Giữ vững suy nghĩ "không đánh không thành tài", Tiêu Phàm tóm lấy Tom Cruise, sau đó đánh mạnh mấy cái trên mông nó.
Ở trong thành Frya, con mèo này đã không ít lần giúp Tiêu Phàm gặp phải mấy chuyện không hay.
Tiêu Phàm sâu sắc cảm thấy phải trả thù con mèo này một phen, vì thế âm thanh bàn tay vang dội không dút bên tai trong một khoảng thơi gian ngắn.
...
Sau đấy rất lâu, Tiêu Phàm đánh mệt rồi, đường nhiên cũng thỏa mãn rồi.
Tom Cruise băng bó cái mông của chính mình, vẻ mặt bi thương: "Đồng đội, sao ngươi có thể đối xử với ta như vậy chứ, oa oa..."
"Làm thể để mày nhớ lâu một chút, lầm sau đừng có gây phiền phức cho tao nữa, còn có đừng bám lên người tao nữa, nghe thấy chưa! Nhiệm vụ lần này may phải tự mình đi, bằng không thực lực của mày nửa ngày cũng sẽ không tăng lên đâu!"
"Ngươi vừa mới đánh ta rất đau, hiện tại ta không đi được, meo!"
Nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của Tom Cruise, Tiêu Phàm cũng có chút mềm lòng, nhưng hắn biết hiện tại bản thân tuyệt đối không thể nuông chiều con mèo chỉ biết hãm hạu cha kia nữa, bởi vì dựa vào tính cách của Tom Cruise, mấy thứ "Được voi đòi tiên" gì đó nó sẽ học được rất nhanh.
"Tao nói không được chính là không được! Nếu mày thật sự không đi được, mày xem xem trong đội chúng ta có ai muốn mang theo mày thì đi theo người đó đi."
Nói xong, Tiêu Phàm lại đưa tay ra muốn tóm lấy Tom Cruise trên người mình kéo xuống.
Nhìn thấy Tiêu Phàm kiên quyết như vậy, Tom Cruise biết lần này Tiêu Phàm rất nghiêm túc rồi, đôi mắt tròn tròn đảo vòng quanh, nhìn quét qua một lượt bốn phía xung quanh.
"Con mèo nhỏ, mày có thể đến chỗ tao này, ha ha."
Tiểu Sửu Hoàng vô cùng thân thiện vẫy vẫy tay với Tom Cruise. Nhưng Tom Cruise nhìn thấy điệu cười khiến người khác sợ hãi kia của Tiểu Sửu Hoàng, theo bản năng lại lùi về phái sau vài bước.
Sau đó Tom Cruise nhìn Hạ Lộ Lộ đang dẫn đường ở phía trước thật lâu, tầm mắt vẫn luôn đặt trên bộ ngực "bằng phẳng" chưa hề phát dục của tiểu Loli.
Sau nửa ngày, Tom Cruise sâu kín thở dài, xoay người đi về phía Tiểu Miêu.
Đồng bằng không chút phập phồng vẫn là thứ mà Tom Cruise vô cùng thích. Nó sẽ không mang đến cảm giác nặng nề áp bách giống như dãy núi cho Tom Cruise. Chỉ có như vậy, Tom Cruise mới có thể cảm nhận được ý nghĩa chân chính về cả thể xác lẫn tinh thần thoải mái.
Chẳng qua Tom Cruise cũng hiểu được, Hạ Lộ Lộ đi đầu đội ngũ vào Tiểu Sửu Hoàng là kiểu người giống nhau, đều thuộc loại người điên vô cùng nguy hiểm. Vì để cho mạng mèo này được an toàn, Tom Cruise chỉ có thể lui về lựa chọn tiếp theo, tạm thời chọn nữ sinh Tiểu Miêu có dáng người vô cùng kém cỏi kia làm vật cưỡi của mình.
...
Tiểu Miêu vẫn luôn chú ý đến Tom Cruise.
