Hạ Lộ Lộ liếc nhìn tảng đá trước mặt một lần nữa, ngay lập tức khí thế mạnh mẽ nâng đại bác lên, bắn ra một quả pháo!
Tiêu Phàm bị hành động đột ngột của Hạ Lộ Lộ làm cho hoảng sợ.
Cô bé này muốn quậy đến mức nào đây, Hạ Lộ Lộ không phải nên lấy ra mấy thứ như là nhẫn tín vật hay thứ gì đại loại như thế, để khởi động cơ quan ở cửa vào di tích mới đúng chứ?
Tại sao lại một lời cũng không nói đã lấy đại bác bắn phá rồi?
Không có ai giải thích nghi ngờ trong lòng Tiêu Phàm cả, chỉ thấy Hạ Lộ Lộ vẫn không ngừng hô to khẩu hiệu "rpg", liên tiếp nã pháo vào tảng đá.
Cảm nhận được sự chấn động kịch liệt bởi ảnh hưởng của pháo đại bác, Tiêu Phàm chỉ lo lắng Hạ Lộ Lộ sẽ phá hủy hoàn toàn cơ quan ở lối vào di tích này, vội vã chạy lại gần Hạ Lộ Lộ, cố gắng ngăn lại hành vi bạo lực của cô bé.
"Hạ Lộ Lộ, dừng lại! Đừng có bắn nữa! Cuối cùng là cháu muôn làm cái gì?"
"Hạ Lộ Lộ lần theo manh mối tìm đến nơi này, thế nhưng ở đây ngoài tảng đá này ra thì không có gì cả! Vì thế nên Hạ Lộ Lộ muốn thử bắn mấy quả pháo vào tảng đá lớn kia thử, nói không chừng có thể phát hiện ra thứ gì đó. Với lại, chú đừng có lôi kéo Hạ Lộ Lộ nữa, Hạ Lộ Lộ còn phải tiếp tục nã đại bác vào nó nữa đó!"
Nói rồi Hạ Lộ Lộ lại tiếp tục hướng nòng đại bác nhằm vào tảng đá một lần nữa, thấy Hạ Lộ Lộ muốn bắn thêm lần nữa, Tiêu Phàm nhanh chóng đưa tay ra ngăn lại: "Đừng! Việc này không phải làm như thế này! Cháu bắn vào nó nữa, tảng đá này sẽ hỏng mất, chúng ta sẽ không thể làm gì được!"
"Sư phụ, lẽ nào chú biết nên làm như thế nào hả?" Hạ Lộ Lộ ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn Tiêu Phàm.
"Chú đương nhiên biết... Từ từ! Vừa rồi cháu mới gọi chú là gì?"
"Sư phụ ạ!"
"Không phải là bạn pháo hay sao? Từ lúc nào chú đã thành sư phụ của cháu rồi?"
"Hạ Lộ Lộ mặc kệ, sau này chú chính là sư phụ của Hạ Lộ Lộ! Hơn nữa sư phụ cpfn biết bắn đại bác vào nhân vật lớn, Hạ Lộ Lộ làm sao có thể bất kính mà gọi chú là bạn pháo được chứ?"
Tiêu Phàm còn muốn giải thích với Hạ Lộ Lộ điều gì đó, nhưng không ngờ trong lúc này Tiểu Miêu đang ôm Tom Cruise trong lòng lại chen miệng vào: "Mệnh Phàm, anh có bệnh cuồng yêu Loli hả, sao cứ muốn làm bạn pháo với một tiểu Loli!"
Giọng điệu nghe thật là chua, Tiêu Phàm cũng không biết mình đã đắc tội với Tiểu Miêu từ bao giờ.
Nhưng bỗng nhiên bị một người coi thường gọi là có bệnh cuồng yêu Loli, Tiêu Phàm không thể không quan tâm chuyện này, chỉ có thể mạnh mẽ phản bác: "Tôi không phải là kẻ có bệnh cuồng yêu trẻ con đâu! Việc này chỉ có những kẻ rãnh rỗi biến thái mới làm thôi!"
