Chân tướng đã rõ ràng?
Cô biết chân tướng là gì không mà nói là rõ ràng?
Lại còn ngụy biện?
Ta đã từng ngụy biện sao?
A! Tại sao ta lại mang theo một đứa ngu ngốc như Tiểu Miêu chứ!
Quá phiền phức!
Chỉ đối phó với Hạ Lộ Lộ đã rất mệt mỏi rồi, cô không giúp đỡ thì cũng thôi đi, hết lần này tới lần khác lại nhảy ra đứng về phía Hạ Lộ Lộ chơi tôi!
"Các người hãy tỉnh táo lại, chuyện cũng không phải như vậy! Với lại chúng ta hiện tại đang ở trong nhiệm vụ, hãy lấy đại cục làm trọng, Tiểu Miêu cô cũng đừng làm cho đội ngũ hỗn loạn hơn được không?"
A? Tiểu Miêu làm cho đội ngũ hỗn loạn hơn sao?
Buồn cười, Tiểu Miêu đang mở rộng chính nghĩa, rõ ràng là tên lolicon đáng chết này đã là sai trước!
Tiểu Miêu cảm thấy rất tức giận, ưỡn bộ ngực đầy đặn của mình lên, còn định mắng Tiêu Phàm tiếp thế nhưng lại thấy sắc mặt Tiêu Phàm thay đổi.
Tiêu Phàm nhíu mày, sắc mặt hung ác, giơ chân rồi nhảy lên, lao tới vị trí của mình và Hạ Lộ Lộ!
Chẳng lẽ Mệnh Phàm thấy chuyện đã bại lộ, cũng không thèm giấu giếm nữa, thú tính phát tác, ra tay với chính mình sao?
Khuôn mặt Tiểu Miêu đỏ bừng, trái tim nhảy loạn, hơi luống cuống, thế nhưng sâu trong trái tim lại cảm thấy hơi chờ mong...
Bóng người của Tiêu Phàm liên tục phóng to trong mắt Tiểu Miêu, kỹ năng nhào tới này, mãnh liệt và dứt khoát, như ngọn lửa mạnh thiêu đốt trái tim thiếu nữ của Tiểu Miêu.
Thế nhưng sau đó, Tiểu Miêu cảm thấy mình bị Tiêu Phàm tạt cho một gáo nước lạnh, lạnh thấu tim...
Trong khoảnh khắc này, Tiêu Phàm đã lướt qua người cô, lao tới Hạ Lộ Lộ ở bên cạnh.
A!
Tại sao?
Tại sao lại là Hạ Lộ Lộ?
Mệnh Phàm, tên khốn kiếp, tên lolicon đáng chết! Loli có gì tốt chứ?
Một đại mỹ nhân như Tiểu Miêu ngay tại đây, thế mà lại không liếc nhìn chút nào, lao tới một loli ngay bên cạnh, thật sự là ghê tởm! Tên đàn ông ngu xuẩn!
Tiểu Miêu quay đầu lại, đúng là thấy Tiêu Phàm đang ôm chặt lấy Hạ Lộ Lộ, bộ dáng kia giống như là sói đói lâu ngày vậy, rất buồn nôn.
Thế là sự thù hận sinh ra trong lòng Tiểu Miêu, đang định chửi bới Tiêu Phàm thì không ngờ Tiêu Phàm ôm Hạ Lộ Lộ rồi lăn ra một bên, một đường ánh sáng xuất hiện ngay tại nơi Hạ Lộ Lộ vừa đứng, rất chói mắt...
...
Khi gặp nhau, trong vô ý sẽ sinh ra rất nhiều việc lặt vặt, làm trái tim Hạ Lộ Lộ đập loạn nhịp.
Mỗi khi Hạ Lộ Lộ nhớ lại vẫn cảm thấy mặt đỏ tới mang tai, từ nhỏ tới giờ loại tâm trạng này Hạ Lộ Lộ vẫn chưa từng được trải qua, thế nhưng Hạ Lộ Lộ vẫn có thể khẳng định rằng mình rất ghét cảm giác này.
