Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 650: NGHI NGỜ

Càng đi sâu vào trận địa của địch, địch nhiều ta ít, Tiểu Sửu Hoàng lại khoanh tay đứng nhìn, thoạt nhìn thì Tiêu Phàm có vẻ ở thế yếu.

Nhưng trên thực tế chưa hẳn là như vậy, bởi vì lúc này Tiêu Phàm cảm thấy khá nhẹ nhõm...

Cùng không biết là do thoát khỏi trận hỗn chiến ở thành Frya, hay là do trải qua cường độ chiến đấu cao ở trận doanh Thú Nhân, lúc đối mặt với quân đoàn người máy mini và người máy hộ thuẫn, Tiêu Phàm có vẻ hơi tùy ý.

Chiến trận có người máy chiến đấu mini thêm người máy hộ thuẫn tạo thành hơi giống tổ hợp người chơi có đấu sĩ có thêm chiến sĩ đỡ đòn, cả công lẫn thủ, chuẩn bị hợp lý. Nếu người bình thường chiến đấu với tổ hợp này nhất định sẽ cảm thấy rất đau đầu.

Nhưng Tiêu Phàm thì khác, lúc hắn cất bước tiến về phía trước, hắn liền biến thành gió...

Thục Sơn đã cho Tiêu Phàm kiếm pháp tinh hoa khiến cho hắn có lợi thế hơn trong trò chơi chiến đấu.

Mặc dù Tiêu Phàm tiếp xúc với Thục Sơn kiếm pháp chưa được bao lâu nhưng trải qua nhiều lần luyện tập ma quỷ, tất cũng có ít thành tựu.

Trong lúc nhất thời, cái con người lúc trước chỉ nghĩ đến việc làm sao tránh được mũi nhọn, dựa vào quyền cước quanh co tác chiến, giờ đã thay đổi.

Bước chân của Tiêu Phàm nhẹ nhàng, vô cùng thong dong giữa đống sắt vụng về.

Kiếm và lửa theo gió tung hoành, tựa như sấm chớp giữa đống kim loại lạnh lẽo, tốc độ vô cùng nhanh.

Cánh tay tráng kiện của người máy chiến đấu mini không ngừng nện gõ về bốn phía, u quang bên trong đồng tử chợt sáng chợt tắt, nhưng thân thể cồng kềnh của nó sao có thể so được với gió, toàn đánh hụt vào không trung, lực quán tính theo đà khiến cho thân người nó không đứng vững được.

Người máy hộ thuẫn vẫn mang theo tấm chắn năng lượng kai, kết cấu bánh răng cùng với tấm chắn có lực phòng ngự cực cao kia khiến nó trở thành một hộ vệ xuất sắc, thế nhưng gió vẫn có thể ghé qua xung quanh chúng. Lá chắn tuy có năng lượng phòng ngự ưu tú, nhưng nếu không ngăn cản được công kích thì cũng chỉ là đồ vô dụng.

Tiêu Phàm xuyên thẳng qua đống kim loại lạnh lẽo, thân ảnh của kẻ địch liên tiếp phản ánh trong đồng tử của hắn, hắn nhanh chóng xuất hiện rồi lại biến mất, chỉ là khi biến mất, đám người máy đã bị mũi kiếm mang theo Lam Viêm xẹt qua.

Lưỡi kiếm giống như một con rắn độc, quỷ dị mà xảo quyệt. vô cùng mau lẹ đánh vào những khớp nối yếu ớt trên thân người máy, lại tựa như răng nanh của mãnh thú, một khi đã cắn, tứ chi của người máy cứ thuận theo lưỡi kiếm mà rơi xuống. Cho dù những khớp nối kia là do kim loại tạo thành, dưới một kiếm này cũng chỉ có thể bị đứt lìa, chỉ lưu lại những đám điện quang lấp lóe...

Tiểu Sửu Hoàng lẳng lặng nhìn thân ảnh đang hóa thành một luồng ánh sáng xanh tung hoàng trong đám kim loại kia, dương dương tựu đắc.