Bởi vì một con mèo nhỏ đáng yêu biết nói chuyện phi thường có lực sát thương đối với các nữ sinh bình thường. Hơn nữa Tiểu Miêu cũng rất tò mò vì sao Tiêu Phàm lại lựa chon một con mèo nhỏ đáng yêu như vậy để làm sủng vật.
Tuy rằng lời nói của Tom Cruise nghe ra thì vẫn khuyết thiếu điều gì đấy, nhưng Tiểu Miêu cảm thấy đấy là do chủ nhân của nó dạy dỗ mà ra. Ở trong mắt Tiểu Miêu, làm sủng vật của "Lichking" Mệnh Phàm, không bị thuần hóa trở thành một sinh vật siêu cấp đáng khinh là là một điều không tệ rồi.
Tiểu Miêu nhìn thấy Tom Cruise lúc này đang đi về phía mình, trong lòng thấy hơi vui vẻ.
Con mèo nhỏ này quả nhiên rất sáng suốt, biết lúc này đi theo Tiểu Miêu đáng yêu thiện lương mới là lựa chọn tốt nhất.
Chỉ là hành động tiếp theo của Tom Cruise không hiểu sao lại làm cho Tiểu Miêu giận dữ.
Chỉ thấy Tom Cruise ngẩng đầu lên nhìn về phía trước ngực của Tiểu Miêu xem xét, sau đó vẻ mặt mất mát thở dài: "Chỉ có thể chấp nhận thôi..."
Ánh mắt tràn ngập bi ai vô tận này là chuyện gì nữa?
Còn cả vẻ mặt thất vọng này là sao hả?
Tiểu Miêu tao có dáng người tốt như vậy, con mèo đáng ghét mày còn ghét bỏ cái gì nữa hả!
"Ngươi, ôm ta đi đi!"
Tom Cruise lấy ngữ khí hạ lệnh chỉ huy nói với Tiểu Miêu.
Tiểu Miêu vốn định chỉ trích Tom Cruise một phen,
Nhưng lại nhìn thấy bộ lông xù xù kia của Tom Cruise, đôi mắt to tròn đảo quanh, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng đáng yêu, nhất thời tình yêu tràn ra, không nhịn được trực tiếp bế nó lên, trong lòng tràn đầy vui mừng vuốt vuốt bộ lông của nó, nói: "Con mèo nhỏ, tao không gọi "mày" đâu nha, tao gọi mèo nhỏ, gọi mày thì hơi không lễ phép đấy."
Tom Cruise được Tiểu Miêu vuốt ve đến mức thấy thoải mái, híp mắt hưởng thụ, có vẻ như nó cũng không quá chú ý đến đồng bằng hay đồi núi nữa, thuận miếng trả lời vài tiếng: "Tiểu Miêu, meo!"
"Không phải Tiểu Miêu Miêu, mà là Tiểu Miêu!"
Tiểu Miêu vừa nghe thấy, vội vàng sửa lại cho đúng.
"Tiểu Miêu, meo!"
"Người ta mới không phải Tiểu Miêu Miêu! Là Tiểu Miêu mà, Tiểu Miêu Miêu nghe quá ngây thơ rồi!"
"Ta biết là Tiểu Miêu, meo!"
"Đã nói là Tiểu Miêu rồi mà! Sao mày vẫn luôn gọi người ta là Tiểu Miêu Miêu thế?"
...
Tiêu Phàm nhìn thấy Tiểu Miêu và Tom Cruise không ngừng đấu khẩu ở bên cạnh, cảm thấy vô cùng đau đầu.
Vì sao hắn lại phải làm nhiệm vụ cùng một tổ đội với hai người ngu xuẩn không đáng tin này chứ!
Nhìn thấy hành vi lúc này của bọn họ thật khiến người khác cảm thấy trong lòng vô cùng bất an mà! Có hay không!
Mặt khác, cả hai vị đi đằng trước kia cũng y như vậy! Chẳng qua chỉ là một loại bất an khác thôi!
