Ánh sáng rực rỡ trên ngón trỏ tay của Tiêu Phàm dần dần tản đi, nhẫn Slime ở trong tay của Tiêu Phàm đã rất lâu chưa được nhìn thấy ánh sáng đã hiện rõ hình dạng của nó trước mặt mọi người.
Bạch kim dưới ánh mặt trời lấp lánh hào quang, nhưng lúc này bạch kim quý giá lại bị mọi người hoàn toàn ngó lơ, bởi vì một viên đá quý to bằng trúng chim cút được đính trên chiếc nhẫn, ở trong mắt mọi người, ánh sáng của nó còn rực rỡ lấp lánh hơn cả bạch kim.
Hạ Lộ Lộ đối với chiếc nhẫn bỗng nhiên xuất hiện trên tay Tiêu Phàm cũng không có phản ứng gì quá lớn, cô bé thân là công chúa Tinh Linh, đới với những thứ trang sức quý giá này đã sớm có năng lực chống cự nhất định.
Nhưng một cô gái bình thường giống như Tiểu Miêu thì tuyệt nhiên không giống như vậy, khi chiếc nhẫn xuất hiện, trong nháy mắt đôi mắt của cô ta sáng bừng lên, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn sáng lấp lánh trong tay Tiêu Phàm, làm thế nào cũng không thể dứt ra được.
Nhưng chỉ sau một khắc, tâm trạng của hai người này bỗng nhiên đổi ngược cho nhau.
Bởi vì nhẫn Slime theo hành động của Tiêu Phàm, đã bộc lộ diện mạo vốn có của nó trước mặt mọi người...
Chỉ lấy viên đá quý to như trứng chim cút kia đang đung đưa dữ dội dưới sự rung động, giống như là quả lắc vậy, đồng thời còn phát ra một loạt tiếng động "cạch cạch" buồn cười.
Trong khoảng khắc viên đá quý kia đung đưa, Tiểu Miêu cũng run rẩy theo tiết tấu chuyển động của viên đá quý đó, da gà nổi lên đầy mình.
Mà Hạ Lộ Lộ đang buồn bã ỉu xìu lại trở nên cực kì hưng phấn, dường như cảm thấy khá là hứng thú đối với chiếc nhẫn trong tay Tiêu Phàm.
Nhẫn Slime bởi vì đường bắn kì lạ không thể nắm chắc điểm nhắm, nên Tiêu Phàm vẫn không thể sử dụng.
Thế nhưng một khi đã sử dụng, tực hồ cũng có thể đạt được hiệu quả bất ngờ, đặc biệt trong thời gian diễn ra giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh", thứ này đã bắn ra chất nhầy dơ bẩn, lại có thể miễn cường buff bức lui Ngọc Sinh Yên và "Mưa Tĩnh Lặng".
Vì thế cho nên lần này Tiêu Phàm phó thác cho nó kì vọng rất cao, hi vọng nó có thể mở ra thần uy, làm cho cửa của di tích này được mở ra.
Tuy rằng Tiêu Phàm nghĩ như thế, thế nhưng nhìn thứ đố chơi trong tay mình vang lên từng tiếng vang cạch cạch hợp với vẻ ngoài buồn nôn như thế, trong lòng vẫn có chút không tin tưởng lắm.
"Sư phụ, trên tay chú là cái gì vậy?"
Chẳng biết Hạ Lộ Lộ đã tiến lại gần từ lúc nào, hai mắt tỏa sáng, nhìn chằm chằm nhẫn Slime trên tay Tiêu Phàm không chớp mắt.
Tiêu Phàm ngay lập tức vội vã đưa tay mình lên cao, bởi vì nếu không đưa tay lên cao, tiểu Loli đang chảy nước bọt thèm thuồng này sẽ vươn tay cô bé ra miễn cưỡng tháo chiếc nhẫn từ trên tay mình xuống ngay lập tức.
Hạ Lộ Lộ sẽ cướp giật?
Không cần nghi ngờ, Hạ Lộ Lộ nhất định sẽ cướp lấy.
Tiêu Phàm tin rằng hành động đó sẽ còn thô bạo hơn so với cướp đoạt nữa ấy chứ, cô bé Hạ Lộ Lộ này chuyện gì cũng đều có thể làm được, bởi vì trong lòng Tiêu Phàm thì Hạ Lộ lộ chính là một Tinh Linh biến dị.