Bất luận là ảnh lửa rực rỡ hay kỹ năng kiếm pháp tinh xảo kia đều khiến tâm thần gã cảm thấy vui vẻ.

Tiểu Sửu Hoàng không khỏi liếm liếm khóe môi, thầm nghĩ trong lòng, có lẽ đợi một thời gian nữa, trái cây có thể thu hoạch được rồi...

Hạ Lộ Lộ không có kinh nghiệm từng trải như Tiểu Sửu Hoàng, ánh mắt tất nhiên cũng không tinh tường bằng Tiểu Sửu Hoàng, lại thêm Hạ Lộ Lộ trước giờ đều dùng súng đạn đối với vũ khí lạnh cũng chỉ hiểu biết nửa vời, tất nhiên cũng không phát hiện được điều gì đặc biệt thông qua quan sát hiện trường. Nhưng Hạ Lộ Lộ vẫn nhìn Tiêu Phàm chằm chằm, tâm tình vẫn sôi sục như cũ...

Tiếng động cơ rền vang, rất tàn khốc!

Ánh lửa chói lọi phun ra, rất tàn khốc!

Lưỡi kiếm không ngừng thoắt ẩn thoắt hiện, cũng rất tàn khốc!

Chú quả nhiên tàn khốc chết người!

Duy chỉ có Tiểu Miêu là tương đối chất phác.

Đã từng làm MC cho thi đấu tranh tài, Tiểu Miêu cũng có đôi chút bản lĩnh quan sát, chỉ là cái gọi là bản lĩnh chỉ dừng lại ở mức độ quan sát quyền cước.

Hơn nữa, vẻ ngoài của người máy hộ thuẫn và người máy chiến đấu mini cứng nhắc, dưới ảnh hưởng của Tiểu Sửu Hoàng và Hạ Lộ Lộ, chúng nó chẳng đáng sợ chút nào, ngược lại còn có chút đáng yêu. Lúc Tiêu Phàm xong vào đám máy móc này, cô ta đương nhiên sẽ không cảm thấy khẩn trương nhiều ít, ngược lại lại có thời gian suy nghĩ đến chuyện của bản thân mình...

Mình là ai? Mình ở đâu? Mình muốn đi đâu?

Ai nha, sai lầm, không nên nghĩ đến việc này!

Mình là Tiểu Miêu, mình tới đây để ăn bám! Đúng, chính là như vậy!

Từ sau khi gia nhập đội ngũ làm nhiệm vụ này, liên tiếp gặp phải những chuyện kích thích quá mức, Tiểu Miêu cảm thấy đầu mình có chút chậm chạp, vì thế phần lớn thời gian đều bày ra trạng thái ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Bây giờ hiếm khi được thanh nhàn, Tiểu Miêu liền dọn dẹp lại bộ nhớ trong đầu mình, cuối cùng cũng nhớ ra mình đảm nhận phần cổ vũ trong đội ngũ.

Vì thế để tăng thêm cảm giác tồn tại trong đội ngũ, Tiểu Miêu quyết định hắng giọng, cổ vũ cho Tiêu Phàm đang hăng say chiến đấu.

"Mệnh Phàm..."

Hai chữ cố lên chưa kịp hô lên, bởi vì cái đầu nhỏ của Tiểu Miêu lại rơi vào trạng thái chết máy một lần nữa: "Ế? Sao đã kết thúc rồi?"

Tiểu Miêu thấy Tiêu Phàm xông vào trong quân đoàn sắt thép, vừa đi vừa vung vẩy vài cái liền rút kiếm về. Mà phía sau hắn, những cục sắt kia rơi lả tả trên đất, ngẫu nhiên có chút điện quang xẹt qua xẹt lại. Đầu lâu máy móc ngã xuống mặt đất kia, u quang trong mắt vẫn còn lấp lóe, cuối cùng hy sinh hẳn...