"Hừ! Nói mà không có bằng chứng, anh nhìn thử bây giờ tay anh đang để ở đâu?"
Cái gì gọi là tay để ở đâu?
Bị Tiểu Miêu hỏi như vậy, Tiêu Phàm theo bản năng cúi đầu nhìn lại, chờ đến khi phát hiện tay mình đang để ở chỗ nào thì trong lòng bỗng rùng mình, đột nhiên rút tay lại!
Làm sao tay mình lại ở chỗ đó! Đáng chết! Đều tại Hạ Lộ Lộ một chút cảm giác ở chỗ đó cũng không có, nếu không mình đã phát hiện từ lâu rồi!
Cũng chính vì như vậy, nên hắn mới không thích tiểu Loli đó!
"Cô hãy nghe tôi nói, cái này là hiểu lầm thôi, vừa nãy lúc tôi đưa tay ngăn cản Hạ Lộ Lộ nhất thời sơ sót không chú ý!"
"Ha ha, tôi tin anh mà..."
Nhìn biểu hiện cực kì khinh bỉ của Tiểu Miêu, Tiêu Phàm còn muốn tiếp tục giải thích gì đó, bởi vì cảm giác bị một cô gái nhỏ ngốc nghếch như Tiểu Miêu khinh bỉ quả thật không dễ chịu chút nào.
Thế nhưng lúc này Hạ Lộ Lộ lại kéo kéo góc áo của Tiêu Phàm: "Sư phụ, nếu như chú biết làm sao có thể mở được lối vào của di tích, thì nhanh làm đi! Còn đứng đó làm gì! Hạ Lộ Lộ sắp chờ không nổi nữa rồi!"
Hạ Lộ Lộ là một người có tính nôn nóng như vậy, vì thế cũng không có bao nhiêu kiên nhẫn, cho nên không thế chờ đợi nữa mà kéo Tiêu Phàm đi đến trước tảng đá.
Tiêu Phàm nhìn dáng vẻ sốt ruột của Hạ Lộ Lộ, hít một hơi thất sâu, điều chỉnh lại tâm trạng của mình, chỉ vào hình vẽ bên trên tảng đá lớn chậm rãi nói: "Nhìn thấy gì đây không? Hình vẽ trên đó rõ ràng là một con Địa Tinh, từ chỗ này chúng ta có thể nhìn ra được, lần này chúng ta không có đến nhầm chỗ."
"Ừm, đúng vậy..."
"Quan trọng là mọi người không có phát hiện ở đây có cái lỗ nhỏ kì lạ nào. Tảng đá này có bề ngoài rất bằng phẳng, nhưng lại đột nhiên xuất hiên một các miệng nhỏ có hình dáng kì quái, tất nhiên sẽ có điểm đặc biệt."
"Ừm, có đạo lí..."
"Mà chú cho rằng, loại miệng nhỏ này là cơ quan dùng để mở ra lối vào di tích. Chỉ cần đặt một thứ tương tự như là tín vật vào đó, cơ quan này sẽ giống như là mở khóa cửa lớn, mở rộng lối vào mà thôi."
"Trời ạ, chuyện này mà chú cũng biết."
"Cho nên, Hạ Lộ Lộ, cháu chỉ cần ấn tín vật mình mang theo trên người vào miệng của cơ quan nhỏ này là được."
Tiêu Phàm giảng giải một hồi, tất cả mọi người đều chăm chú lắng nghe, ngay cả kẻ luôn luôn tự phú như Tiểu Sửu Hoàng, cũng hiếm khi thấy gã thực lòng yên lặng lắng nghe.
Cảm nhận được ánh mắt khâm phục tin tưởng của mọi người, lòng tự trọng của Tiêu Phàm đã nhận được thỏa mãn rất lâu rồi mới có, thế nhưng tâm trạng vui vẻ của hắn còn không có kéo dài được bao lâu...