"Đây là nhẫn Slime, tạo vật của Địa Tinh."
"Tạo vật của Địa Tinh?"
Nghe thấy mấy chữ này, đôi mắt Hạ Lộ Lộ càng sáng hơn, nhón chân lên muốn sờ thử, nhưng đáng tiếc bởi vì chiều cao không đủ, vẫn không thể chạm tới được.
Sau đó Hạ Lộ Lộ thu tay của mình lại, đổi thành bọ dạng ngoan ngoãn: "Sư phụ, chú có thể đưa chiếc nhẫn này làm lễ vậy cho Hạ Lộ Lộ đáng yêu được không?"
Tiêu Phàm cúi đầu nhìn Hạ Lộ Lộ đang giả vờ đáng yêu một cái, trong lòng thầm mắng, cái dáng vẻ này của cô bé là muốn gạt quỷ à! Ai mà tin cháu sẽ ngoan ngoãn như vậy cơ chứ! Cô bé này là tiểu Loli giảo hoạt Hạ Lộ Lộ, đừng hòng gạt hắn lấy chiếc nhẫn mà hắn đã bỏ ra một kim tệ để đấu giá được!
"Không được!"
Hạ Lộ Lộ phát hiện chiến thuật giả vờ đáng yêu của mình không hề có hiệu quả, suy nghĩ xoay tròn một lúc, thay đổi một cách khác: "Sư phụ, chú thấy như thế này được không? Chỉ cần chú đưa chiếc nhẫn này cho Hạ Lộ Lộ, sau kho trở về Hạ Lộ Lộ sẽ lấy trộm nhẫn của các vị tỷ tỷ mang đến đây hiếu kính chú được hay không."
Nhìn nụ cười xảo quyệt của Hạ Lộ Lộ, trong lòng Tiêu Phàm thầm thán phục, Hạ Lộ Lộ quả nhiên không giống những người bộ tộc Tinh Linh, rõ ràng nhìn đáng yêu như vậy, tính cách lại xấu xa như thế!
Tuy rằng việc buôn bán này nghe có vẻ rất có lời, nhưng chỉ cần khi mình cầm vào tay những chiếc nhẫn của các vị tỷ tỷ của Hạ Lộ Lộ, sau đó đoán chừng mình sẽ bị đại tỷ phu, nhị tỷ phu, tam tỷ phu của Hạ Lộ Lộ ở trong trò chơi đuổi theo chém như chém dưa hấu ấy chứ!"
"Không cần, chú lấy chiếc nhẫn này ra.
Vì muốn thử mở lối vào di tích, không phải lấy ra để giao dịch cùng với cháu!"
Nghe Tiêu Phàm nói như vậy, Hạ Lộ Lộ chu cái miệng nhỏ nhắn ra, trợn mắt nhìn Tiêu Phàm.
"Cháu có trừng chú cùng không có ích gì đâu, nói không cho chính là không cho."
"Hừ! Hạ Lộ Lộ mới không thèm đâu! Trong nhà Hạ Lộ Lộ có rất nhiều nhẫn! Đá quý cũng to hơn nhẫn của chú, đáng giá hơn nhẫn của chú, đẹp hơn nhẫn của chú!"
Nhìn Tiêu Phàm sống chết cũng không chịu đưa chiếc nhẫn cho mình, Hạ Lộ Lộ nổi khùng lên, vô cùng ấu trĩ mở miệng mắng nhiếc.
Thế nhưng đôi mắt tràn ngập linh khí của Hạ Lộ Lộ vẫn mở to nhìn chằm chằm vào tay Tiêu Phàm, không nỡ nhìn đi nơi khác, có vẻ càng thêm đáng yêu.
"Hừ! Thật mất mặt, lại có thể tranh giành đồ vật với một đứa bé!" Tiểu Miêu đứng bên cạnh đột nhiên chen vào một câu.
Tiêu Phàm suýt chút nữa đã xù lông, cô gái vui giận thất thường này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hắn đứng quá gần Hạ Lộ Lộ, thì bị gán cho cái danh cuồng yêu Loli. Giữ khoảng cách, lại nói hắn không bảo vệ đứa nhỏ.
Cô gái này quả nhiên thật khó ở chung!
