Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 655: NHẸ NHÀNG DI CHUYỂN

Thực lực của cái cục sắt này sắp đạt đến trình độ Boss rồi ấy chứ!

Hơn nữa, sự phối hợp giữa các kỹ năng này với nhau lại cực kỳ hợp lý. Chiếu Minh Hỏa Tiễn đánh xa, Phát Câu Trảo đột tiến, Bánh Răng Năng Lượng hạn chế, lại thêm Đạn Mạc Trùng Kích phụ trợ cận chiến. Goblin Dây Cót này xem ra khó chơi rồi đây!

Ngay lúc Tiêu Phàm đang suy nghĩ, Goblin Dây Cót đã thu bình phong của Bánh Răng Năng Lượng đang vây quanh mình về lại trong cơ thể. Đôi con ngươi tản ra ánh sáng âm u lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm Tiêu Phàm đứng bên kia.

Bánh xích chậm rãi chuyển động, bánh răng sau lưng kêu kẽo kẹt kẽo kẹt, Goblin Dây Cót lại lần nữa vọt đến trước mặt Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm thấy vậy, nhíu chặt lông mày, cảm thấy thật mệt mỏi.

Làm sao mới đối phó được cục sắt này đây?

Thế là, Tiêu Phàm nhìn quanh bốn phía, muốn nhờ đồng đội giúp đỡ, định nhờ ai đó chung sức ra tay đánh bại Goblin Dây Cót.

Thế nhưng, lúc ánh mắt Tiêu Phàm đảo qua, Tiểu Sửu Hoàng nhún một cái đã lui tọt về phía sau, trên mặt còn treo một nụ cười xấu xa, làm cho Tiêu Phàm cảm thấy cực kì bực bội.

Tuy cái tên điên này mạnh thật nhưng xem ra không trông cậy được rồi...

Mà lúc Tiêu Phàm nhìn Carla, Carla trông như đang rất bồn chồn, thấy Tiêu Phàm đang nhìn mình thì sững sờ, cả người cứng ngắc đi.

Còn chưa đợi Tiêu Phàm thở dài chán nản, Tiểu Miêu đã xuất hiện trong tầm mắt Tiêu Phàm, ôm chặt lấy Carla, bảo vệ cô bé trong lòng mình, vô cùng đề phòng mà nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm, vẻ mặt oán giận: "Hừ! Tên lollicon chết tiệt! Tôi cảnh cáo anh, đừng có mà có ý đồ xấu với Carla!"

Móa! Cái con bé Tiểu Miêu đúng là không bình thường mà!

Không phải bây giờ cô ta nên đề phòng Goblin Dây Cót sao, sao cứ cảnh giác nhìn mình chằm chằm vậy trời!

Mà tồi tệ nhất chính là, cô ta thế mà lại nhìn mình bằng cái ánh mắt như nhìn rác rưởi như thế kia, đang khinh bỉ mình sao?

Trời đất mẹ! Con bé này ngoài đến quậy đội ngũ còn có thể làm gì khác không thế!

Với cả tôi nhất định phải nhấn mạnh lại một lần nữa, tôi không có cảm giác gì với loài sinh vật lolli này cả!

...

Thôi bỏ đi, không có ai trong các đội này không làm tôi thất vọng hết trơn. Tuy hơi cực chút, một mình chiến thì một mình chiến.

Ầm!

Động cơ nổ đùng, lam viêm lại một lần nữa dấy lên trên trường kiếm, Tiêu Phàm nhìn Goblin Dây Cót trước mắt mà cảm thấy vô cùng tức giận.

Nỗi tức giận này cũng không phải vì đợt tấn công lúc nãy của Goblin Dây Cót, mà là vì lửa giận trong lòng Tiêu Phàm với lũ đồng đội mình không chỗ bùng phát nên đành phải trút hết vào cái cục sắt trước mặt.

Xông lên!