Bởi vì loại cảm giác này làm cho cơ thể cô không bị điều khiển, hốt hoảng tới mức không thể điều khiển, làm cho người ta rất nóng nảy.
Mà lúc này, thấy Tiêu Phàm lao về phía mình thì cơ thể Hạ Lộ Lộ càng run rẩy mạnh hơn.
Anh ta muốn làm cái gì?
Chẳng lẽ tên này thấy chuyện đã bại lộ, muốn bất chấp tất cả chiếm lấy Lộ Lộ sao?
Các chị nói không sai mà, những tên lưu manh luôn muốn chiếm lấy thục nữ, mà Lộ Lộ đáng yêu chắc chắn cũng là một thục nữ, anh ta chắc chắn là coi trọng sắc đẹp của Lộ Lộ!
Đàn ông đúng là một lũ khốn nạn!
Thế nhưng mà hết lần này tới lần khác, lúc này Lộ Lộ lại hồi hộp tới mức không thể cử động được!
Trời ạ! Lộ Lộ phải làm cái gì đây!
...
Không có thời gian cho Hạ Lộ Lộ suy nghĩ nhiều hơn, bởi vì trong thời gian ngắn ngủi này, Tiêu Phàm đã ôm Hạ Lộ Lộ vào trong ngực của mình.
Khi Hạ Lộ Lộ chạm vào lồng ngực của Tiêu Phàm thì một luồng hơi thở của đàn ông xuất hiện, làm cho cô hơi mất hồn.
Ngay sau đó, Hạ Lộ Lộ cảm thấy một cánh tay khỏe mạnh ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của mình, động tác đó rất quả quyết và mạnh mẽ, rất bá đạo không nghĩ tới ý kiến của mình chút nào.
Cơ thể mềm mại của Hạ Lộ Lộ chỉ có thể thuận theo Tiêu Phàm mà ngã xuống, hai người đồng thời ngã xuống mặt đất, nhịp tim đập của Hạ Lộ Lộ cũng càng ngày càng nhanh.
Bịch bịch...
Tiếng động này là tiếng tim anh ta đập sao?
Nhìn lồng ngực Tiêu Phàm ở ngay trước mắt mình thì Hạ Lộ Lộ rất hồi hộp.
Không đúng, tiếng này hình như là từ trên người Lộ Lộ phát ra.
Khuôn mặt Hạ Lộ Lộ đỏ bừng, lắc lắc đầu, từ trong ngượng ngùng mà lấy lại thần trí.
Không đúng! Không đúng! Không đúng!
Lộ Lộ đang suy nghĩ cái gì vậy!
Người này là người xấu! Người này là một tên khốn kiếp! Người này đã lừa gạt Lộ Lộ! Người này muốn sờ mó mình!
Đúng! Tên khốn kiếp!
Khi chửi mắng làm cho sức lực của Hạ Lộ Lộ trở lại, miệng nhỏ mở ra, lộ ra một đôi răng nanh nhọn hoắt, cắn vào cánh tay của Tiêu Phàm đang ôm cô!
"A!" Tiêu Phàm đau tới nhíu mày lại, thế nhưng hắn cũng không để ý lắm mà bảo vệ Hạ Lộ Lộ lại, rồi lăn sang bên cạnh.
Sau một giây, một viên đạn đạo lao tới, nổ tung ngay vị trí Tiêu Phàm và Hạ Lộ Lộ vừa ở!
"Oanh!"
Đạn pháo này cũng không giống như đạn pháo của Hạ Lộ Lộ làm cho bụi mù bắn lên, chỉ là phát ra ánh sáng chói mắt, để cho xung quanh càng sáng chói hơn.
Mặc dù hiệu ứng của vụ nổ rất nhẹ nhàng, thế nhưng Tiêu Phàm cũng không dám khinh thường uy lực của viên đạn đạo này chút nào cả.
Bởi vì đạn đạo phóng tới Hạ Lộ Lộ chính là kỹ năng của kẻ địch, Hỏa Tiễn Chiếu Sáng!