"Hạ Lộ Lộ không có tín vật gì cả?"
"Hả? Cháu nói cái gì?" Tiêu Phàm vẻ mặt không thể tin nổi nhìn khuôn mặt vô tội của Hạ Lộ Lộ.
"Hạ Lộ Lộ không biết tín vật mà sư phụ nói tới là thứ gì?"
"Làm sao lại như vậy? Trên người cháu không phải có manh mối địa chỉ của di tích hay sao? Sao lại không có tín vật mở cửa của di tích cơ chứ?"
"Manh mối của di tích là Hạ Lộ Lộ đã vô tình nhặt được trong lúc di chuyển lung tung ở phía tây Thành Frya, cũng chỉ nhặt được một tấm bản đồ rách nát đã bị ố vàng này thôi, còn những thứ khác, Hạ Lộ Lộ căn bản là không có nhìn thấy."
"..."
Ông trời của tôi ơi, tại sao lại như thế này! Hạ Lộ Lộ quả nhiên là kẻ bịp bợm mà, người bạn nhỏ tiểu Loli gì đó quả nhiên là không đáng tin!"
"Sư phụ, đừng buồn mà, để Hạ Lộ Lộ bắn tiếp mấy quả pháo vào nó đi, chỉ cần làm tảng đá này nổ tung, đường đi nhất định sẽ xuất hiên!"
Nói rồi Hạ Lộ Lộ rất tự tin vác đại bác lê vai, dáng vẻ nóng lòng muốn thử.
Nhìn thấy hành động của Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm lại vội vã đưa tay ra ngăn cản, cũng không quan tâm chuyện mình có bị gán cho cái tên cuồng yêu Loli hay không.
"Sư phụ, vì sao chú lại ngăn cản Hạ Lộ Lộ!"
"Hạ Lộ Lộ ơi, cháu đừng có hấp tấp như vậy nữa được không, nếu cháu bắn hỏng cơ quan mở lối vào rồi, cuối cùng chúng ta cũng không thể vào trong được!"
Dựa vào kinh nghiệm hai lần trước khi Tiêu Phàm thăm dò di tích Hoàng Kim Viên, sau khi khỏi động cơ quan, di tích sẽ nổi lên từ mặt đất. Nếu Hạ Lộ Lộ thật sự bắn nát tảng đá này, có lẽ nhóm người bọn họ sẽ thật sự vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy được lối vào của di tích, nhiệm vụ thất bại.
Hơn nữa dựa theo những chuyện ăn bớt nội dung của người thiết kế trò chơi trước đây, giả thiết này được thành lập có khả năng vô cùng lớn.
"Nhưng hôm nay chúng ta không có tín vật gì cả, ngoại trừ phá hoại nó, thì còn biện pháp nào nữa đây?" Nhìn thấy Tiêu Phàm lại ngăn cản mình nã pháo, Hạ Lộ Lộ có chút bất mãn nói.
Đúng vậy, bây giờ nên làm cái gì đây?"
Tiêu Phàm nhìn miệng nhỏ trên mặt tảng đá kia, có chút ngây người.
Xem ra chỉ có thể lấy ngựa chết làm ngựa sống, thử xem có thể dùng tín vật giả mở cơ quan lối vào hay không.
liều một phen, biết việc không thể cứu vớt nhưng vẫn nuôi hi vọng, muốn thử lần cuối.
"Trên người các ngươi có nhân không?"
"Nhẫn? Tiểu Miêu còn chưa kết hôn? Nhẫn cái gì chứ..."
Nghe Tiêu Phàm hỏi nhẫn, khuôn mặt Tiểu Miêu không khỏi đỏ lên một chút, giọng nói càng ngày càng nhỏ, cuối cùng nhỏ đến mức không ai nghe thấy.
Thế nhưng chuyện này cũng không quan trọng, bởi vì sau khi Tiêu Phàm nghe được Tiểu Miêu nói nửa câu đầu, đã trực tiếp bỏ qua không nhìn cô ta nữa...