"Cô nói bài chiến ca mới "Lang tao quân đoàn" của chúng tôi như vaajym tôi cảm thấy thật đau lòng..."
Hoàng Ma Tử ra vẻ đau buồn nói.
"Anh đừng làm tôi ghê tớm! Cẩn thận mỹ nữ tôi lại đánh anh!"
"Hổ Nữu các hạ sao lại phải tức giận chứ, Ngô vương đạt được thắng lợi hoàn toàn, mọi người nên vui vẻ mới phải chứ!
"Cút! Hiện tại bổn tiểu thư rất phiền muộn! Tên kia lại có thể đem theo một nữ nhân ngốc không chịu nổi ra ngoài chơi, cũng không muốn mang theo tôi. Nghĩ đến dáng vẻ cưỡi Địa Long siêu uy phong vừa rồi của Phàm Muội Muội, tôi lại cảm thấy rất ghen tị! Hơn nữa hiện tại cửa thành bị cái tên tinh linh soái ca tóc vàng hạ lệnh phong tỏa rồi, tôi chẳng thể đi đâu được. Thật sự phiền muốn chết luôn!"
"Bỏ đi. Hổ Nữu tỷ tỷ, hiện tại đội trưởng ca ca không có chuyện gì chẳng phải là kết quả tốt nhất rồi sao?" Xà Cơ đứng bên cạnh nhìn thấy Hổ Nữu rầu rĩ không vui bèn khuyên nhủ.
"Hổ Nữu các hạ, thật ra cô không cần phiền lòng vì chuyện đấy. Nếu hiện tại cô cảm thấy nhàm chán thì có thể lên Tieba dạo vài vòng để chiêm ngưỡng chiến tích vẻ vang của Ngô vương."
Hoàng Ma Tử càng nói cái trán của gã lại càng ngửa lên cao, ánh mắt cũng càng ngày càng phát sáng, cuối cùng hai mắt to tròn của hắn phát ra ánh sáng giống như ánh sao sáng lấp lánh vậy.
"Hầy, cũng đâu còn cách nào khác, dù sao hiện tại bị NPC tạm thời nhốt ở trong thành, không thể đi đâu được. Vậy đành phải lên dạo Tieba vài vòng giết thời gian thôi, hy vọng có thể thấy được mấy chuyện thú vị."
Hổ Nữu mở Tieba lập ra cho những người chơi trong game ra, sau khi nhìn thấy bài post mới nhất, biểu tình lập tức thay đổi, không nhịn được ngạc nhiên hô lên: "Đệt! Hóa ra chuyện vừa rồi khoa trương đến mức này!"
Trước khia Địa Long bắt đầu di chuyển, Hổ Nữu vô cùng thông mình đã dẫn tất cả mọi người lui về khu vực an toàn hết rồi. Nhìn thấy Địa Long không ngừng náo loạn ở giữa quảng trường, nội tâm Hổ Nữu cảm thấy vô cùng thú vị, nhưng hiện giờ cô nhìn thấy tiêu đề của bài post trên Tieba kia, biết chuyện nên kinh hãi không thôi.
""Lichking" Mệnh Phàm một pháo đạt được Vạn nhân trảm"
Trong bài post này không có quá nhiều tình cảm trong đó, chỉ giống như tả thực, tình chứ từng câu đều ghi chéo lại tỉ mỉ từng chi tiết số liệu trong sự kiện này. Hắn ta nhớ rất rõ ràng số người chơi tử vong của mỗi công hội, còn có số người chơi tự do đi ngang qua bị tử vong, cuối cùng thống kê ra con số trung bình.
Phần cuối của bài post này thậm chí còn đề cập đến cả thị vệ Tinh Linh của thành Frya. Có vẻ như có rất nhiều thị vệ Tinh Linh bị trong thương do Địa Long đi loạn tạo ra. Nếu không phải bọn họ có tế ti trị liệu hậu viện của NPC tiếp sức cho, một pháo này của Tiêu Phàm có thể gây ảnh hưởng chết người đến cả nhóm thị vệ Tinh Linh.
Ngữ điệu này vô cùng bình thản, không có quá nhiều tình cảm, nên các người chơi có thêm vài phần tin tưởng nội dung bài post này.
"Một pháo của Mệnh Phàm làm hơn vạn người chơi bị ngã sao?"
"Hiện tại nhìn thấy bảng thống kê này, tôi mới cảm nhận được rõ ràng độ đáng sợ của Mệnh Phàm."
"Có ai nói không đúng đâu, trước kia tôi từng nhìn thấy pháo lửa của Tiểu Sửu Hoàng, trong lòng đã cảm nhận được sâu sắc sự hung tàn của chúng. Giờ gặp phải Mệnh Phàm tôi mới hiểu được cái gì gọi là núi cao còn có núi khác cao hơn."
"Hầy, nói nhiều làm gì, hôm nay người chơi trong thành Frya đều là nòng nọc con dưới pháo của Mệnh Phàm."
"Ha ha, quý ông lầu trên này, nghe ông nói như thế, tôi mới phát hiện, một pháo kia của Mệnh Phàm thật sự rất có cảm giác nổ..."
"Mệnh Phàm, nội dung bài post mới trên Tieba, xem ra sẽ có rất nhiều người tin tưởng chúng, ha ha."
Sau khi hạ được Địa Long, Hạ Lộ Lộ đi phía trước tìm đường, Tiểu Sử Hoàng rảnh rỗi buồn chán, một bên lướt Tieba, một bên tiếp tục dáng đi vô cùng độc đáo của gã, mũi nhân đi một bước nhún một cái, vô vùng hài hước, nhìn có vẻ như đang rất vui vẻ.
