Vì thế lúc ở thành Frya, thấy Tiêu Phàm chiến đấu với Đoạn Thủy Lưu sử dụng đông cơ thiêu đốt liền ngộ nhận Tiêu Phàm là sinh mệnh cơ giới trong sách cổ, người máy.
Nhưng hôm nay sau khi thấy người máy hộ thuẫn cùng với người máy chiến đấu mini trong di tích Goblin, cô bé lại càng sinh ra nghi hoặc đối với cái khái niệm người máy này, bởi người máy hộ thuẫn cùng người máy chiến đấu mini rất giống với hình vẽ trong sách cổ.
"Chú, trả lời Lộ Lộ, chsu rốt cục có phải người máy không?
Bên trong ánh mắt của Hạ Lộ Lộ ngập tràn nghi vấn, Tiêu Phàm bị ánh mắt thuần khiết của lolita nhìn chằm chằm đến mức hoảng hốt.
Việc trả lời Hạ Lộ Lộ mình có phải là người máy hay không không phải là vấn đề, nhưng nếu như Hạ Lộ Lộ tiếp tục hỏi về thân phận của hắn thì đó chính là vấn đề.
Mặc dù mình không phải là sinh vật kỳ dị gì, nhưng hỏng là hỏng ở chỗ, lần đầu mình và Hạ Lộ Lộ gặp nhau đã có vô số hiểu lầm.
Hắn cho rằng cô bé là nam.
Cô bé lại cho rằng hắn là nữ.
Sau đó bọn họ không hề cố kỵ mà động tay động chân với nhau.
Tôi ác vì thế mà sinh ra
A! Xảy ra chuyện xấu rồi!
Nếu như Hạ Lộ Lộ phát hiện ra mình là một tên đàn ông, hơn nữa còn làm chuyện như vậy đối với cô bé, lolita điên cuồng này nhất định sẽ không do dự nã pháo vào mình!
Hơn nữa Hạ Lộ Lộ lại có thân phận là tiểu công chúa cao quý của trận doanh Tinh Linh. Làm chuyện đồi bại với một công chúa Tinh Linh ở trong game sẽ có kết cục như thế nào, Tiêu Phàm nghĩ đến đây tim liền đập nhanh.
Đám người tai nhọn kia sẽ không ngừng truy sát mình cũng nên! Hơn nữa trong đó nhất định không thiếu những NPC có thực lực mạnh mẽ như tên đẹp trai trong sân nọ! Vua Tinh Linh trong lúc giận dữ có thể có thể dốc toàn bộ lực lượng trong trận doanh Tinh Linh, mình coi như có bản lĩnh lớn bằng trời cũng khó có thể ở lại tiếp tục chơi game, đây chính là tuyệt vọng triệt để!
"Này, chú, chú có nghe thấy Hạ Lộ Lộ nói không? Chú rốt cục có phải người máy hay không?"
Mình phải lừa cô bé à?
Nhìn đôi mắt to xinh đẹp của Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm có chút không đành lòng.
Hơn nữa lại lừa gạt một lolita như thế này, lương tâm của hắn sẽ cắn rứt.
Nhưng nếu như bây giờ mình không lừa gạt cô bé, hậu quả cũng không thể tưởng tượng nổi.
Được rồi, vì hòa bình thế giới, mình đành phải trở thành một tên đểu cáng lừa gạt một bé loli, gánh lấy tội ác sâu nặng!
Dù sao thì lúc mình gặp Hạ Lộ Lộ thì nghiệp chướng đã tụ lại rồi, vì thế đâm lao phải theo lao thôi...
"Ha ha, em thế mà lại nghĩ Mệnh Phàm là người máy á? Anh ta có chỗ nào giống người máy đâu, anh ta rõ ràng chính là con người mà!"
Tiểu Miêu tự nhận mình là rất đánh yêu, thường xuyên bị người khác coi là ngu đần, thậm chí còn dùng từ ngốc manh để hình dung.
Nhưng Tiểu Miêu không hề thích từ ngốc manh này, bỏ đi chữ ngốc, cô mới miễn cưỡng có thể tiếp nhận.
Hôm nay Tiểu Miêu gặp được NPC là một cô bé, cô cảm thấy cô bé này mới gọi là ngu đần!
Người máy là cái gì cô bé cũng không biết, càng khiến cho người khác không tưởng tượng được chính là, cô bé thế mà không biết Mệnh Phàm thuộc giống loài gì!
Cái cô bé loli này ngốc nghếch đáng yêu thế!
Tiểu Miêu lần đầu tiên cảm nhận được ưu việt trên phương diện trí thông mình, cảm thấy có chút đắc ý.
Tuy nhiên, cô cảm thấy có một ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào mình khiến cho lưng cô ớn lạnh.
"Mệnh Phàm, sao anh lại dùng ánh mắt đáng sợ ấy nhìn tôi, Tiểu Miêu mới nói sai gì sao? Chẳng lẽ anh đã lớn như vậy rồi, vẫn còn nghĩ mình là một người máy à? Ngây thơ không cơ chứ?"
Đáng chết! Cái cô gái thần kinh lại làm hỏng chuyện lớn của mình! Làm sao bây giờ, không ổn rồi!
Tiêu Phàm vô cùng bối rối trừng mắt nhìn cái kẻ cầm đầu này một chút, Tiểu Miêu phát hiện hành động này của Tiêu Phàm, thầm hừ một tiếng không vui: "Khó hiểu!"
"Chú, hóa ra chú không phải người máy à?"
"À, ừ..."
"Vậy chú là một nữ đạo tặc am hiểu thuật dịch dung ngụy trang ạ?"
