Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 656: BẮT NẠT

Thấy hành động kỳ lạ của Goblin Dây Cót, trong lòng Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng hoang mang.

Mà hành động sau đó của Goblin Dây Cót đã làm cho Tiêu Phàm hiểu hết nguyên nhân mà nó làm vậy.

Chỉ thấy móc câu trên tay trái của Goblin Dây Cót hơi rung rung, đôi con ngươi dưới cái mũ đỏ bé nhỏ chậm rãi loé lên.

Tiêu Phàm nhìn về hướng Goblin Dây Cót lúc này đang quay sang, đợi đến lúc xác định được chỗ nó đang nhìn, nội tâm Tiêu Phàm run lên!

Không thể nào!

"Tiểu Miêu mau tránh ra!"

Tiêu Phàm sốt sắng, gào lên một tiếng với Tiểu Miêu đang ở đằng xa!

"Hả?"

Cô nàng đang làm một phản ứng mà chúng đội viên đội vẩy nước ai cũng nên có, trưng ra vẻ mặt mơ hồ nhìn Tiêu Phàm.

Goblin Dây Cót cũng sẽ không vì thế chần chừ, móc câu lạnh lẽo đã bắn về phía Tiểu Miên. Nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ như vậy, Tiểu Miêu đang không biết làm sao, người càng đần ra, có cảm giác ngốc đến đáng yêu.

Xong luôn! Chẳng lẽ cái con bé đần độn này không thể ý thức được chút nguy hiểm nào sao?

Mà mình đang cách xa cô ấy quá, cũng chả có cách nào lập tức ra tay giúp đỡ được!

Có điều, điều làm cho Tiêu Phàm cảm thấy bất ngờ nhất chính là, con Goblin Dây Cót này thế mà lại biết chọn quả hồng mềm để bóp trước!

Ai mà ngờ đống kim loại này lại khôn đến thế chứ?

Mắt thấy con bé da mềm Tiểu Miêu sắp đi đời dưới cái móc câu to lớn kia, Carla đang đứng bên cạnh nhanh chóng bổ nhào về phía trước, hoả pháo trong tay đột nhiên xoay tròn, họng pháo thay đổi, nã một quả pháo!

Hỏa tiễn nhảy vọt mà ra!

Móc câu sắc bén sắp đến gần, dưới tình huống nghìn cân treo sợi tóc, cô bé lolli đã cứu được con người đang ngốc trân mơ mơ màng màng kia. Mà móc câu lạnh lẽo này đâm sầm vào mảng đất bên cạnh cả hai, đất bụi bay tán loạn.

Thấy Tiểu Miêu không sao nhưng Tiêu Phàm cũng không hề dám buông lỏng, bởi vì hắn biết kỹ năng 【 Phát Xạ Câu Trảo 】này của Goblin Dây Cót sẽ kéo bản thân nó đến, cho nên nguy hiểm của hai đứa kia vẫn chưa được loại bỏ hết.

Quả nhiên, không ngoài dự liệu của Tiêu Phàm, dây xoắn cuộn kéo căng, Goblin Dây Cót lập tức mượn lực nén này, nhanh chóng phóng đến bên cạnh Tiểu Miêu, cánh tay trái nâng lên, cờ lê giơ cao, định đập xuống giữa đầu Tiểu Miêu.

Carla thình lình bắn một pháo đến người Goblin Dây Cót nhưng hoả pháo hình như không có tác dụng gì với cục sắt này, chỉ có thể làm cho Goblin Dây Cót hơi chấn động, để lại một ít tro bụi trên vỏ ngoài kim loại của nó, cũng không thể làm cho cái cờ lê sắt thép đang vung xuống dừng lại dù chỉ một chút.

Mà Tiểu Miêu thấy cái thứ kim loại trước mắt mình thì đã sớm đã xụi lơ trên đất, hệt như đang đợi làm thịt cừu non, chỉ có thể trơ mắt nhìn cờ lê vung xuống đầu mình.

Coong!

