Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 652: LOLICON

(Lolicon: chỉ thành phần những người thích các bé gái nhỏ tuổi, đa phần mang nghĩa xấu)

Giọng nói của Tiểu Miêu trời sinh đã ôn hòa, ấm áp như ánh nắng, nhưng lúc này lại có vẻ vô cùng chói tai, giống như một thanh đao nhọn sắc bén, phá vỡ không khí đang đông cứng lại trong sân.

Tiểu Sửu Hoàng nhìn Tiểu Miêu vẫn chưa phát hiện ra vấn đề, lại nhìn Hạ Lộ Lộ và Tiêu Phàm đang khẩn trương giằng co, khóe miệng cong cong, có chút trêu tức.

Nhưng nghe thấy tiếng cười của Tiểu Miêu, thân thể Hạ Lộ Lộ lại run lên...

Nam?

Chú là nam?

A, không! Cái tên này không đáng được xưng là chú cũng không thể gọi là bạn được!

Bởi vì bạn Hạ Lộ Lộ tuyệt đối sẽ không lừa gạt cô bé!

Tên ghê tởm trước mắt này là đàn ông, nhưng lúc trước hắn đã sờ soạng nơi này, nơi này, còn có nơi này của Hạ Lộ Lộ...

Hạ Lộ Lộ cẩn thận hồi tưởng, thân thể càng thêm run rẩy, bởi vì cô bé phát hiện dường như không có chỗ nào mà Tiêu Phàm chưa từng đụng chạm.

Đáng chết! Tại sao có thể như thế! Có nhiều chỗ, đến cả phụ hoàng của Hạ Lộ Lộ không có chạm đến, cái tên điêu dân to gan này lại vô tình sàm sỡ hết Hạ Lộ Lộ!

Hạ Lộ Lộ muốn đánh hắn! Hạ Lộ Lộ muốn đánh chết hắn! Hạ Lộ Lộ muốn xé xác hắn thành mảnh nhỏ!

Đôi mắt hình trăng lưỡi liềm xinh đẹp rốt cục cũng mở ra, Tiêu Phàm thấy được trong đôi mắt mỹ lệ ấy là tức giận xấu hổ và sát ý vô hạn!

Tiêu Phàm không muốn giao chiến cùng Hạ Lộ Lộ nhưng cũng sẽ không ngồi chờ chết, hắn đang muốn kéo dài khoảng cách, giơ kiếm đề phòng. Nhưng trong chớp mắt này, vẻ mặt của Hạ Lộ Lộ lại thay đổi, vẻ mặt khiến cho Tiêu Phàm không hiểu lắm.

Ngượng ngùng tràn đầy trong đáy mắt, ngẫu nhiên còn lộ ra sợ hãi và kinh hoảng, cuối cùng chuyển thành hỗn loạn.

Bởi vì lúc Hạ Lộ Lộ mở mắt, cô bé nhìn thấy Tiêu Phàm đứng trước mình một cách rõ ràng.

Mà Tiêu Phàm ở đây là Tiêu Phàm một cách hoàn chỉnh.

Đầu, tay, chân, thân thể.

Tóm lại toàn thân trên dưới của Tiêu Phàm, toàn bộ đều phản ánh trong mắt Hạ Lộ Lộ lúc này.

Ngay trong nháy mắt này, đôi mắt của Hạ Lộ Lộ trực tiếp khóa chặt nơi đó, tiếp theo Hạ Lộ Lộ sợ hãi...

Hắn là đàn ông, hắn là đàn ông...

Hạ Lộ Lộ nhảy xuống từ trên cây, vươn tay bắt lấy nơi đó, sau đó dùng sức nhéo nhéo, cảm nhận được nhiệt độ cùng cảm xúc kỳ quái truyền đến trên tay...

A!

Lộ Lộ đã làm gì thế này!

Thật đáng sợ!

Đúng rồi!

Hủy diệt hắn, hủy diệt hắn!

Hủy diệt hắn, Hạ Lộ Lộ sẽ không phải nhìn thấy hắn nữa, cũng không nhớ đến chuyện đáng sợ kia nữa!

