"Hạ Lộ Lộ, nơi này giao cho chúng ta xử lý đi, cháu nghỉ ngơi một chút đi."
"Tại sao?"
Hạ Lộ Lộ rõ ràng không nghe lời, nhìn những cục sắt không ngừng hướng về phía mình tới gần, sao cô bé có thể bỏ qua? Vì thế lại nhắm về phía trước bóp cò súng.
Tuy nhiên lần này đạn pháo cũng không nổ, mà bị một luồng ánh sáng với năng lượng quỷ dị triệt tiêu, thậm chí chấn động sinh ra do liên tiếp nổ pháo cũng không có...
Tiêu Phàm xoay người, nhìn về phía Hạ Lộ Lộ vừa nổ pháo, hồng quang trong mắt lóe lên, tự lẩm bẩm trong miệng: "Tại sao lại xuất hiện sản phẩm mới..."
[ Người Máy Hộ Thuẫn]
[Loại quái vật: Máy móc bình thường]
[Cấp quái vật: 45]
[HP: 100%]
[Chú thích: Đặc điểm của lại người máy này chính là vô cùng cứng rắn, thậm chí còn cứng hơn so với người máy bình thường một chút]
Kỹ năng:
[Tên kỹ năng: Lá chắn thần thánh]
[Loại hình kỹ năng: Chủ động]
[Hiệu quả của kỹ năng: Chế tạo ra một lá chắn có năng lượng phòng ngự công kích ở phía trước.]
[Ghi chú: Trong Chương trình khống chế người máy họ thuẫn tựa hồ quên viết thêm chức năng tiến công.]
Sản phẩm máy móc mới xuất hiện trước mắt Tiêu Phàm gọi là người máy hộ thuẫn. Từ trong tin tức phản hồi có thể thấy, tên này có vị trí giống với chiến sĩ hộ thuẫn trong đội ngũ người chơi, chủ yếu phụ trách yểm hộ đồng đội. Hơn nữa không thể không nói, người máy hộ thuẫn này có năng lực yểm hộ thật sự tuyệt vời...
Sau khi một pháo bắn ra bị người máy hộ thuẫn ngăn lại, Hạ Lộ Lộ tựa hồ có chút không tin, vô cùng quật cường oanh tạc bắn pháo vào lá chắn năng lượng mà cục sắt kia tạo ra. Nhưng tất cả những đạn pháp bắn ra đều bị người máy quang thuẫn đỡ được.
Cuối cùng Hạ Lộ Lộ chỉ có thể cam chịu, đặt mông ngồi trên mặt đất, miệng nhỏ vểnh lên, tức giận.
"Sao thế? Không tiếp tục nữa à?"
Hiếm khi được nhìn thấy bộ dáng tức đến hổn hển của nhóc con này, Tiêu Phàm không nhịn được trêu chọc một phen.
"Cũng không biết đây là cái đồ chơi gì, tạo ra một cái lá chắn cổ quái khiến người ta buồn nôn, không biết làm sao đều ngăn cản được đạn pháo của Lộ Lộ! Ngăn cản không phải thứ khiến đáng giận nhất, thứ làm cho Lộ Lộ tức giận chính là tên kia còn triệt tiêu cả chấn động mà đạn pháo của Lộ Lộ gây ra khiến cho Lộ Lộ không cảm nhận được khoái cảm khi bắn pháo chút nào! Chú, chú hiểu được loại cảm giác này của Lộ Lộ đúng không? Không có chấn động thì còn gọi gì là bắn pháo?"
Nghe lý do mà Hạ Lộ Lộ từ bỏ tấn công, đầu óc Tiêu Phàm cảm thấy có chút mông lung, bởi vì hắn hoàn toàn không hiểu Hạ Lộ Lộ đang nói cái gì.
Được rồi, hắn lười thắc mắc, lời Hạ Lộ Lộ nói ra đối với hắn mà nói vẫn luôn vi diệu khó hiểu, hiểu được vì hắn cũng điên giống Hạ Lộ Lộ vậy.