Cảnh tượng đầu nở hoa cũng không xảy ra trước mắt Tiêu Phàm, bởi vì một tấm chắn hình vuông đã chặn lại đường đi của cờ lê. Dưới tấm chắn, là một thanh đoản kiếm, và một nụ cười bỉ ổi.

Rubic bốn màu ma thuật!

"Cô gái nhỏ, ở đây nguy hiểm lắm, cô phải tránh xa ra một chút, có biết không hử? Cạc cạc!"

Tay Tiểu Sửu Hoàng cầm đoản kiếm, đỡ lấy thanh cờ lê kim loại trên không trung, vừa cười vừa quay đầu nói với Tiểu Miêu đang ở sau lưng.

Mặc dù đã được cứu nhưng trong lòng Tiểu Miêu đã lạnh rét. Cũng không phải bởi vì kẻ địch tấn công bất ngờ mà sợ hãi, mà là do ánh mắt lạnh như băng của Tiểu Sửu Hoàng, nhìn cô không có một chút an toàn nào.

...

Phù! Nguy hiểm thật, hoá ra vị đại thần của đội mình vẫn còn động đậy được. Mà nhờ thế, Tiểu Miêu mới có thể may mắn thoát nạn.

Thấy Tiểu Sửu Hoàng ra tay, Tiêu Phàm bỗng cảm thấy hơi bất ngờ, đồng thời trong lòng cũng thả lỏng không ít. Bởi vì nếu Tiểu Sửu Hoàng thật sự muốn chia sẻ áp lực với hắn, cuộc chiến này cũng sẽ nhẹ nhàng đi không ít rồi.

"Cô bé, ngồi đủ chưa, ngồi đủ rồi thì cũng nên đứng dậy chạy trốn đi! Nếu không, lát nữa chả ai có thể lại đến cứu cô nữa đâu, cạc cạc!"

Tuy Tiểu Sửu Hoàng đang cười, nhưng nụ cười này lại làm cho Tiểu Miêu nhìn thấy mà vô cùng sợ hãi. Bởi vì cô có thể cảm giác được câu nói này của Tiểu Sửu Hoàng không phải là nói giỡn.

Tiểu Sửu Hoàng giống như để chứng thực câu nói lúc nãy của mình, tấm chắn hình vuông cứ như vậy lặng lẽ biến mất trước mũi thanh đoản kiếm.

Tiểu Sửu Hoàng bước chân kỳ quái, thoắt cái đã trốn mất, trong miệng còn học theo Carla lúc cô nàng phấn khởi, hớn hở kêu: "Yahoo!"

Tiểu Miêu nhìn Tiểu Sửu Hoàng đang ở cạnh mình bỗng nhiên nhảy đi mất, lại ngẩng đầu liếc thấy Goblin Dây Cót mang cái mũ đỏ bé tẹo đang đứng ngay trước mặt mình, yên lặng nuốt ngụm nước miếng, sau đó nhanh chóng đứng dậy, nhanh chân bỏ chạy, vừa chạy vừa kêu khóc, " beep beep beep! Cứu mạng với!"

Còn Carla đã sớm trốn trước cô rồi.

...

Tiểu Sửu Hoàng đang giằng co với mình bỗng nhiên biến mất, trước người Goblin Dây Cót buông lỏng, có vẻ hơi ngẩn ra, ngọn lửa âm u trong đôi con ngươi thuỷ tinh nhảy loạn cả lên. Có điều, sau đó Goblin Dây Cót chỉ lắc lắc cái đầu kim loại đầu rồi bắt đầu đuổi theo hướng Tiểu Miêu chạy trốn...

Chạy á?

Ơ này!

Mấy người có lầm không thế!

Thấy cả đám chạy nối đuôi nhau theo thứ tự, Tiểu Sửu Hoàng dẫn đầu, sau đó là Carla, đến Tiểu Miêu, cuối cùng là Goblin Dây Cót. Tiêu Phàm cảm thấy hơi hạn hán lời.

Không phải Tiểu Sửu Hoàng nên cùng mình liên kết lại giải quyết triệt để con quái tinh anh Goblin Dây Cót này mới đúng sao?

