Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 638: HẬU SỰ

Nhìn thấy dáng vẻ vui vẻ của Hạ Lộ Lộ, sau khi Tiêu Phàm xông ra bao vây, trong lòng cũng thả lỏng không ít. Mặc dù hắn cho rằng kết cục lần này của bản thân cũng không tính là tốt.

"Chú kì lạ ơi! Chú thật sự giởi quá! Sao chú có thể không chế cả Địa Long Bạo Tẩu thế?"

Hạ Lộ Lộ đột nhiên hỏi ra nghi vấn trong lòng Tiêu Phàm, vì thế Tiêu Phàm quay đầu lại nhìn vẻ mặt tươi cười xấu xa của Tiểu Sửu Hoàng, chờ đợi gã giải thích cho mình chút gì đó.

Tiểu Sửu Hoàng cũng không định giấu diếm, nắm lấy đoản kiếm vẫn luôn cắm ở sau ót Địa Long, mỉm cười nói với Tiêu Phàm: "Chắc anh vẫn còn nhớ Bốn Màu Ảo Thuật - Hoa Mai chứ, ha ha..."

"Tuy rằng đoạn hồi ức này cũng không phải là đẹp, nhưng kỹ năng danh hiệu vô cùng ghe tởm kia của anh thì tôi vẫn còn nhớ rõ..."

Nghe thấy kỹ năng mà Tiểu Sửu Hoàng đắc ý kia, Tiêu Phàm chậc lưỡi.

""Bốn Màu Ảo Thuật - Hoa Mai, huyễn kiếm" là kỹ năng mới vô cùng độc đáo mà tôi sáng tạo ra từ đặc tính của kỹ năng danh hiệu của chính mình."

Kĩ năng kĩ năng danh hiệu còn có thể tiếp tục khai phá ra kĩ năng khác sao? Đây là lần đầu hắn nghe thấy chuyện này, quả nhiên thiên phú chơi game của Tiểu Sửu Hoàng không thể khinh thường được!

"Đặc tính của Bốn Màu Ảo Thuật - Hoa Mai là làm tê liệt, vì tôi tôi thử nghiệm làm tê liệt thần kinh của kẻ địch trong chiến đấu, kết quả tôi đã khai phá ra được huyễn kiếm."

"Thử làm tê liệt thần kinh của kẻ địch trong chiến đấu sao? Anh nói như vậy nghĩ là gì?"

"Thì giống như những gì anh vừa mới thấy ở đây thôi..."

Tiêu Phàm nhìn theo tầm mắt của Tiểu Sửu Hoàng, nhìn lướt qua đoản kiếm lờ mờ vẫn luôn cắm trên ót của Địa Long.

Quả nhiên là người điên, chẳng lẽ gã vì thử nghiệm kĩ năng mới mà cầm thanh kiếm này mà tính đâm xuyên đầu của không biết bao nhiêu người sao?

Sau khi ý chí của mục tiêu yếu đi hoặc là thần chí không rõ ràng nữa, sử dụng huyễn kiếm, có thể thông qua hiệu quả làm tê liệt của Bốn Màu Ảo Thuật - Hoa Mai khiến mục tiêu sinh ra ảo giác nhất định, mà tôi sẽ thông qua ảo giác này để điều kiển hành động của Địa Long Bạo Tẩu."

"Dùng ảo giác để điều khiển sao? Vậy phương hướng của Địa Long Bôn Tẩu..."

"Chỉ cần bố trí vài tên khiêu khích trướ mặt nó trong lúc nó bị ảo giác là được, cái tên ngốc này nhất định sẽ tiến về phía trước thôi."

Nghe Tiểu Sửu Hoảng giải thích như vậy, Tiêu Phàm bỗng nhiên sinh ra một loại dự cảm không rõ ràng, mơ hồ hỏi lại: "Vậy làm sao tên đó có thể phanh lại được? Anh xem chúng ta chảy ra khỏi thành cũng được một đoạn rất xa rồi..."

