Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 645: KÍ ỨC LINH THẠCH

"Chú có nhìn thấy cái trục quay kia không? Chỉ cần có người kéo nó thì chiếc xe này sẽ được khởi động." Hạ Lộ Lộ nói với Tiêu Phàm.

"Đừng nói là cháu bảo chú làm đấy nhé?"

Nếu như Hạ Lộ Lộ định để cho một người kéo toàn bộ thành viên của một nhóm đi về phía trước, có đánh chết Tiêu Phàm cũng không muốn làm, bởi vì các việc lao động tay chân này nhất định sẽ làm người ta mệt chết.

"Làm sao mà vậy được? Hạ Lộ Lộ làm sao có thể để cho sư phụ cực khổ như vậy."

Tiêu Phàm nghe Hạ Lộ Lộ nói vậy, thoáng thở phào nhẹ nhõm, không ngờ Hạ Lộ Lộ cũng có một mặt đáng yêu như vậy.

"Hơn nữa nếu như chỉ dựa vào sức của một mình sư phụ thì muốn khởi động cái xe này phải mất bao nhiêu thời gian cơ chứ, vì thế cho nên Hạ Lộ Lộ định sẽ sử dụng đạo cụ Hạ Lộ Lộ đã đặc biệt chế tạo, Armstrong gia tốc phản lực - tên lửa Armstrong!"

Đó là thứ gì? Tại sao ta lại cảm thấy có một loại dự cảm không lành!

Xì xì xì!

"Hạ Lộ Lộ... nói cho chú... cháu đang làm cái gì vậy?"

Tiêu Phàm nhìn kíp nổ phát ra âm tahnh xì xì, theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.

"Châm lửa đó."

Hạ Lộ Lộ trả lời cực kì thẳng thắn.

"Châm lửa cái gì?"

"Thì châm lửa Armstrong gia tốc phản lực - tên lửa Armstrong đó!"

Nhìn thứ đã được cố định ở đuôi thùng xe được Hạ Lộ Lộ châm lửa lên, sắc mặt của Tiêu Phàm cũng đã trở nên thay đổi, nhưng lúc này hối hận đã không còn kịp nữa!

"Đùng!"

Một tiếng nổ vang lên, thùng xe phun lửa giống như là tên lửa chạy dọc theo đường ray tiến về phía trước, bánh xe lăn theo quỹ đạo phát ra từng đợt tiếng động chói tai.

Nhìn cảnh vật trong đường hầm liên tục lướt qua bên cạnh, Tiểu Sửu Hoàng cực kì vui sướng huýt sáo lên.

Mà Hạ Lộ Lộ đứng bên cạnh cũng vui mừng la to: "Hoan hô!"

Sắc mặt của Tiểu Miêu đã trở nên trắng bệch từ lâu, hay tay giữ chặt lấy thành của thùng xe, trong miêng vẫn run rẩy nhắc đi nhắc lại: "A... a! Nếu như lúc này có cái nắp thì tốt rồi..."

Có điều khi xe lao xuống dốc thì cô ta không còn nói ra lời nữa mà chuyển thành tiếng rít gào: "A!"

Armstrong gia tốc phản lực - tên lửa Armstrong?

Armstrong gia tốc phản lực - tên lửa Armstrong chó má!

Đừng nghĩ rằng dùng một tổ hợp từ ngữ công nghệ cao lại với nhau thì có thể lừa gạt mọi người, thứ đồ chơi này bộ mặt thật của nó không phải chỉ là một thứ có thể phun ra lửa thôi sao!

Tiểu loli Hạ Lộ Lộ này quả nhiên không bình thường mà! Lại có thể trực tiếp lắp thuốc nổ trên xe của mình ngồi, nhỡ đâu thuốc nổ bị nổ thì sao! Thật là một kẻ điên đáng sợ!

Có điều chuyện Tiêu Phàm lo sợ vẫn chưa có xảy ra, chiếc xe vẫn chạy theo quxy đạo bình thường nhanh chóng tiến về phía trước, chiếc xe chở quặng này có thể sử dụng nhiệt lượng còn sót lại cuối đời của nó.

Bánh xe đã bị thời gian mài mòn làm cho bị rỉ sét đến mức không thể tả điên cuồng chuyển động trên quỹ đạo của nó, theo sự ma sát không ngừng giữ kim loại làm bắn ra tia lửa. Sau đó bánh xe rốt cuộc cũng bị hỏa lữ đẩy đến cực hạn, thùng xe răng rắc một tiếng rồi tuột ra, chiếc xe chở quặng hoàn toàn bị chệch khỏi đường ray...

"A!"

Thùng xe bị hỏa lực đẩy bay ra khỏi quỹ đạo vốn có của nó, mấy người nhóm Tiêu Phàm theo đó cũng bị ném từ buồng xe ra ngoài, trong đường hầm chỉ còn lại tiếng mọi người kêu lên đầy sợ hãi, còn có...

"A!"

...

Dưới sự đuổi theo càng nhanh càng tốt, Claude cuối cùng cũng đã đuổi kịp tới lối vào của di tích, trước mặt mấy người nhóm Tiêu Phàm là một cửa động đã lâu không xuất hiện, còn trước mặt Claude cùng nhóm thị vệ Tinh Linh là một tảng đá lớn.

Claude nhìn chằm chằm tảng đã lớn này, lông này nhíu lại, cảm thấy vô cùng nghi ngờ, bởi vì bề ngoài của tảng đá này cực kì trơn láng, thậm chí một chút bụ bẩn cũng không có, giống như mới được người ta để ở đây không lâu.