Có điều mặc kệ những chuyện này, bây giờ làm việc chính quan trọng hơn. Trước mắt thử ấn nhẫn Slime vào trong vết lõm trên tảng đá kia thử, thấy có động tĩnh gì không. Nếu như đã không có động tĩnh gì, cũng chỉ còn cách nghĩ biện pháp khác mà thôi.
Ngay lập tức Tiêu Phàm thử lấy viên đá quý to như trứng chim cút trên nhẫn Slime ấn vào vết lõm trên tảng đá kia...
"Cạch cạch."
Viên đá quý trên nhẫn Slime bị Tiêu Phàm ấn xuống nhue vậy, một lần nữa phát ra từng đợt tiếng vang buồn cười, Tiêu Phàm cố nén sự lúng túng trong lòng tiếp tục sử dụng sức, ấn mạnh nhẫn Slime vào đó.
Một lúc lâu sau, tảng đá vẫn không có một chút động tĩnh nào.
Tiêu Phàm thở dài, vẫn không được hay sao?
Bỏ đi, chính mình cũng không hi vọng chỉ dựa vào nhẫn Slime mà một lần đã thông qua, nếu không cơ quan mở cửa lối vào của di tích này cũng quá đơn giản rồi.
Đúng lúc Tiêu Phàm vừa định từ bỏ, dư quang nơi khóe mắt Tiêu Phàm bỗng nhiên nhìn thấy nhẫn Slime cũng chưa lún vào hoàn toàn, bởi bản thân viên đá quý đó có tính đàn hồi, nó vẫn còn cố gắng duy trì hình dạng vốn có cở cạnh của vết lõm.
Xuất phát từ tâm lí ép buộc, Tiêu Phàm một lẫn nữa cố gắng dùng lực đơn giản ấn chặt nó xuống.
Bỗng nhiên "Tạch" một tiếng, nhẫn Slime bị Tiêu Phàm kìm chặt ở dưới trong thời gian dài, trượt về phía trước một khoảng, sau đó toàn bộ tảng đá bỗng nhiên lập tức rung chuyển...
Thành công?
Ha ha, không ngờ như vậy mà cũng được! Mình thật sự là quá may mắn!
Không sai, loại cảm giác chấn động này Tiêu Phàm thật sự quá quen thuộc, đây chính là dấu hiệu di tích sắp xuất hiện!
Khoảnh khắc này, Tiêu Phàm dường như có thể biết trước được một tòa kiến trúc cổ đại to lớn khí thế mạnh mẽ sắp nổi lên trên vùng đất rừng rậm này!
Nhưng mà chuyện Tiêu Phàm nghĩ đến cũng không có xảy ra...
Sau vài lần rung chuyển mạnh mẽ, tảng đá trước mặt Tiêu Phàm bỗng nhiên đùng một tiếng nổ tung, vỡ nát hoàn toàn.
Tiêu Phàm ngơ ngác nhìn hình ảnh trước mắt mình, mà mọi người lại ngơ ngác nhìn Tiêu Phàm.
Sau một lúc lâu, Tiêu Phàm chỉ có thể vô cùng lúng túng nhìn mọi người giải thích: "Các người đừng nhìn tôi, tôi cùng không biết chuyện gì đang xảy ra, tôi cùng không có dùng sức nhiều lắm, làm sao nó có thể nổ tung ngay lập tức như vậy cơ chứ?"
"Nhẫn? Các tỷ tỷ của Hạ Lộ Lộ có nhất nhiều, có điều Hạ Lộ Lộ không thích thứ này, cảm giác nó còn không tốt bằng đạn pháo..."
Ừ, đúng là rất có phong cách của Hạ Lộ Lộ.
"Nhẫn? Nhẫn thực ra cũng rất có cảm giác nghệ thuật, nhưng trên tay mang nhẫn thì khi động thủ giết người có chút không tiện, xẹt xẹt."
Tiểu Sửu Hoàng múa may ngón tay nhỏ dài gầy gò của hắn một phen, đầu ngón tay bí mật mang theo một vệt ánh sáng màu bạc xẹt qua xẹt lại, Tiêu Phàm nhìn mà thấy trong lòng ớn lạnh.
Lẽ nào những thứ tương tự như là nhẫn trên người cũng không có?
Trời ơi! Vậy mình nên làm sao bây giờ!"
Chờ đã, hình như hắn đã để sót điều gì!
Trên người hắn hình như có một chiếc nhẫn...