Lúc Chiếu Mi Hỏa Tiễn nổ tung tạo thành một loạt sợi ánh sáng, Carla đã lập tức hiểu ra ý của Tiêu Phàm khi làm hành động đó.
Sao có thể được chứ?
Mới nãy chú ấy chỉ là muốn cứu Carla thôi sao?
Chẳng lẽ không phải vì thèm nhỏ dãi diện mạo vô cùng đáng yêu của Carla mà bộc phát thú tính sao?
Thế thì không xong rồi, Carla vừa mới hiểu lầm chú ấy rồi, lại còn cắn một cái thiệt đau vào tay chú ấy nữa chứ, chắc là đau lắm đây!
Carla liếm liếm đầu lưỡi, cảm thấy hơi mặn, vừa xấu hổ vừa thấp thỏm.
...
Đau, chắc như đóng đinh luôn.
Carla hành động không biết nặng nhẹ, vừa cúi miệng xuống đã không khác gì gặm khoai lang, Tiêu Phàm cảm thấy mình như bị cắn mất một miếng thịt luôn rồi.
Nhưng một Tiêu Phàm luôn sống qua ngày dưới những đòn roi của Hổ Nữu, cũng đã dần dần sinh ra một sức đề kháng nhất định với cảm giác đau rồi. Lúc này bị Carla tàn nhẫn cắn một cái, hắn cũng chỉ hơi nhíu mày, sau đó không thèm để ý nữa.
Với lại, có kẻ địch đang tập kích, Tiêu Phàm cũng không có thời gian so đo mấy chuyện này với Carla.
Kẻ địch không đánh lén được, hiển nhiên Tiêu Phàm sẽ buông Carla đang được hắn bảo vệ trong lòng ra, xoay người, trông về chỗ Chiếu Minh Hoả Tiễn đang phóng đến.
Cảm nhận được cánh tay Tiêu Phàm khẽ buông lỏng, rời khỏi nhiệt độ cơ thể ấm áp, trong lòng Carla chợt cảm thấy như có gì đó mất mác.
Carla lẳng lặng nhìn bóng lưng người kia mà thấy rầu hết sức, chú ấy bị Carla cắn một cái, thế mà lại chả thèm mắng Carla lấy một câu?
Chết tiệt! Cái đồ quỷ sứ đáng ghét này nói với Carla gì cũng được mà sao lại thẳng đùng xoay người sang chỗ khác như thế chứ, làm cho Carla rối bời chết đi được!
...
Trước đó, Tiêu Phàm sở dĩ có thể dự đoán được kẻ địch đánh lén là oàn toàn nhờ vào sự nhắc nhở của kỹ năng【 Nguy Cơ Dự Cảm 】 . Mà sau tránh được hoả tiễn, kẻ địch rốt cục lộ thân phận.
"Kẽo kẹt, kẽo kẹt, kẽo kẹt..."
Tiếng kim loại ma sát rất quen thuộc nhưng lại có hơi khác so với khi người máy chiến đấu mini xuất hiện lúc trước.
Nghe có vẻ ngay ngắn, trật tự hơn nhiều, duy trì một tần suất nhất định, truyền từ xa đến, chậm rãi khuếch đại trong tai mọi người.
Lần này xuất hiện chỉ có một người máy, nhưng bề ngoài nó lại vô cùng to lớn, to hơn gấp hơn hai lần người máy chiến đấu mini.
Trên cánh tay trái của người máy này xách một cái cờ lê cỡ lớn, tay phải là một cái móc câu. Trên đầu người máy mới xuất hiện đội một cái mũ đỏ nhỏ nhắn, xinh xắn, dưới vành nón là đôi con ngươi thuỷ tinh đang phát ra ánh sáng âm u lờ mờ, mà kẹp giữa hai con mắt là một cái mũi nhọn, nhìn không khác gì cái dùi sắt.
Ngoại trừ cái mũi đặc biệt, hai bên đầu nó còn có hai miếng sắt, giống như hai cái lỗ tai, dựng thẳng lên bên rìa vành nón.