"Chú, chú thật lợi hại! Vù một cái đã chém rụng rời mấy tên đáng ghét kia!"

Mắt thấy Tiêu Phàm chiến đấu, Hạ Lộ Lộ vô cùng vui vẻ, quên đi cảm giác khó chịu mà lúc trước đống người máy kia gây ra, giống như chú chim sẻ nhỏ vui sướng, thấy Tiêu Phàm trở về liền ríu ra ríu rít vây quanh Tiêu Phàm reo lên không ngừng.

"Tuy nhiên những tên kia rốt cục là cái gì? Dáng vẻ thật kỳ quái..."

Hạ Lộ Lộ nhìn những cục sắt đang nằm rải rác trên đất, cô cùng thắc mắc.

Lúc này, sau khi xác nhận chiến đấu đã kết thúc, Tiểu Miêu dùng sức lắc đầu, rốt cục cũng lấy lại được thần trí, nghe thấy Hạ Lộ Lộ hỏi liền trực tiếp xen vào: "Đó đương nhiên là người máy!"

"Người máy? Chị thực sự chắc chắn đây là người máy à? Xem chị vẫn luôn có dáng vẻ ngây ngốc, đừng có nói hươu nói vượn trong khi cái gì cũng không hiểu."

"Cái gì? Người ta đâu có dáng vẻ ngây ngốc nào đâu."

Bị một lolita chưa đủ long đủ cánh nói mình ngốc, nội tâm của Tiểu Miêu vô cùng tổn thương, tức giận phản bác: " Đó chính là người máy, thân thể do máy móc tạo thành, hình dạng khác nhau, hơn nữa còn có thể thông qua động cơ trong cơ thể, chuyển hóa nhiên liệu thành động lực, những quái vật này không là người máy thì là gì?"

Tiểu Miêu nói một hơi, những bực tức do bị Tiểu Miêu khinh bỉ cũng tiêu tan không ít.

Tuy nhiên Hạ Lộ Lộ cũng không để ý tới cô ta mà chú ý đến lời nói của Tiểu Miêu...

Lời này có chút quen tai, hình như ở thành Frya có nghe nói ở đâu đó rồi.

"Linh vật, chị chắc chắn đây là người máy?"

"Linh vật?"

Bị Hạ Lộ Lộ gọi như vậy, Tiểu Miêu có vẻ không quen. Tuy nhiên ngẫm lại, mình quả thực tham gai vào đội ngũ này để ăn bám.

Được rồi, người lớn thì không nên chắp nhặt. Tiểu Miêu cô mới không thèm so đo với loại trẻ con ngực chưa có mông cũng không này.

"Đương nhiên! Tiểu Miêu chắc chắn!"

Hừ! Trẻ con chính là trẻ con, thế mà đến cả người máy cũng chưa từng thấy qua, trong lòng Tiểu Miêu âm thầm xem thường.

Hạ Lộ Lộ không chú ý đến vẻ mặt xem thường của Tiểu Miêu, mà chuyển hướng đến Tiêu Phàm sắc mặt cổ quái đang đứng: "Chú, trả lời Lộ Lộ, chú có phải người máy không?"

Hạ gục quân đoàn sắt thép dễ như trở bàn tay, tâm tình của Tiêu Phàm không tệ, đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ mặt sùng bái của Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm vô cùng hài lòng.

Nhưng khi nghe thấy câu nói của Tiểu Miêu, trong lòng Tiêu Phàm run lên, trở nên nơm nớp lo sợ.

Người máy, người bình thường sẽ có khái niệm nhất định về mấy chữ này.

Nhưng Hạ Lộ Lộ thì khác, Hạ Lộ Lộ là tiểu công chúa của trận doanh Tinh Linh, chưa bao giờ được thấy một sinh mệnh cơ giới. Kiến thức về người máy cũng chỉ dừng lại ở việc từng đọc trên sách cổ, cũng không có hình dung hoàn chỉnh về khái niệm người máy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!