Tiểu Sửu Hoàng hiểu ý cười, làm trong lòng Tiêu Phàm thấy sợ hãi: "Anh cứ yên tâm đi, phanh lại có gì không đơn giản đâu? Giống loại này ngốc ngốc hoàn toàn không có tế bào nghệ thuật, được nhiên là dùng mặt để phanh lại rồi, ha ha."

Nói xong, Tiêu Phàm lập tức nhìn thấy Địa Long bắt đầu lao tới mấy cái cây trong rừng cây này rồi...

...

Sau một lúc, Tiêu Phàm vẫn còn đang kinh sợ thì đã thấy Địa Long đã ngã xuống đất không dậy được, mà Tiểu Miêu lại lấy ra vẻ mặt bị dọa đến ngây ngốc kia.

"Sao đã ngã xuống rồi, Hạ Lộ Lộ vừa rồi còn đang chơi rất vui mà, vẫn chưa chơi đủ nữa! Cậu đứng lên cho tớ, đi tiếp đi chứ, mấy cái cây này ngã xuống rầm rập thật là kích thích quá đi!"

Hạ Lộ Lộ cảm thấy có chút bất mãn, một bên mắng chửi, một bên dùng chân nhỏ đạp đạp lên người Địa Long đã không nhúc nhích được nữa. Tiểu Sửu Hoàng thì đứng một bên cười vui vẻ, chỉ có điều khuôn mặt lúc nào cũng trắng bệch của hắn nhìn qua thì vẫn rất dọa người.

Tiêu Phàm nhìn thấy sừng của Địa Long trước mặt đã đam đến mức gãy luôn rồi thì có chút thương cảm.

Chỉ có điều tên này tuy rằng không có đầu óc nhưng thật sự là rất khỏe, rầm rập rầm rập

Thế mà lại đâm gãy được mấy km cây cối rồi mới dừng lại.

Bên cạnh đó, hai người một lớn một nhỏ đứng cạnh Địa Long lúc này quả thật là ma quỷ đang sợ!

....

Sau khi nhóm Ác Ma rời đi, thàn Frya lại khôi phục lại sự yên tĩnh như trước, chẳng qua không khí yên tĩnh này cùng không tốt như trước nữa, giống với sự tĩnh mịch lúc mất đi sinh khí hơn.

Snow đã xuống khỏi ngọn cây bên cạnh quảng trường, lại quay về với đại đội của công hội Tinh Thần. Tinh thần của hắn ta cũng không mấy vui vẻ, thậm chí còn cảm thấy chút sợ hãi sau khi nghĩ lại.

Bời vì, người mà hắn ta cho là tình địch có vẻ như khủng bố hơn hắn rất nhiều. Trước mặt người đó, Snow cảm thấy danh hiệu "Người cầm đầu tiểu học Quỳ Hoa ma ma" của hắn ta cũng chẳng có tác dụng gì.

Nhưng sau khi quay về công hội Tinh Thân, Snow phát hiện sắc mặt của hội trưởng công hội Tinh Thần còn nặng nề hơn cả hắn ta...

Trên quảng trường trung ương thành Frya, nhóm người tụ tập lúc đầu đã sớm tản đi, chỉ còn tro bụi và thạch thanh thủy nứt vỡ chưa được hệ thống khôi phục lại nói cho mọi người quảng trường này vừa xảy ra chuyện gì.

Hội trưởng công hội Tinh Thần cứ đứng kinh ngạc nhìn cảnh tượng hoang tàn này, bóng dạng lộ ra vẻ tịch liêu.

Chạy trốn rồi sao? Bọn họ thế mà lại chạy trốn thật sao? Đây chẳng phải là tử cục? Vì sao bọn họ còn có thể chạy trốn được?

Hội trưởng công hội Tinh Thần không hiểu được, hắn ta thật sự không thể hiểu được!