...
Sau khi cưỡi Địa Long chạy ra khỏi thành Frya, nội dung nhiệm vụ của Tiêu Phàm liền bắt đầu thay đổi, biến thành tìm kiếm những gì còn sót lại của Địa Tinh.
Ở trong mắt Tiêu Phàm, trong nhiệm vụ này, bản thân chỉ cần đi theo Hạ Lộ Lộ là có thể đến nơi, những chuyện khác không cần hắn tốn nhiều tâm tư. Dù sao trong tay Hạ Lộ Lộ lúc này đang có manh mối về di chỉ Địa Tinh chứ như gà bới chỉ có Hạ Lộ Lộ mới có thể đọc hiểu được.
Chỉ cần đi theo Hạ Lộ Lộ là có thể tìm thấy địa điểm của di chỉ rồi, nhiệm vụ này đương nhiên là thuận lựi nước chảy thành sông.
Sau khi đi bộ ở trong khu rừng hoang dã này một hồi lâu, Hạ Lộ Lộ cuối cùng cũng dừng bước lại. Mà xuất hiện trước mặt Tiêu Phàm lúc này là một khối đá lớn phủ đầy mạn đằng.
Tiêu Phàm nhìn thấy khối đá lớn này, ánh mắt có chút đơ ra, trong lòng thầm nghĩ, không thể nào! Lại nữa sao? Di tích trong trò chơi này không thể mới lạ độc đáo một chút hay sao?
...
Khối đã này rất lớn, bên ngoài phủ đầy mạn đằng chứng minh nó đã nằm yên ở đây không ít năm tháng.
Tiểu Sửu Hoàng khua khua đoản kiếm trong tay, sau khi tước xuống mấy gốc mạn đằng, khối đá nhiều năm không được thấy ánh sáng đã lộ ra toàn bộ mặt ngoài của nó.
Trên khối đá có hoa văn màu vàng nâu, sau khi trải qua nhiều năm mưa gió, màu sắc hoa văn đã bị nhạt đi không ít, nhưng Tiêu Phàm vẫn có thể nhìn thấy hình dáng tổng thể của vật mà nó vẽ ra.
Đội tay sắc nhọn, cái mũi rất to, những thứ này làm Tiêu Phàm nhớ tới vị "Weibo King" đáng yêu Nhược Sở của công hội Tinh Thần.
Đương nhiên Tiêu Phàm biết thứ được vẽ trên hòn đá này cũng không phải hắn ta, mà là mục tiêu của nhiệm vụ lần này, Địa Tinh.
Nếu thói quen ăn bớt vật liệu công của người thiết kế trò chơi vẫn chưa từng thay đổi, vậy tiếp theo bản thân có thể phát hiện ra một lỗ hổng trên đại môn có thể mở ra đường vào di tích.
Không đợi lâu hơn, Tiêu Phàm quả nhiên phát hiện được một lỗ nhỏ có hình dạng kì dị.
Một khi như vậy, tiếp theo chỉ cần chờ hạ Lộ lấy nhẫn tín vật gì đó ra, đám người bọn hắn sẽ được nhìn thấy nguyên trang của di tích Địa Tinh rồi, Tiêu Phàm thầm nghĩ như vậy.
....
Hạ Lộ Lộ nhìn tảng đá lớn, rồi lại nhìn bản vẽ xấu như quỷ trong tay mình một lượt, trong lòng xác định lại vài thứ.
Sau đó cô bé đi xung quanh khối đá lớn một vòng, nhướng mày, có vẻ như đang cảm thấy khó xử.
Cuối cùng Hạ Lộ Lộ lấy ra một vật phẩm kim loại từ trong ba lô phía sau mình ra. Chỉ có điều vật này cũng không phải nhẫn tín vậy như trong suy nghĩ của Tiêu Phàm, mà là ống pháo mà Hạ Lộ Lộ thích nhất kia...