy, Địa Long so với đồng đội Hạ Lộ Lộ của hắn và Tiểu Sửu Hoàng, trình độ hung tàn quả thật là núi cao còn có núi khác cao hơn.
....
Vài phút trước đó...
"A a a a a! Đáng sợ quá đi! Ing ing ing ing!"
Những tiếng hét kinh hoảng liên tiếp phát lên, Tiểu Miêu và Tiêu Phàm cùng nhau rơi xuống lưng Địa Long, vẻ mặt căng thẳng vẫn chưa từng thay đổi, chu cái miệng nhỏ nhắn, không biết đã ăn phải bao nhiêu tro bụi cuồng phóng cuốn vào trước mắt.
Ngược lại, Hạ Lộ Lộ...
"Ha ha ha ha ha! Thật kích thích! Địa Long tiến lên! Địa Long tiến công Tornado!"
Tiểu loli nằm sấp trên lưng Địa Long hô loạn xạ, thỉnh thoảng vẫy vẫy cái tay nhỏ bé hưng phấn vuốt miếng vảy dày trên lưng Địa Long kia.