Hạ Lộ Lộ muốn hủy diệt cái tên trước mắt này mãi mãi!

Khai hỏa! khai hỏa! Hạ Lộ Lộ muốn bắn hắn!

Khai hỏa đi!

Tiếng hỏa lực vang dội của Hạ Lộ Lộ không có vang lên, ánh lửa mạnh liệt cũng không có bắn ra từ họng pháo, bởi vì tay Hạ Lộ Lộ cũng không có bóp cò.

Khai hỏa đi! Khai hỏa đi!

Vì sao tay Lộ Lộ cũng không nghe theo mình điều khiển nữa rồi?

Hạ Lộ Lộ vô cùng bối rối trong lòng, mắng thầm.

Nhưng tay nhỏ cầm hỏa pháo cũng không động đậy.

Cánh tay nhỏ này tựa hồ cũng thuận theo hồi ức của Hạ Lộ Lộ, cũng nhớ lại xúc cảm vừa rồi, trở nên mềm yếu và bất lực, mềm yếu đến nỗi đến cả hỏa pháo cũng không cầm được.

Một tia hồng nhuận như thủy triều chậm rãi từ cần cổ trắng nõn của Hạ Lộ Lộ lan dần lên, nhuộm đỏ bừng khuôn mặt của Hạ Lộ Lộ, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Lộ Lộ bỗng chốc biến thành quả táo.

Tuy nhiên, đôi mắt của Hạ Lộ Lộ cũng theo đó mà đỏ bừng, một tầng hơi nước mông lung chậm rãi dâng lên khiến cho người ta có chút đau lòng.

Tiêu Phàm đang đề phòng cảnh giác mà Hạ Lộ Lộ không có ra tay khiến cho Tiêu Phàm hơi bất ngờ, nhìn thấy dáng vẻ cổ quái của Hạ Lộ Lộ lúc này, cảm thấy khó hiểu, cẩn thận từng li từng tí thăm dò: "Hạ Lộ Lộ..."

"Câm miệng! Không có phép chú gọi tên của Lộ Lộ! Tên lừa đảo ghê tởm này!"

Phẫn nộ lại lần nữa dâng lên trong mắt Hạ Lộ Lộ, nhưng tay nhỏ của Hạ Lộ Lộ vẫn không ngừng run rẩy như cũ. Trông thấy Tiêu Phàm tới gần, đành phải chậm rãi lùi lại, nhưng lúc cô bé nhúc nhích lại phát hiện chân mềm nhũn, lảo đảo một cái suýt ngã xuống đất.

Tiêu Phàm thấy dáng vẻ của Hạ Lộ Lộ bây giờ, cảm thấy có chút lo lắng: "Hạ Lộ Lộ, cháu sao thế, vẫn tốt chứ?"

"Chú đi ra, đừng tới đây! Hạ Lộ Lộ là thục nữ, không muốn gần gũi với một tên bại hoại như chú!"

Cảm giác được phản ứng kịch liệt của Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm thở dài.

Xem ra chuyện nên xảy ra, vẫn sẽ xảy ra.

Hạ Lộ Lộ là thục nữ, thục nữ thì thục nữ, dù sao đầu năm nay, dễ làm nhất chính là thục nữ...

Tuy nhiên Hạ Lộ Lộ không trực tiếp nã pháo vào mình khiến cho hắn hơi bất ngờ, nhưng tiếp theo nên làm thế nào đây?

"Hạ Lộ Lộ, em sao thế?" Tiểu Miêu rốt cục cũng có phản ứng, trong thấy dáng vẻ của Hạ Lộ Lộ, không khỏi có chút lo lắng.

"Tên ghê tởm bại hoại này bắt nạt Lộ Lộ." Hạ Lộ Lộ vốn luôn kiêu ngạo, trong lời nói lúc này lại lộ ra chút ủy khuất.

"A? Cái tên Mệnh Phàm khốn nạn này đã làm gì em?"

Này! Cái cô thần kinh này sao lại chửi mình khốn nạn thuận miệng thế?

"Hu hu Lộ Lộ... Lộ Lộ bị hắn bắt nạt..."