Bởi vì cho dù là người thông minh như hắn ta lâm vào kết cục này cũng chỉ có thể ngồi yên chờ chết, vì sao mấy loại ngang ngược như Mệnh Phàm và Tiểu Sửu có thể chạy trốn được?

Một kết cục đáng lẽ ra phải chết, thế mà Mệnh Phàm lại có thể giống như sinh ra một thanh đao nhọn khai phá được một lỗ hổng, phá mở chúng ra rồi đi ra ngoài.

Không cam lòng, buồn bực, tức giận...

Tất cả nhưng cảm xúc tiêu cực trong nháy mắt tràn lên trong lòng hội trưởng công hội Tinh Thần.

Hắn ta rất muốn hạ lệnh đuổi theo, nhưng lúc này đã không còn khả năng nữa rồi, Cloud đã hạ lệnh tạm thời phong tỏa cửa thành để phòng ngừa những người mạo hiểm đuổi theo trả thù Hạ Lộ Lộ, lúc này bất cứ người chơi nào cũng không được ra khỏi thành.

Mặt khác cho dù có thể đuổi kịp nhóm người Mệnh Phàm, hội trưởng công hội nghiệp đoàn cũng cảm thấy không nhất định có thể đánh thắng được bọn họ.

Hội trưởng công hội Tinh Thần thở dài, cuối cùng xoay người đi, có vẻ như già thật rồi...

Mị Hỏa suồng sã ngồi xổm ở bên cạnh quảng trường, không hề có một chút thục nữ nào.

Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét quá đi!

Vì gì mà Mệnh Phàm có thể mạnh như vậy chứ, Tuyết Dạ nhất định không có ý muốn quay trở lại Hoa Nguyệt rồi!

Bỗng nhiên một cỗ cảm xúc bi thương dâng lên trong lòng Mị Hỏa...

Ở một phía khác của quảng trường, nhóm người đã sớm tản đi, còn lại một cô gái xinh đẹp ngồi rất lâu trên cành cây cổ thụ.

Cuối cùng Ngọc Sinh yên cũng đứng lên

Anh lừa gạt tôi tất cả mọi chuyện sao? Mọi thứ đều do anh lên kế hoạch hết rồi phải không? Nói cho tôi biết đi, Mệnh Phàm!

...

Nhưng không phải tất cả mọi người đều đa sầu đa cảm như vậy, hơn nữa cũng sẽ có những tên sẽ không phải chỉ vì như vậy mà cảm thấy đau buồn, ngược lại còn rất hào hứng la hét...

Sau khi nhìn thấy màn thể hiện của nhóm người Tiêu Phàm ở quảng trường, một đám người đàn ông hèn mọn kì lạ bỗng nhiên trở nên vô cùng hưng phấn, giống nhu wbarn thân mình chiến thắng vậy.

Bọn họ khoáng áo choàng, đi trên đường phố, trên mặt là nụ cười đắc ý.

Giơ tay về bên trái, vẫy vẫy...

Giơ tay về bên phải, vẫy vẫy...

Sau đó Hoàng Ma Tử đưa đám Lang Tể Tử ra nói: "Lãng tao, lãng tao nhiên thiêu! Ngô vương, ngô vương vô địch!"

....

"Lãng tao, lãng tao nhiên thiêu! Ngô vương, ngô vương vô địch!"

Hoàng Ma Tử cứ đứng hô to lên như vậy, vẻ mặt bình thản không có biểu cảm của gã chỉ để người ta thấy buồn cười, hơn nữa còn là chứ buồn cười cực lớn.

"Ai u! Hổ Nữu các hạ, tại sao cô lại ra tay đánh tôi!"

Sau khi Hổ Nữu bạo lực lật lại một cái, cuối cùng Hoàng Ma Tử cũng biến về nguyên hình.

"Phiền! Khó nghe!"

"Cô nói bài chiến ca mới "Lang tao quân đoàn" của chúng tôi như vaajym tôi cảm thấy thật đau lòng..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!