"Đội số bốn và tổ số một ở chỗ này cùng với ta chờ tiểu công chúa điện hạ Hạ Lộ Lộ xuất hiên, những người khác hai người một tiểu đội chia nhau ra hành động, tuần tra ở xung quanh đây, nếu hơi có gì bất thường phải lập tức trở về phục mệnh."
Không còn cách nào khác, chính mình cũng chỉ có thể ở đây ôm cây đợi thỏ, chỉ mong tiểu công chúa điện hạ Hạ Lộ Lộ ở trong di tích có thể bình an không có việc gì.
...
Tiêu Phàm chỉ nhớ mình giống như là nhảy Bungee rớt xuống từ trên trời, bên tai còn vang vọng tiếng thét chót tai cực kì vui mừng của Hạ Lộ Lộ, tiếp theo đã bị ngã xuống đất, cảm giác đau đớn cũng theo đó mà kéo tới.
Có điều cấp bách nhất chính là sau đó có một người đặt mông ngồi trên người của Tiêu Phàm, máu trên người của Tiêu Phàm một lần nữa rớt xuống một đoạn.
Cảm xúc truyền đến từ sau lưng làm cho Tiểu Phàm ngay lập tức biết được trên người của mình chính là cái cô ngốc Tiểu Miêu kia.
Cũng không phải nói là Tiêu Phàm sau khi trở thành "Lich King" đã học được loại tài nghệ cao siêu là "Chạm mông biết người", chỉ là Tiêu Phàm hoàn toàn không thể nào tưởng tượng được ra cảnh Tiểu Sửu Hoàng biến thái sẽ vô cùng chật vật ngồi trên người mình, mà tiểu loli Hạ Lộ Lộ thô bạo nếu thực sự ngã trên người hắn, Tiêu Phàm đoán chừng sẽ ngay lập tức đỡ xuống, chứ không phải bị trầy da chảy máu như thế này, cuối cùng cũng chỉ còn lại một khả năng duy nhất chính là Tiểu Miêu.
Hơn nữa chuyện "Chạm mông biết người" này, ở đâu cũng chỉ có Tiểu Miêu mới có thể làm được thôi.
"Tiểu Miêu, cô nhanh xuống khỏi người tôi đi, cô còn muốn ngồi bao lâu nữa."
"A!"
Tiểu Miêu giống như bỗng nhiên tỉnh ngộ vậy, vội vàng ôm Tom Cruise đứng dậy từ trên người Tiêu Phàm.
Sau khi đứng dậy, Tiêu Phàm muốn mắng vài câu với Tiểu Miêu để xả giận, thế nhưng lúc nhìn thấy cảnh vật bày ra trước mắt mình, Tiêu Phàm cũng ngây người...
Thành phố dưới đất.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này, trong đầu Tiêu Phàm tự nhiên mà sinh ra bốn chữ này.
Lúc còn ở Tân Thủ Thôn, Tiêu Phàm vì giúp cho Arista tặng quà cho "Mỹ Dương Dương" cũng từng phát hiện được một thành phố dưới lòng đất, nhưng thành phố dưới lòng đất lúc đó và bây giờ không giống nhau, quả thực không thể nói là thành phố, nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là một thôn xóm dưới lòng đất mà thôi.
Mà lúc này ở trong di tích Địa Tinh mới có thể chân chính gọi là thành phố dưới lòng đất!
Sau khi xe chở quặng bị chệch đường ray, Tiêu Phàm cũng không biết chính mình tại sao lại có thể ngã đến chỗ này, nhưng ngẩng đầu nhìn lên, Tiêu Phàm không thể nào ngờ được rằng trước mắt mình không còn là đường hầm chật hẹp giống như trước, mà tất cả lại trở nên rộng rãi sáng bừng lên.
Đây là một không gian vô cùng to lớn ở dưới lòng đất, trên trần lộ ra rất nhiều tạo hình tho ráp nhọn sắc besb, tinh chất khoáng thạch óng ánh long lanh thần kì, chính bởi những khoáng thạch này phát ra ánh sáng, vùng không gian này nhờ vậy mới có thể hiện rõ trong tầm mắt của nhóm người Tiêu Phàm.
Rất nhiều kim loại cấu thành nên các loại công xưởng giống kiến trúc bình thường nằm trên mặt đất, bởi vì có lẽ do lâu quá không có người đến, mặt đồng hồ kim loại bị mục nát bám đầy bụi bặm, có vẻ hơi tồi tàn. Trên mỗi tòa kiến trúc đều được đắp lên đủ loại khoáng thạch, dưới ánh sáng của các khoáng thạch trên trần chiếu xuống, khúc xạ ra đủ loại hào quang, chiếu vào trên vách đá, có hồng có xanh, ở trong không gian âm u dưới lòng đất như thế này, có vẻ càng thêm quỷ dị. Trừ những thứ này ra, còn có rất nhiều thứ tương tự như là ống khói hoặc là các đường ống bằng kim loại đan xen trùng điệp ở giữa các tòa kiến trúc, bao vây chống đỡ đỉnh trần, bố trí ở đó không có theo bất kì một quy luật nào, có vẻ tự do mà phóng khoáng.
Mà chính là một loạt cảnh tượng như thế, hình thành toàn cảnh thành phố trong lòng dẩ, Tiêu Phàm từ những loại kim loại cùng các loại quặng lung tung phân bố trong đá, cảm nhận được văn minh Địa Tinh từng phồn thịnh trong quá khứ.
"Oa! Tuyệt quá!"