"Đừng khóc nữa, hãy nói chuyện rõ ràng cho chị Tiểu Miêu nghe nào."

Mặc dù Hạ Lộ Lộ không thích Tiểu Miêu tự xưng là chị nhưng lúc đau lòng như thế này, có người chị như vậy, dường như có thể an ủi cô bé một chút, vì thế Hạ Lộ Lộ cũng không để ý nữa.

"Hắn sờ soạng..."

"A? Sờ ở đâu?"

"Hu hu, đều sờ hết rồi..."

Nghe tới đây, Tiểu Miêu biến sắc, cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, rống to với Tiêu Phàm.

"Mệnh Phàm! Anh cái tên vô sỉ này, quả nhiên là một tên lolicon đáng ghê tởm!"

Tiêu Phàm cau mày, cảm thấy rất bực bội.

Tình hình bây giờ rất tệ, tất cả đều do Tiểu Miêu.

Cô gái đầu óc có vấn đề này giống như là có năng lực phá rối trời sinh vậy, luôn tại thời điểm quan trọng nhất cho mình thêm một đòn đau đớn, cục diện vốn có thể cứu vãn thế mà dưới mấy câu của Tiểu Miêu thì cục diện sụp đổ ngay lập tức.

Cô ta giống như là một chất xúc tác của tai nạn, có thể gia tốc một cái phiền phức xuất hiện mà đáng nhẽ ra nó sẽ bị kéo dài.

Đáng sợ nhất chính là Tiểu Miêu không phải là cố ý. Một cái nhăn mày, một nụ cười của cô đã có thể phủ lên bầu không khí nát bét này, thật sự là cách quấy rối đáng được ghi vào sách giáo khoa.

Mà bây giờ, cô gái không não này lại còn mắng mình, mắng mình là lolicon nữa!

Làm sao lại như vậy! Muốn ta giải thích bao nhiêu lần thì mới hiểu đây!

Ta thật sự không phải là lolicon!

Ta không thích loli!

Tất cả đều là hiểu nhầm!

...

Tiêu Phàm còn chưa kịp giải thích với đám người thì Tiểu Miêu cũng đã mắng: "Mệnh Phàm! Nói thật thì anh là lolicon tôi cũng đã hoài nghi từ sớm rồi. Bây giờ mọi chuyện đều rõ ràng, tôi xem anh ngụy biện như thế nào nữa!"

Đúng vậy, Tiểu Miêu đã thấy điều này không đúng lắm từ sớm rồi.

Khi còn ở trận doanh Thú Nhân, cô đã lưu ý rồi...

Long Hổ bang ngoại trừ một đám đàn ông thì cũng chỉ có một cô gái, cô ấy là Thái Thập Tam.

Mà Thái Thập Tam thì lại là phẳng, còn chưa dậy thì hoàn chỉnh.

Thế nhưng hết lần này tới lần khác, trong trận doanh Thú Nhân thì Tiêu Phàm lại gia nhập vào trong Long Hổ bang.

Nếu nói rằng Thái Thập Tam chủ động mời Tiêu Phàm, Tiểu Miêu cũng không tin.

Ai sẽ tin rằng tiểu thư của xã hội đen sẽ thích một tên có tiếng xấu như "Lich King" Mệnh Phàm chứ?

Cho nên Tiểu Miêu rất thông minh mà nhận ra rằng Tiêu Phàm có khuynh hướng lolicon.

Mà trong trận doanh Tinh Linh lần này, Tiểu Miêu lại gặp Tiêu Phàm, lại gặp một NPC loli xinh đẹp nữa...

Cho nên, trên đời không có nhiều sự trùng hợp như vậy!

Sự thật chỉ có một, "Lich King" Mệnh Phàm là một lolicon đáng chết!

Nghĩ tới đây, Tiểu Miêu hình như lĩnh ngộ chân lý nào đó, tinh thần trở nên tỉnh táo.

Thế nhưng làm Tiểu Miêu tức giận chính là...

Tiểu Miêu kém những con bé không ngực không mông này ở điểm nào chứ?

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!