Tiêu Phàm nhìn vào số lượng thống kê trên bài post đưa ra, rồi nhìn vào giá trị PK trên người mình, quả nhiên là không ai sánh bằng, trong lòng vô cùng buồn bực: "Cũng không biết tên Phong Ma Tiểu Xích Lang kia đang làm gì,
Sao chuyện gì hắn ta cũng biết thế!"
Đúng vậy, người đầu tiên đăng lên bài post này chính là Phong Ma Tiểu Xích Lang.
ID Phong Ma Tiểu Xích Lang này đã có danh tiếng nhất định trên Tieba, đại đa số người chơi đều đồng ý tin tưởng tất cả những gì mà tên cuồng tiết lộ bí mật của người khác này nói ra.
Nhưng lần này Phong Ma Tiểu Xích Lang không hay lui tới như mọi ngày, chải chuốt khá nhiều trong nội dung bài post, bởi vì hắn ta cảm thấy, chuyện lần này chỉ cần viết theo tình hình thực tế cũng đã đủ dọa người rồi.
Hơn nữa nhìn thấy nhóm người Tiêu Phàm đột nhiên có thể tìm được đường ra trong thế bế tắc, thành Frya mất đi cả vạn người chỉ dưới một pháo, trong lòng Phong Ma Tiểu Xích Lang nổi lên loại hưng phấn không nói nên lời, cho nên hắn ta mới muốn nhanh chóng chia sẻ tin tức này với mọi người, trực tiếp không cần chỉnh sửa nhiều đã đăng bài post lên rồi.
"Anh nói xem Phong Ma Tiểu Xích Lang đó, tôi có quen biết hắn ta. Hắn ta ban đầy không hề có hứng thú với anh đâi, chẳng qua sau khi hắn ta thấy có hứng thú với anh thì không hề có chủ kiến mà nảy sinh hứng thú với anh. Thấy thế nào hả? Có cần tôi giới thiệu hắn ta cho anh không? Ha ha"
Cái trò gì đây? Tên không bình thường đó sao lại có hứng thú với mình!
Đúng lúc Tiêu Phàm đang muốn mắng Tiểu Sửu Hoàng một câu, cảnh cáo gã và Phong Ma Tiểu Xích Lang này đừng có gây phiền toái cho mình mình. Không ngờ Tiểu Miêu lại đỏ mặt nói trước: "Ài, Mệnh Phàm, vì sao mà suốt ngày đều có nam nhân cảm thấy hứng thú với anh vậy? Nói thật, Tiểu Miêu là một nữ sinh thuần khiết lương thiện, không thích thấy con đường hiện tại anh đang đi đâu!"
"Cô câm mồm!" Tiêu Phàm đương nhiên hiểu được ý trong lời nói của Tiểu Miêu là gì, trực tiếp cắt lời cô ta.
"Anh bỗng dưng hung dữ làm gì chứ!"
"Còn nữa, cô có thể đi xuống không! Tôi đã cõng cô suốt một đường rồi! Hiện tại cũng không còn ai đuổi theo, cô cũng đừng có chân mềm không đi đường được đấy!"
"A? Hình như người ta không nhớ đi như thế nào rồi."
Trong thời gian có thứ để cưỡi, Tiểu Miêu có vẻ vô cùng hưởng thụ, bắt đầu chơi xấu.
Chỉ là Tiêu Phàm đang rất phiền muộn không muốn cho Tiểu Miêu chút mặt mũi nào, trực tiếp rút kiếm ra cắt đứt "đai an toàn" Tiểu Sửu Hoàng quấn trên người mình lúc trước.
Một kiếm này diễn ra bất ngờ, Tiểu Miêu không kịp đề phòng, hiển nhiên mông bị té xuống mặt đất.
Cũng may có dáng người vượt trội, mông đầy đặn phì nhiêu có rớt xuống đất cũng chẳng có gì đáng để lo ngại. Tiểu Miêu chỉ cau mày lại, tức giận trừng mắt liếc Tiêu Phàm một cái, trầm giọng mắng: "Cắt, tên đầu gỗ chết tiệt không hiểu phong tình!"
Tiêu Phàm cũng không quan tâm tới Tiểu Miêu, mà là đưa tay tóm ra sau ót bản thân, một cục lông xù đen xì bị kéo ra, rồi bị ném lên mặt đất: "Còn cả con mèo ngu xuẩn bị biết hãm hại cha này nữa, cũng nên học cách tự mình đi đường đi!"
"Meo! Bổn soái miêu chính là công thần có công lớn nhất trong lần chạy trốn này của các anh! Nếu không phải do tôi điều khiển cò súng thì một pháo kia của các anh bắn ra có được hiệu quả hoàn mỹ như thế kia không! Hiện tại anh lauh đối xử với tôi như vậy! Thật không công bằng! Meo!"
Sau khi kéo rớt hai thứ trói buộc vẫn luôn treo trên người nãy giờ, toàn thân Tiêu Phàm trở nên nhẹ nhõm, nhưng nghe thấy Tom Cruise lại nhắc về vụ pháo kia lần nữa, phiền muộn trong lòng Tiêu Phàm lại tiếp tục hiện lên. Vì thế hắn không nói hai lời túm Tom Cruise lên chuẩn bị thi hành gia pháp...
"Sao ngươi có thể khinh bạc một con mèo đáng yêu như ta chứ, meo!"
"Mau bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra khỏi cái mông mềm mại của tai đi, meo!"
"Đồng đội! ngươi thế mà lại đánh ta, ngươi nhất định đã bị cuồng ma thích hành hạ mèo ngực bự kia lây bệnh cho rồi, meo!"
...