Mặc dù biết rõ Goblin Dây Cót có một series những chiêu cận chiến, nhưng Tiêu Phàm vì đánh bại được goblin cũng đành phải đến gần, với cả hắn cũng chỉ có thể tạo ra thương tổn thông qua phương thức cận chiến.

Goblin Dây Cót không có chút cảm giác nào với lửa giận của Tiêu Phàm, ánh sáng âm u trong mắt vẫn lạnh lẽo như cũ mà nhìn đối thủ đang vọt về phía mình. Nó chỉ khẽ nâng tay trái, cạch cạch một tiếng, một lỗ hổng bỗng nhiên mở ra trên vai Goblin Dây Cót, một quả hỏa tiễn từ đó phóng về phía Tiêu Phàm!

Chiếu Minh Hỏa Tiễn!

Qua một khoảng thời gian ngắn, Chiếu Minh Hỏa Tiễn đã sớm cooldown xong. Goblin Dây Cót không hề lo lắng chút nào, trực tiếp nã pháo về phía Tiêu Phàm, nó phải dùng chiêu có hiệu quả nhất để đánh bại được kẻ địch xâm lấn di tích này!

Tiêu Phàm đốt cháy động cơ sẽ có thêm bổ trợ bắn vọt, lại thêm tốc độ bay của Chiếu Minh Hỏa Tiễn, cả hai đối đầu nhau, kết hợp lại thành một uy thế làm người ta sợ hãi!

Mắt thấy mình sắp đâm đầu vào Chiếu Minh Hỏa Tiễn, Tiêu Phàm hơi cúi người, thân thể hơi nghiêng, trọng tâm chợt thay đổi, song kiếm đột nhiên đâm xuống đất, mà đồng thời, lam viêm cũng bắn ra bên phải Tiêu Phàm.

Xì xì xì!

Một loạt đốm lửa nhỏ thoát ra men theo mặt đất, mũi kiếm rạch tầng đất đã lâu không được động vào làm đá vụn bay tán loạn.

Tiêu Phàm nghiêng người, lách qua bên cạnh, không khác gì đang trượt tuyết mà cây trượt lại là hai thanh kiếm. Chỉ có điều, thứ vẩy lên xung quanh Tiêu Phàm cũng không phải tuyết trắng, mà là một mảnh xanh thẳm đang nổ tung.

Chiếu Minh Hỏa Tiễn sượt qua thân thể Tiêu Phàm, được Tiêu Phàm né trong chớp mắt, Carla thấy cảnh này thì đôi mắt to của cô nàng sáng rực hết cả lên, mà Tiểu Sửu Hoàng cũng khẽ cười một tiếng.

Chiêu này chắc chắn không phải là Tiêu Phàm sử dụng trong tình thế cấp bách, lúc trước hắn đã có kinh nghiệm nhất định.

Trọng tâm, ổn định, khống chế phương hướng, chỉ cần có chút sai sót thôi, dễ té ngựa lắm chứ chả đùa.

Nếu như Tiêu Phàm bây giờ chỉ cần hơi không cẩn thận mà té xuống đất thôi, đối phó với quái tinh anh Goblin Dây Cót, kết quả liền xác định...

Nhưng Tiêu Phàm vô cùng tự tin mình có thể hoàn thành chiêu này, bởi vì lúc còn ở trong quảng trường thành Freya, hắn cõng Tiểu Miêu bay lên cây lại chả khó hơn cái này gấp tỉ lần!

Mà bây giờ chuyển hướng nhanh chóng, vẫn luôn kề sát vào mặt đất, có một điểm tựa chịu lực tốt như vậy, Tiêu Phàm lại chả dễ như trở bàn tay!

Nhìn cảnh tượng Lam Viêm phun vèo vèo và ánh kiếm mang theo lửa kia, Goblin Dây Cót sững sờ một cách cứng ngắc.

Nhưng lúc Goblin Dây Cót sững sờ, Tiêu Phàm đã vạch ra vòng tròn hoàn mỹ, lặng lẽ di chuyển ra phía sau nó...