Tiêu Phàm xoay người lại, rút bảo kiếm ra, giơ chai rượu lên nhấp một ngụm nhỏ: "Được rồi, Hạ Lộ Lộ, cháu ngồi ở đây đi, còn lại giao cho chú và Tiểu Sửu Hoàng là được rồi."
"Tôi nói muốn xông lên cùng anh lúc nào?"
Tiểu Sửu Hoàng giang tay ra thể hiện mình không muốn cùng xông lên chiến đấu.
"Bây giờ chúng ta không phải là đồng đội cùng làm nhiệm vụ à?" Phản ứng của Tiểu Sửu Hoàng khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy hơi xấu hổ.
"Từ quảng trường đến đây, tôi chơi đùa có hơi mệt một chút, tiếp theo liền giao cho anh đi. Mệnh Phàm, ai bảo chúng ta là đồng đội cơ chú, khà khà."
Tiêu Phàm nhìn khuôn mặt đang tươi cười vui vẻ của Tiểu Sửu Hoàng, hoàn toàn không phát hiện có chỗ nào mệt mỏi, cũng không biết trong lòng Tiểu Sửu Hoàng đnag toan tính điều gì, nhưng bây giờ không có thời gian tiếp tục dây dưa cùng Tiểu Sửu Hoàng, bởi vì không có hỏa lực của Hạ Lộ Lộ áp chế, người máy chiến đấu mini cùng với người máy hộ thuẫn tạo thành một đại quân người máy đang ép tới gần đám người Tiêu Phàm.
Ánh mắt Tiêu Phàm ngưng tụ, bảo kiếm xoay tròn, tiếng thiêu đốt chợt vang lên, hảo diễm thương lam quen thuộc lại chậm rãi lan tỏa trên lưỡi kiếm.
Người máy chiến đấu mini có được thân thể sắt thép kiên cố, cánh tay người máy tráng kiện, nhưng phần chân lại có vẻ hơi yếu, vì thế tốc độ di chuyển của người máy mini cũng không tính là nhanh. Chỉ có lực phá hủy lớn mà tính cơ động không có, trong mắt Tiêu Phàm, người máy này cùng lắm cũng chỉ được coi như một cái bia ngắm thô ráp đẳng cấp cao mà thôi.
Người máy hộ thuẫn, cánh tay không cường tráng như người máy chiến đấu nhưng tùy ý liền có thể tạo ra một lá chắn với năng lượng quỷ dị, giúp ngăn cản phần lớn tổn thương cho bản thân và phe mình. Người máy hộ thuẫn có kết cấu phần thân dưới là bánh xích khiến cho nó càng thêm chắc chắn, năng lực chịu tổn thương càng cao và sự ổn định càng tốt hơn. Nhưng cũng chính bởi vậy nó di chuyển càng vụng về và cứng nhắc hơn so với người máy chiến đấu mini.
Vì thế Tiêu Phàm quyết định lợi dụng tính cơ động của mình, từng bước tiêu diệt quân đoàn do người máy chiến đấu mini và người máy hộ thuẫn tạo thành.
Vụt!
Theo một tiếng kiếm vang lên, dưới hiệu quả gia tốc của động cơ thiêu đốt, Tiêu Phàm chém vào cục sắt này.
Mũi nhọn cùng với Viêm Lam xẹt qua kim loại nặng nề giống như lá rụng, một cánh tay tráng kiện rơi xuống từ trên thân hình to lớn của người máy chiến đấu mini.
Nhìn cánh tay rơi xuống đất vẫn còn tia điện xẹt qua xẹt lại kia, Hạ Lộ Lộ cảm thấy có chút kinh ngạc.
Bởi vì sau khi oanh tạc bằng hỏa pháo, Hạ Lộ Lộ đã hiểu rõ độ cứng của những cục sắt kia. Lưỡi kiếm của Tiêu Phàm có vẻ sắc bén quá mức.