Sao lại ngăn xong một đòn giúp Tiểu Miêu thì dẫn cả đám chạy trốn mất rồi?!

Đây là tên điên giết người thành nghiện Tiểu Sửu Hoàng sao?

Trong phó bản, thế mà Tiểu Sửu Hoàng lại chọn cách bỏ của chạy lấy người, rốt cuộc đây là cách đánh đánh kiểu gì?

Trời đất ơi, đội ngũ kiểu cứt gà gì đây? Mình sao mới ở chung được với lũ đồng đội vui buồn thất thường này đây hả trời?

Mẹ nó! Không thể tiếp tục chửi bậy nữa, cứ tiếp như thế, mình sắp toi rồi!

...

"Cạc cạc! "

Tiếng cười rất nhẹ nhàng, giống như đang làm việc gì đó nhẹ nhàng, vui sướng lắm.

Bước chân nhún nhảy rất quái lạ, nhưng lại nhanh lạ thường.

Mặc dù Tiểu Sửu Hoàng đang chạy trốn, nhưng lại như đang dạo chơi vui vẻ trong công viên vậy. Trên mặt là nụ cười bất cần đời, làm cho người ta từ đầu đến cuối không thể biết được trong đầu gã đang suy nghĩ cái gì.

Carla là do tuổi tác, dáng người thấp bé, bước chân tất nhiên cũng không dài bao nhiêu, nhưng khi chạy thì lại nhanh như thỏ, vụt đi như làn khói, thỉnh thoảng còn quay đầu lại nã cho Goblin Dây Cót hai quả pháo.

Có điều, sức mạnh của những quả pháo này cũng không thể làm rung chuyển Goblin Dây Cót mình đồng da sắt dù chỉ là một chút. Vì thế đôi lông mày của Carla nhíu lại, tỏ vẻ không vui, thỉnh thoảng còn thầm phỉ nhổ vài tiếng, phát tiết lửa giận ngùn ngụt trong lòng mình.

Chật vật nhất phải là Tiểu Miêu. Tiểu Miêu ngày xưa vận động không nhiều, nếu không phải bây giờ đang bị kẻ địch truy đuổi ráo riết, kích phát tiềm năng giữ mạng, chắc cô nàng đã mất mạng dưới sự công kích của Goblin Dây Cót từ lâu rồi.

Thế nhưng, vấn đề kích phát tiềm năng dù sao cũng phải trả một cái giá rất đắt.

Nếu như Tiểu Miêu có thể chịu nổi cái bộ ngực to, cặp mông bự mà chạy bước như bay, đó chính là một sự bất công lớn đối với người trên thế giới này.

Có dáng người, tất nhiên sẽ có gánh nặng. Với ngần ấy trọng lượng mỡ, Tiểu Miêu đã mệt đến nỗi thở hồng hộc, mồ hôi đổ đầm đìa.

Cảm giác khó nói thành lời làm Tiểu Miêu khó chịu như sắp chết, nhưng cô cũng không dám dừng lại nửa giây, bởi vì trong lòng cô rất rõ, giây phút mình dừng lại chính là giây phút mình phải chết.

Cũng chả biết phải làm sao, Tiểu Miêu chỉ có thể gửi gắm hi vọng lên người Tiêu Phàm, trông mong Tiêu Phàm có thể ngăn cản kẻ địch đang đuổi theo phía sau mình lại. Đáng tiếc, Tiểu Miêu đợi một hồi lâu, vẫn chẳng thấy chút động tĩnh gì.

Thế là, cô nàng bắt đầu nổi điên, chửi ầm lên: "Mệnh Phàm, cái tên khốn nạn nhà anh! Có phải anh đang cố ý không hả? Chẳng lẽ anh muốn nhìn thấy Tiểu Miêu mất mạng trong tay đống sắt vụn rác rưởi này sao? Chắc anh cũng chờ mong cái cảnh Tiểu Miêu bị ngược đãi lắm ha, nếu không thì tại sao lâu như vậy rồi mà vẫn động thủ hả!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!