Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 657: ĐUỔI BẮT

Tiêu Phàm đang đuổi sát sau lưng Goblin Dây Cót nghe thấy tiếng chửi mắng của Tiểu Miêu thì lảo đảo xém chút nữa té xuống đất.

Làm cái gì thế! Sao mình lại nằm không cũng trúng đạn rồi! Cô gái có tố chất thần kinh này có thể bình thường lại một lát không! Với cả, tại sao tôi lại đặc biệt chờ mong cảnh cô bị ngược đãi chứ! Chẳng lẽ hình tượng của tôi trong cô là như thế sao!

Trong lòng Tiêu Phàm hơi bực mình Tiểu Miêu nhưng cũng không thể thấy chết mà không cứu, chỉ có thể đuổi sát theo sau Goblin Dây Cót.

Nhắc tới cũng kỳ, con Goblin Dây Cót này dường như có kế thừa cái tính xảo quyệt hèn hạ của đám goblin, rõ ràng là máy móc, thế mà cũng biết chọn quả hồng mềm mà bóp. Đến cả cái đồ cứng đầu Tiêu Phàm mà nhìn cũng chẳng thèm nhìn, chỉ không ngừng đuổi theo con người yếu ớt nhất trong đội ngũ là Tiểu Miêu, giống như đang định đánh bại lần lượt từng người từng người trong đám Tiêu Phàm vậy.

Cạch cạch!

Lại là cái âm thanh quen thuộc này, Tiêu Phàm nheo mắt, xem ra Goblin Dây Cót đang muốn phóng Chiếu Minh Hỏa Tiễn về phía Tiểu Miêu!

Quả nhiên, một quả tên lửa nhanh chóng bay ra từ trên vai Goblin Dây Cót, và đuổi theo Tiểu Miêu.

Chết tiệc! Tiểu Sửu Hoàng và Carla lúc này nhanh chân chạy phía trước, cả hai vốn không ai có thể giúp Tiểu Miêu được, mình lại cứu viện không kịp, cái này nên xử lý sao đây?

Mặc dù nói như vậy thì rất xót xa, nhưng Tiêu Phàm vẫn cảm thấy Tiểu Miêu ngay lúc này chắc chắn phải chết không nghi ngờ. Mà Goblin Dây Cót cũng cho rằng như thế, ánh sáng âm u trong đôi con ngươi lóe càng thêm sáng, giống như đang đắc ý lắm.

Thế nhưng, cảnh tượng Tiểu Miêu chết thảm dưới quả hỏa tiễn lại không xảy ra ...

Tiểu Miêu lúc này đã mệt mỏi choáng váng lắm rồi, sức kiệt lại còn khó chịu, nhìn thứ gì trước mắt cũng cảm thấy trời đất như đang quay cuồng. Cũng không biết thế nào, chân sau cứ như vậy mà đá phải chân trước, thoáng cái đã rối như thắt nút, thân thể lập tức mất thăng bằng, ngã xuống đất, bắn đi, cơ thể đột ngột lăn một vòng. Chiếu Minh Hỏa Tiễn cứ như vậy sượt qua người, nổ thành một đóa pháo hoa đẹp đẽ ngay trước mặt.

"beep beep, Tiểu Miêu chỉ muốn tới vẩy nước thôi mà, có gây ra tội gì đâu chứ!"

Tiểu Miêu vuốt vuốt đùi mình, mặc dù như vậy sẽ giảm mỏi, thế nhưng vừa té như vậy vẫn sẽ rất đau. Hơn nữa, đây không phải là lần thứ nhất xảy ra va chạm với mặt đất trong ngày hôm nay, Tiểu Miêu cảm thấy rất buồn bực.

Tiêu Phàm ngơ ngác chứng kiến từ đầu đến cuối, cảm thấy có hơi hoảng sợ một chút.

Mặc dù nghĩ như vậy thì thật không đạo đức, nhưng Tiêu Phàm vẫn không nhịn được mà cảm thán một câu.