Tia lửa văng khắp nơi, sướt qua người, làm cho đôi bàn chân dán chặt vào đất của Tiêu Phàm cảm thấy hơi nóng rát.

Ánh mắt đảo qua bánh răng hình cánh bướm sau lưng Goblin Dây Cót, nội tâm Tiêu Phàm cũng trở nên nóng rang, mà theo đó, ngọn lửa trên đầu thanh kiếm cũng càng bùng cháy.

Chỉ cần di chuyển nhẹ nhàng, cả người Tiêu Phàm đã xuất hiện sau lưng Goblin Dây Cót. Goblin Dây Cót lấy lưng chống địch, để lộ một sơ hở to đùng. Đây chính là thời cơ tốt để Tiêu Phàm ra tay!

Thế là, chân phải Tiêu Phàm đạp một cái, tay nắm chặt song kiếm, phóng vọt về phía Goblin Dây Cót!

Hai bánh xích phần thân dưới của Goblin Dây Cót, vẫn đứng im như thế, cũng chưa hề động đậy gì, hình như vẫn chưa nhận ra sự nguy hiểm.

Thế nhưng lúc hai thanh kiếm của Tiêu Phàm giơ cao, đang định chém xuống thì một tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên.

Xoẹt xẹt!

Phần thân dưới của Goblin Dây Cót vẫn không động đậy như cũ nhưng cả thân nó lại như cánh quạt quay, mà âm thanh kỳ quái đột ngột vang lên này chính là phát ra từ bên hông Goblin Dây Cót.

Cả người nó quay một trăm tám mươi độ theo chiều kim đồng hồ, một động tác điên cuồng như vậy cũng chỉ có người máy mới có thể làm được.

Có điều, động tác quay này của Goblin Dây Cót rất có lợi khi đối phó đòn tấn công sau lưng.

Khi Goblin Dây Cót xoay người, cờ lê kim cương trên cánh tay trái Goblin Dây Cót cũng theo đó mà quay sang!

Tiêu Phàm đang muốn đánh nhanh thắng nhanh nhưng không thể nào không lập tức thắng gấp một cái, bước chân đang vọt đến trước dừng lại. Bởi vì nếu hắn bị cái cờ lê bự chảng này nện trúng, đoán chừng khó mà đứng dậy được.

Goblin Dây Cót sao có thể dễ dàng thả địch đang ở ngay trước mặt đi được. Leng ka leng keng, nó nghiên người, một đống linh kiện kim loại theo đó mà đổ ra, 【 Bánh răng Năng Lượng 】 lại một lần nữa được Goblin Dây Cót thi triển, định giam Tiêu Phàm bên trong.

Tiêu Phàm cũng chẳng muốn lại một thân một mình bị nhét trong cái chỗ chật hẹp đó mà đối phó với cục sắt cấp 48 này nữa. Hắn nhanh chóng lùi lại phía sau, hai tay điều khiển hai ngọn lửa bắn ra, mượn lực phản xung, mạnh mẽ bắn ngược lại, nhưng đây cũng chỉ là khó khăn lắm mới có thể chạy ra khỏi bình phong【 Năng Lượng Xỉ Luân 】đang hình thành mà thôi.

...

Phù!

Tiêu Phàm thở một hơi thật dài, vốn còn tưởng rằng sẽ đánh lén được, lại không ngờ con Goblin Dây Cót này khó chơi như thế.

Cảm thấy bình phong mà【 Bánh Răng Năng Lượng 】tạo thành chưa thể vây khốn con mồi, Goblin Dây Cót lại một lần nữa thu linh kiện vào lại trong người nó, triệt bỏ bình phong đang vây quanh mình.

Nhìn Tiêu Phàm trước mặt,

Ngọn lửa âm u nhảy lên trong đôi con ngươi thuỷ tinh của Goblin Dây Cót, giống như đang suy nghĩ cái gì, sau đó nó bỗng nhiên xoay người qua.

Đây là tình huống gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!