Vẻ mặt của Tiểu Sửu Hoàng vẫn bình thường như cũ, chỉ là khuôn mặt lộ ra ý cười vui mừng, thấp giọng nói một câu: "Không tệ..."
Không tệ, đây là đánh giá của Tiểu Sửu Hoàng đối với một kiếm này của Tiêu Phàm.
Đánh giá này nghe có vẻ bình thường không có gì lạ, nhưng chỉ người vô cùng quen thuộc với Tiểu Sửu Hoàng mới có thể hiểu được hai chữ "không tệ" này hiếm hoi cỡ nào, chí ít "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" cũng chưa từng được nghe.
Đương nhiên Tiểu Sửu Hoàng sẽ không nông cạn như Hạ Lộ Lộ cho rằng cánh tay người máy bị chém đứt là do lưỡi kiếm của Tiêu Phàm quá mức sắc bén. Tiểu Sửu Hoàng nhìn vết cắt trên cánh tay người máy, ánh mắt lộ ra một đạo tinh quang.
Vết cắt rất hoàn mỹ, cũng chỉ có công kích vô cùng chuẩn xác mới có thể làm được như thế này.
Những người máy kia mặc dù có bề ngoài cứng rắn, vỏ ngoài bên ngoài cùng vô cùng kiên cố nhưng vẫn có điểm yếu, đó chính là những khớp nối hoạt động của chúng.
Mặc dù gần khớp nối hoạt động được thiết kế rất nhiều phòng hộ nhưng cuối cùng vẫn phải có chút khe rãnh, bởi vì nếu dùng áo giáp bảo vệ kín khớp nối thì khớp nối của người máy sẽ bị cố định, người máy cũng không cử động được.
Tiêu Phàm đánh giáp lá cà cùng với địch nhân, lưỡi kiếm vạch lên phía trên khớp nối máy móc trên thân người máy mini. Việc này không chỉ cần kiếm kỹ cao siêu, còn cần phải có năng lực quan sát tinh tế.
Cũng chính là do Tiêu Phàm dùng công kích mạnh nhất của mình tấn công vào chỗ yếu nhất của người máy, một kích này mới có thể dễ dàng thành công như vậy.
Tuy nhiên tấn công đúng nhược điểm cũng không phải là điểm mà khiến cho Tiểu Sửu Hoàng đánh giá cao Tiêu Phàm. Điểm mà khiến Tiểu Sửu Hoàng coi trọng nhất ở Tiêu Phàm chính là lúc xuất kiếm vô cùng thuần thục tự nhiên, phảng phất như bản năng.
"Thật sự mỹ diệu, xem ra đây mới là dáng vẻ lúc cái tên Mệnh Phàm này ra tay tấn công, hoàn toàn không phải dáng vẻ do dự không dám tiến lên như ở quảng trường, thật sự mong chờ đến lúc được đấu với tên này một phen, hà hà..."
Tiêu Phàm tựa như một luồng ánh sáng xanh tung hoành trong quân đoàn người máy. Dưới sự linh hoạt của Tiêu Phàm, u quang trong mắt người máy lấp lóe không ổn định, dường như Chương trình khống chế bọn chúng cũng đang bị lỗi.
Thân thể sắt thép của người máy đang không ngừng chuyển động, muốn khóa chặt Tiêu Phàm xuống, nhưng thân ảnh của Tiêu Phàm vừa mới phản chiếu trong hốc mắt thủy tinh của người máy, chỉ trong chốc lát lại đột nhiên biến mất.
Những người máy này chỉ có thể chuyển động thân thể nặng nề, tìm kiếm bốn phía, quơ cánh tay máy gõ lung tung trong không khí, vô cùng vụng về.
Đó cũng không phải là do động tác của người máy chậm chạp, ngu dốt, mà là do thân pháp của Tiêu Phàm càng lúc càng nhanh...