Đôi mắt mỹ lệ của Hạ Lộ Lộ vốn đang mở to bống chốc hóa thành hai đường cong như mặt trăng, cười rộ lên càng thêm đáng yêu, nhưng lại khiến cho Tiêu Phàm ớn lạnh trong lòng.
Làm thế nào bây giờ?
Chuyện quả nhiên phát triển theo hướng này!
Trước đó Hạ Lộ Lộ hiểu lầm hắn là nữ, rồi lại hiểu lầm hắn là người máy.
Mình trên đường đi biểu hiện cùng hành động có chút nam tính hóa, cùng bởi vì bị hiểu lầm là người máy giúp hắn che giấu thật tốt. Mà bây giờ sau khi Hạ Lộ Lộ nhận ra mình không phải là người máy, cô bé bắt đầu hoài nghi giới tính của hắn, bằng không cô bé cũng không nhấn mạnh hai chữ "nữ giới" trong câu nói của mình.
Hiện giờ nếu mìn tiếp tục lấy lý do địch ung để tiếp tục lừa gạt, hai là thẳng thắn đây?
Nam tử hán, đại trượng phu sao có thể giả bộ là nữ để sống tạm?
Tiêu Phàm mày phải kiên cường lên một chút!
Thế nhưng nếu Hạ Lộ Lộ biết được giới tính thật của mình, vậy mình sẽ phải chịu tai họa lớn trong game này!
Vì chút mặt mũi mà làm hỏng chuyện lớn, có vẻ hơi ngu xuẩn.
Có câu nói rất hay, nam tử hán đại trượng phu, co được dãn được không phải nói cho tình huống này hay sao?
Hơn nữa Hạ Lộ Lộ chỉ là một dãy số liệu mà thôi, mình cần gì phải quá mức tích cực.
Đúng đúng đúng, cứ như vậy đi, cũng không phải là mình giảo biện!
Đúng! Không phải giảo biện!
Sau một phen đấu tranh tâm lý, Tiêu Phàm thật vất vả mưới thuyết phục được bản thân, nhẹ nhàng thở ra, đang muốn sắp xếp lại lời nói để nói chuyện với lolita đáng yêu này một phen, ai ngờ...
"Ha ha ha, Mệnh Phàm là nữ đạo tặc á? Hái hoa tặc còn nghe được! Em gái, đọc sách nhiều rất quan trọng, như thế mới có thể thông minh như chị Tiểu Miêu nhé. Em nhìn cái tên Tiêu Phàm này có chỗ nào giống phụ nữ không, anh ta rõ ràng là đàn ông mà!"
Một câu này, nói ra còn bất ngờ hơn cả câu trước.
Cả người Tiêu Phàm sửng sốt, hắn cứng ngắc quay đầu, nhìn Tiểu Miêu vẫn đang cười to như cũ, trong lòng vô cùng đau thương.
Đáng chết! Mình bị con mụ thần kinh này hại thảm rồi!
Lúc Tiêu Phàm quay mặt lại lần nữa, Hạ Lộ Lộ vẫn cười cong mắt như cũ, đôi mắt híp lại khiến cho Tiêu Phàm không biết được lúc này cô bé đang nghĩ gì, nhưng Tiêu Phàm chú ý thấy pháo cỡ nhỏ trong tay Hạ Lộ Lộ lúc này thoáng giơ lên một chút...
Khuôn mắt nhỏ nhắn đáng yêu của Hạ Lộ Lộ vẫn cười như cũ nhưng lời nói ra không hề có ý cười...
"Chú, chú là nữ đúng không? Chỉ là bây giờ chú đang dịch dung thành đàn ông, chú nói đi, câu này của Hạ Lộ Lộ có đúng không..."
"Chú nói, đúng hay không..."
Từng chữ nói ra, rất chậm, rất nặng, rất nặng.
Đã mất đi sức sống đặc biệt bên trong ngữ điệu, Hạ Lộ Lộ lúc này có chút kiềm chế.
Như có một loại thần chú ngưng kết không khí xung quanh, trong lòng Tiêu Phàm vô cùng ngột ngạt.
Đúng, đúng, đúng, Hạ Lộ Lộ nói đúng!
Tiêu Phàm rất muốn nói câu này, nhưng hắn biết, lúc này hắn chỉ cần mở miệng nói một tiếng, Hạ Lộ Lộ chắc chắn sẽ bóp cò bắn pháo vào người hắn.
Bởi vì bây giờ Tiêu Phàm có trả lời cái gì thì đối với Hạ Lộ Lộ cũng không quan trọng nữa.
Họng pháo đen ngòm không biết đã bị Hạ Lộ Lộ nâng lên từ lúc nào, chuẩn xác hướng về phía Tiêu Phàm.
Bầu không khí đột nhiên rất lạnh khiến cho người ta sợ hãi...
Mồ hôi đọng trên trán Tiêu Phàm yên lặng trượt xuống.
Làm thế nào bây giờ?
Rốt cục nên làm gì?
Giải thích một phen?
Trước đó, không phải là chú cố ý làm vậy, chú hiểu lầm cháu là một bé trai!
Nói như thế sẽ càng chết thảm hại hơn.
Trời ạ, rõ ràng đã trải qua đại kiếp trong thành Frya sao đến đây lại phát sinh chuyện này?
Cục diện rất nghiêm trong như thể lắng đọng lại.
Nhưng giữa sân vẫn có người không cảm nhận được, bởi vì trời sinh phản ứng của cô ta đã chậm chạp...
"Ha ha ha, thật sự là cười chết Tiểu Miêu ta! Em gái, sao em có thể có loại suy nghĩ này, người sáng suốt đều có thể nhìn ra Mệnh Phàm là đàn ông mà. Hiếm lắm mới có em thấy Mệnh Phàm là một chị gái, chị gái Mệnh Phàm, ha ha ha..."