Thế mà lại không chết? Không lẽ đây chính là người ngốc có phúc của người ngốc trong truyền thuyết sao?

Goblin Dây Cót cũng cảm thấy hoang mang với cú ngã nhào kỳ lạ của Tiểu Miêu, ánh sáng âm u trong mắt chập chờn một hồi. Chương trình điều khiển trong khung máy vẫn chưa lý giải được nguyên nhân vì sao lúc nãy Chiếu Minh Hỏa Tiễn lại không bắn trúng mục tiêu bé nhỏ này.

Nhưng Goblin Dây Cót cũng chỉ chần chừ giây lát, sau đó lại khởi động hai bánh xích phần thân dưới một lần nữa, chạy về phía Tiểu Miêu.

Goblin Dây Cót tin chắc rằng, chỉ cần Tiểu Miêu bị nó bắt được, tuyệt đối sẽ không có khả năng sống.

Mà nhân sơ hở này, Tiêu Phàm rốt cục cũng kéo ra chút khoảng cách với Goblin Dây Cót.

Chỉ chút khoảng cách như vậy thôi Tiêu Phàm đã thấy đủ rồi...

Carla lúc này đã quay đầu lại, muốn tiếp tục thử nã một pháo vào cục sắt này, nhưng cô vừa quay đầu thì chợt dừng lại, bởi vì cô nhìn thấy Tiêu Phàm sau lưng Goblin Dây Cót đang hành động rất kỳ lạ.

Chỉ thấy tay trái Tiêu Phàm nắm lấy tay phải, mà tay phải nắm chặt thành một nắm đấm, duỗi thẳng về phía Goblin Dây Cót, nhắm một mắt, giống như đang ngăm chuẩn vậy.

Chú ấy đang làm gì thế?

Thân là một nhân vật kiếm sĩ nhân vật, chỉ việc sử dụng nắm đấm đã rất kỳ quái rồi.

Mà bây giờ nắm đấm lại duỗi thẳng, không cách nào ra sức được, lại càng kỳ lạ hơn.

Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của ông chú đáng ghét này thì chắc chắc không phải giỡn chơi, thực sự là làm cho Carla tò mò vô cùng?

...

Carla mang một bụng khó hiểu, nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm đứng sau lưng Goblin Dây Cót. Mà sau đó một giây, hai mắt Carla bỗng nhiên sáng rực lên, giống như phát hiện ra chuyện gì thú vị lắm...

Chỉ thấy viên bảo thạch to bằng cái trứng chim cút trên cái nhẫn trên ngón trỏ tay phải Tiêu Phàm bỗng nhiên xẹp xuống, sau đó lại chợt phồng lên phục hồi lại như cũ, kêu cạch một tiếng thật buồn cười.

Mà cùng lúc âm thanh kỳ lạ này vang lên, một dòng nước dính nhớp đục ngầu tuôn ra, vẽ nên một đường vòng cung nhỏ yếu ớt trên không trung. Cứ không có chút khí thế nào như vậy mà rơi xuống, dính lên cái bánh xích của Goblin Dây Cót. Sau đó theo sự chuyển động của bánh xích mà bị rớt nhão nhẹt trên mặt đất...

Trang bị phẩm chất quỷ, luôn quái lạ như vậy,【 Nhẫn Slime 】 bắn ra thứ chất nhầy có thể nói là không có chút lực công kích nào. Có điều, thứ chất nhầy không hề có lực uy hiếp này lại có tác dụng dính cứng không gì sánh kịp.

Hiệu quả dính cứng trong năm giây, nhìn thì rất ngắn, nhưng trong lúc chiến đấu, thì năm giây cũng đã rất dài rồi.

Bãi bọt trắng dính nhão nhẹt, nhẹ nhàng rớt xuống, còn chưa kịp trở về trạng thái buồn nôn trong mắt mọi người thì đã bị bánh xích sắt thép của Goblin Dây Cót nhanh chóng lăn đến nghiền nó chèm nhẹp trên đất.