Một tảng đá lớn như vật lại có thể được đặt ở một nơi sâu trong rừng như thế này, thực sự quá mức kì lạ.

Hơn nữa bên trên tảng đá này còn có một hình vẽ sinh vật rất xấu xí, sinh vật này có lỗ tai nhọn nhọn giống như là Tinh Linh, nhưng lỗ mũi to quá mức lại thực sự phá hỏng hết mĩ cảm.

Bên dưới đồ án màu vàng sẫm này còn có một lỗ nhỏ không đáng chú ý, đáng tiếc là Claude thực sự không nghĩ ra được các hố kì lạ ở trên tảng đã này cuối cùng là có tác dụng gì.

Những loại dấu vết để lại trên cánh rừng đều có thấy tiểu công chúa điện hạ Hạ Lộ Lộ của bọn họ đã đi tới chỗ này, mà sau khi đến chỗ này, tất cả manh mối mà bọn họ lần theo đều biến mất, kết hợp với những lời nói muốn tới nơi thám hiểm mà tiểu công chúa điện hạ Hạ Lộ Lộ đã nói, lẽ nào đây chính là lối vào của di tích nào đó hay sao?

Nếu thực sự là như vậy thfi thật sự là quá tồi tệ!

Di tích là nơi người đời trước để lại đồ vật của mình.

Nếu người đời trước thật sự để đồ vật ở đâu, tất nhiên sẽ có phòng thủ, những thứ đó trình độ nguy hiểm có thể tưởng tượng được.

Hơn nữa cạm bẫy bên trong di tích cũng sẽ không bận tâm đến thân phận công chúa của Hạ Lộ Lộ, nếu như tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ gặp nạn bên trong di tích thì phải làm như thế nào đây?

Không được! Mình cũng phải vào trong di tích này mới được!

Nhưng mà nên làm như thế nào mới vào trong đó được?

Claude nhìn tảng đá ở trước mặt, trong lòng một trận phiền muộn.

Sau một hồi lâu, Claude thở phào, hai mắt chăm chú nhìn kĩ về phía trước.

Chỉ chốc lát sau cuồng phong bắt đầu gào thét, lá rụng bay tán loạn.

Xèo!

Một luồng ánh sáng màu xanh lục lướt qua, Claude không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh tảng đã, bảo kiếm cũng đượt cất vảo vỏ đeo bên hông.

Sau đó một đường cắt thẳng tắp xuất hiện bên ngoài tảng đã, dường như sẽ vỡ thành hai mảnh trong chớp mắt.

Nhưng hình ảnh đó chung quy sẽ không xuất hiện, bởi vì vết cắt bên ngoài tảng đá trong khoảng khắc giống như là vết thương của con người đnag từ từ khép lại, trong chốc lát đã hoàn toàn trở lại dáng vẻ như ban đầu.

"Đây là cái gì?"

Nhìn thấy một màn quỷ dị như thế, bọn thị vệ Tinh Linh không nhịn được trầm trồ một tiếng.

Claude cũng theo đó mà thở dài: "Xem ra cơ quan này dùng linh thạch để chặn lỗi vào, mà đây là một tảng Kí Ức Linh Thạch."

"Kí Ức Linh Thạch?" Thị vệ Tinh Linh vẻ mặt nghi hoặc, hiển nhiên đây là lần đầu tiên bọn họ nghe thấy từ ngữ kì lạ như vậy.

"Ừm, Kí Ức Linh Thạch là một loại vật liệu thần kì trong thiên nhiên, nó có nhiều loại nhiều kiểu dáng, mỗi một loại đều có nhưng tác dụng không giống nhau. Giống như là Âm Dương Tử Mẫu Thạch, bất luận là cách nhau bao xa, giữa hai người đều có thể cảm ứng được nhau. Lưu âm Thạch thì lại có thể ghi âm lời nói vào trong nó. Thông Tin Thạch này có thể giống như là quả cầu ma pháp bình thường để cách xa mà hai người có thể trò chuyện, có điều nó so với quả cầu ma pháp còn tiện lợi hơn, có thể không cần đến ma lực mà vẫn có thể sử dụng bình thường."

"Thần kì như vậy sao? Vậy còn khối Kí Ức Linh Thạch ở trước mặt này có tác dụng gì vậy đại nhân Claude?"

"Khôi phụ nguyên dạng... Bất luận phải chịu mức độ phá hoại cỡ nào, nó cũng đều có thể trong thời gian ngắn khôi phục lại nguyên trạng." Claude nhìn chằm chằm hình vẽ xấu xí bên trên tảng đã lớn kia, lại chậm rãu nói: "Nếu ta đoán không sai, trên tảng đá lớn kia vẽ là hình của sinh vật Địa Tinh. Thời cổ Địa Tinh là bộ tộc am hiểu nhất thuật Luyện Kim và khoa học công trình, viên Kí Ức Linh Thạch to lớn này bị đặt ở đây, hẳn là bị Địa Tinh lợi dụng chúng nó rồi dựa vào thuật Luyện Kim cao siêu sửa đổi tạo thành cơ quan bảo vệ lối vào, muốn phá hoại khối Kí Ức Linh Thạch này để tìm được lối vào di tích, xem ra chỉ có thể dùng thủ đoạn bình thường để khởi động. Nhưng mà tiểu công chúa điện hạ Hạ Lộ Lộ làm sao có thể khởi động được cái thứ này vậy?"

Claude nhìn chằm chằm tảng đá, suy nghĩ một lúc mà vẫn không thể tìm được manh mối gì, cuối cùng chỉ có thể từ bỏ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!