Hạ Lộ Lộ hưng phấn gọi lên thành tiếng, mắt to phóng ra từng tia sáng tham lam. Tiểu Sửu Hoàng lẳng lặng đứng nhìn giống như là đang thưởng thức nghệ thuật, tâm trạng dường như không tệ lắm. Tiểu Miêu cũng vẫn giống như cũ, xem ra có chút ngốc nghếch. Mà trong lòng Tiêu Phàm bắt đầu ghi nhớ các loại khoáng thạch nổi lên rải rác trên mặt đất...
Tiêu Phàm vẫn chưa nắm được kỹ năng sở trường về phương diện thợ mỏ, nhưng chỉ từ màu sắc và tính chất của những hòn đá kia, Tiêu Phàm liền có thể ý thực được mức độ quý giá của những khoáng thạch kia.
Khoáng thạch ở trong trò chơi này chủ yếu là để rèn đúc vũ khí cùng với nguyên liệu vũ khí quý hiếm, vũ khí cùng phẩm phất của nó hoàn toàn sựa vào sự ràn đúc của người chơi mà tăng lên. Ở trong trò chơi này có được thần khí là không dễ, mà sau khi Tiêu Phàm tiến vào "Tân Sinh" một thời gian khá lâu vẫn chỉ có thu được một cái là Frostmourne, vì thế cho nên ràn đúc trở thành con đường phổ biến nhất để người chơi có thể thu được những trang bị tốt nhấ. Mà rèn đúc vũ khí cũng không phải chỉ cần thu thập hết đầy đủ các loại nguyên liệu là có thể hoàn thành được, nó còn tồn tại các loại thất bại, độ khả thi không cao. Trang bị tự thân có phẩm chất càng cao thì tỷ lệ rèn đúc thành công càng thấp, vì thế cho nên vật liệu sử dụng rèn đúc trở thành tiêu hao chủ yếu hàng ngày của những người chơi trong trò chơi, mà phẩm chất khoáng thạch càng tốt, giá trị tự nhiên càng cao thì càng đắt giá hơn.
Tiêu Phàm nhìn chỗ khoáng thạch tràn lan ở trước mắt, toàn bộ sự phiền muộn trong lòng đều bị quét sạch, trên mặt lộ ra nụ cười hiếm thấu, cực kì mừng rỡ, thầm nghĩ chính mình lần này thực sự đã phát tài rồi...
Nhưng vào lúc này, một khuôn mặt tiểu loli tươi cười giống như Tiêu Phàm xuất hiện trong tầm mắt của hắn, cõng theo một cái túi lớn, như một làn khói chạy về phía những khoáng sản kia, tốc độ đó giống như là được lắp thêm thiết bị tăng tốc ở phía sau vậy.
Hạ Lộ Lộ?
Cái đứa này muốn làm gì vậy?
Tiêu Phàm nhìn thấy hành động của Hạ Lộ Lộ, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Có điều sau một khắc, Tiêu Phàm liền hoàn toàn hiểu rõ được ý đồ của Hạ Lộ Lộ, ngay lập tức bị chọc tứ đến mức la lên: "Mẹ kiếp! Sao có thể vô sỉ đến như vậy chứ!"
Nói rồi Tiêu Phàm liền chạy đi, thẳng về phía trước, thế nhưng lúc này đã muộn...
Chỉ thấy Hạ Lộ Lộ vui vẻ chạy qua những đống quặng kia, vèo một cái, những khoáng thạch kia liền biến mất không thấy tăm hơi, thậm chí ngay một chút xíu cũng không còn sót lại.
Đến lúc Tiêu Phàm chạy tới.
Hạ Lộ Lộ đã sớm càn quét sạch toàn bộ chiến trường, chiến công đầy rẫy.
Tiêu Phàm nhìn toàn bộ hiện trường được Hạ Lộ Lộ càn quét sạch sẽ, cảm thấy có chút thê thảm, trong lòng cực kì bi thống kêu lên...
Sao lại phá game như vậy chứ!
Sao có thể chơi như vậy!
NPC của nhiệm vụ lại có thể vô liêm sỉ lại tiên hạ thủ vi cường, cướp đoạt chiến lợi phẩm của người chơi!
Mẹ nó, nếu như đây là nội dung cần thiết của vở kịch, vậy cũng cực kì tàn ác rồi!
Hơn nữa, tên tiểu tử Hạ Lộ Lộ này sẽ không tiếp tục cướp đoạt bảo tàng mà chính mình phát hiện trong di tích nữa đó chứ?
Ừm, dựa theo tính cách quái lạ của tiểu loli này thì thậ sự vô cùng có khả năng! Không được, tôi nhất định phải đề phòng điều này mới được.
Không thu hoạch được gì nên Tiêu Phàm có vẻ cực kì không cam lòng, dù sao vừa rồi có nhiều kho báu để ở trước mắt Tiêu Phàm như vậy, nhưng vì một chút chần chờ, Tiêu Phàm đã bỏ mất cơ hội tốt, không lấy được gì.
Vì thế cho nên bây giờ Tiêu Phàm đành phải mặt dày lừa tiểu loli này, thử nhắm vào túi đeo đầy tràn của Hạ Lộ Lộ kiếm chác một chút.
"Hạ Lộ Lộ, cháu lấy những cục đá kia để làm gì vậy?"
Thắng lợi trở về nên Hạ Lộ Lộ đối với chiến công của mình thấy rất thỏa mãn, đắc ý nói: "Cái gì mà cục đá chứ? Sư phụ, đó là khoáng thạch quý giá đó! Hạ Lộ Lộ sau khi trở về sẽ dùng những cục đá này tùy ý làm thí nghiệm! Ha ha!"