Thế nhưng, giây phúy bánh xích tiếp xúc với mặt đất, cả người Goblin Dây Cót không khác gì đang hóng gió!

Bánh xích bên phải bị dính chặt, phát ra tiếng ồn của trục động cơ bị trượt, bánh xích súng lục vẫn lăn điên cuồng, làm cho Goblin Dây Cót đảo quanh đất theo chiều kim đồng hồ, trông vô cùng hỗn loạn.

Khả năng di chuyển không khống chế được, Chương trình điều khiển trong đầu Goblin Dây Cót vốn không thể đưa ra phản ứng kịp thời. Ánh sáng âm u trong đôi đồng tử lóe nhấp nháy, trông có vẻ nó đang vô cùng mờ mịt.

Nhưng nó lại không dừng cái bánh xích đang chuyển động ở phía dưới lại, ngược lại còn tăng lực lên để thoát ra.

Một loạt tiếng động cơ nổ vang lên trong thân thể kim loại của Goblin Dây Cót, bánh xích càng điên cuồng chuyển động. Có điều, Goblin Dây Cót vẫn quay tròn ngay tại chỗ, mãnh liệt đến mức làm nổi lên một con gió lốc nhỏ ngay đó.

Năm giây qua đi, Goblin Dây Cót cuối cùng cảm thấy cơ thể được thả lỏng, thế nhưng trước đó đã bị quay mồng mồng làm cho nó mất thăng bằng, chỉ có thể theo quán tính mà văng ra ngoài!

Ầm một tiếng, đống máy móc ngã ngửa trên mặt đất, cái đế kim loại luôn dính chặt trên mặt đất khó ai có thể thấy được cũng vì thế mà lộ ra.

Tay Tiêu Phàm lại bắn ra ít nước mũi, khiến cho Goblin Dây Cót ngã hoàn toàn!

Nhìn thấy Goblin Dây Cót vô cùng chật vật, Tiêu Phàm cầm kiếm xông lên.

Đây là cơ hội tốt, hắn sao lại có thể bỏ qua được!

Thế là, Tiêu Phàm nhân lúc Goblin Dây Cót sơ hở chưa thể phản ứng lại kịp mà sử dụng chiêu ác chủ bài của mình【 Tinh Bạo Khí Lưu Trảm 】!

Biển lam viêm mênh mông vô tận, thuận theo kiếm thế của Tiêu Phàm, nổi lên từng đợt sóng lớn, mãnh mẽ ập xuống người Goblin Dây Cót!

Ánh kiếm chợt lóe, điên cuồng chém vào cái thân thể sắt thép của Goblin Dây Cót, âm thanh kim loại va chạm vang lên liên tục, xen với những tia lửa nổ tách tách, tất cả kết hợp thành một khúc giao hưởng chiến đấu oanh liệt.

Tinh Bạo Khí Lưu Trảm, hiện đang là kỹ năng công kích mạnh nhất của Tiêu Phàm. Đoạn Thủy Lưu của công hội Tinh Thần cũng vì chiêu này mà ôm hận chịu thua. Nhưng nếu chỉ dựa vào 【 Tinh Bạo Khí Lưu Trảm 】 mà muốn đánh bại Goblin Dây Cót là chưa đủ...

Goblin Dây Cót có hạn chế cấp bậc với Tiêu Phàm,

Dù chiêu ác chủ bài có mạnh đến đâu đi nữa, sự chênh lệch lớn về thuộc tính cũng sẽ làm uy lực suy yếu đi nhiều.

Hơn nữa, Goblin Dây Cót thuộc về loại quái máy móc, thân thể được chế tạo từ kim loại nên có năng lực phòng ngự đáng gờm. Mà Goblin Dây Cót lại còn là quái tinh anh trong đám quái máy móc, lúc được chế tạo ra, đã sớm được loại bỏ các nhược điểm có thể dễ nhận ra của Người máy chiến đấu mini.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!