[Manh mối của nhiệm vụ: Người máy thích khách rỉ sét đã chiết xuất ra một loại độc kỳ lạ từ ao nước thải, cũng bởi vậy mà được Thân vương binh công Gally Vickers Colt khen ngợi, đã thưởng cho nó một bộ động cơ máy móc cao cấp hơn và chip xử lý trung ương tiên tiến. Thế nhưng bởi vì đề phòng phần độc của Người máy thích khách rỉ sét sẽ làm mình bị thương, Gally Vickers Colt đã ra lệnh cho đám Goblin phân tích các thành phần của độc tố, cũng đã nghiên cứu ra một phần thuốc giải độc để đề phòng.]
...
Tiêu Phàm cúi đầu xuống nhìn lại Hạ Lộ Lộ đang trong ngực mình, sắc mặt của cô bé trắng bệch, ánh mắt uể oải làm Tiêu Phàm cảm thấy rất hối hận và tự trách.
Nếu trước đó mình không đùa với cô thì có lẽ cô sẽ tin tưởng lời nhắc nhở của mình, né tránh sự ám sát của Người máy thích khách rỉ sét, sẽ không bị thương như bây giờ.
50%, đây là số lượng HP còn thừa của Hạ Lộ Lộ khi bị đâm trúng một nhát, mà sau một lát, bởi vì [Kịch độc rỉ sét] mà HP của Hạ Lộ Lộ giảm xuống thêm 1%, nếu cứ như này thì không cần đợi lâu, Hạ Lộ Lộ sẽ bị trúng độc mà chết, thế nhưng lúc này Tiêu Phàm vẫn còn phải chiến đấu với Người máy thích khách rỉ sét đang ẩn nấp ở đâu đó quanh đây.
Ngay khi Tiêu Phàm đang buồn bực mất tập trung, thì một loạt tiếng kẽo kẹt lại vang lên một lần nữa.
Một đoàn người máy cỡ nhỏ từ chỗ tối bao vây bọn người Tiêu Phàm lại.
Chỉ thấy những người máy này không có phần thân, trên hai chân là một cái đầu to bằng kim loại, trên cái đầu này có bốn cánh tay bằng máy, liên tục mà khua con dao trong tay, rung động không ngừng.
[Quái vật: Trang bị tự động cắt tóc của Goblin]
[Loại quái vật: máy móc bình thường]
[Đẳng cấp: 45]
[HP: 100%]
[Ghi chú: Trang bị tự động cắt tóc của Goblin có thể thay đổi kiểu tóc của đám Goblin, hoặc là... chiều cao của kẻ địch.]
Kỹ năng:
[Kỹ năng: Gội Cắt Sấy]
[Loại kỹ năng: Bị động]
[Hiệu quả: Tốc độ tấn công của Trang bị tự động cắt tóc của Goblin sẽ tăng lên theo số lần tấn công.]
[Ghi chú: Trang bị tự động cắt tóc của Goblin có một phần mềm được cài đặt đó chính là "Gội Cắt Sấy", thế nhưng nó chỉ làm cho tốc độ cắt tóc tăng lên chứ vẫn chưa học được gội và sấy...]
...
Trang bị tự động cắt tóc của Goblin, quái bình thường cấp 45.
Nhìn thấy lít nha lít nhít trang bị tự động cắt tóc thì Tiêu Phàm cau mày lại.
Đối với Tiêu Phàm thì bọn chúng chỉ là những bia ngắm di động mà thôi, thế nhưng nếu chúng kết hợp với tên thích khách cao cấp ở gần đây nữa thì cuộc chiến này sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều.
Thế nhưng, điều làm Tiêu Phàm lo lắng nhất hiện nay đó chính là tính mạng của Hạ Lộ Lộ!
...
"Cậu đi trước, cứu cô bé trước đi, nơi này cứ giao cho ta."
Một cánh tay tái nhợt và mảnh khảnh đặt lên bờ vai của Tiêu Phàm, lại có vẻ rất nặng nề và trầm ổn.
Tiêu Phàm quay đầu nhìn Tiểu Sửu Hoàng, hơi do dự rồi nói: "Thế nhưng..."
"Yên tâm đi, những người máy rác rưởi này không làm gì được ta."
Ánh mắt của Tiểu Sửu Hoàng rất khinh thường mà đảo qua đám trang bị tự động cắt tóc dưới đất.
"Cậu cứ đứng ở đây làm cái gì, chạy nhanh lên, nếu như cuối cùng Lộ Lộ vẫn chết thì ta sẽ đưa cậu chôn cùng với cô bé này đấy..."
Giọng nói này rất lạnh lẽo, kết hợp với giọng khàn khàn của Tiểu Sửu Hoàng làm cho người ta rất sợ hãi.
"Biết rồi, tôi thề sẽ không để cho cô ấy chết đi!"
Thấy vẻ mặt hung ác của Tiểu Sửu Hoàng thì Tiêu Phàm cũng không sợ sệt chút nào, nói một cách nghiêm túc rồi cầm song kiếm lên, cõng Hạ Lộ Lộ trên lưng rồi chạy tới khu trung tâm của xưởng chế tạo!
...
"Này... điều này... điều này..."
Tiểu Miêu nhìn theo bóng lưng Tiêu Phàm đang đi xa, lại nhìn Tiểu Sửu Hoàng, sắc mặt trở nên hoảng sợ, lời nói cũng không mạch lạc.
"Cô đang sợ sao?"
Tiểu Miêu không trả lời câu hỏi của Tiểu Sửu Hoàng, bởi vì cô còn không dám nói chuyện với cái tên điên như Tiểu Sửu Hoàng.
Tiểu Sửu Hoàng cũng không để ý tới cô mà là rút một thanh kiếm ngắn từ sau lưng ra, buông thõng nó rồi đi dạo một vòng quanh người Tiểu Miêu một cách nhàn nhã.
"Được rồi, chỉ cần cô ngoan ngoãn mà ở lại chỗ này, ta cam đoan sẽ không có tên nào có thể làm cô bị thương, thế nhưng nếu cô chạy lung tung thì xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ không phụ trách..."
Tiểu Miêu nhìn một vòng tròn ở trên mặt đất xung quanh mình thì hơi ngạc nhiên, bởi vì cô không hiểu vì sao Tiểu Sửu Hoàng lại vẽ cái vòng tròn này, nó cũng không phải kỹ năng gì nha.
Nếu như không phải là kỹ năng phòng ngự thì Tiểu Sửu Hoàng bảo vệ mình bằng cách nào đây?
"Cô gái, vì sao cô luôn ngu ngốc như vậy đây?"
Tiểu Miêu không dám nói lại.
"Cô đừng nhìn, nhìn nữa cũng không biết tại sao đâu, bởi vì cái vòng này chỉ có tác dụng là tạo ra một phạm vi nhỏ mà thôi..."
Tiểu Miêu hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng đã hiểu hành vi của Tiểu Sửu Hoàng vừa rồi là gì.
Vẽ vòng tròn làm ranh giới, trong trò chơi này có lẽ chỉ có Tiểu Sửu Hoàng mới làm chuyện nhàm chán này nha.
Thế nhưng cứ như vậy sẽ an toàn sao?
Tiểu Miêu nhìn xung quanh có dày đặc trang bị tự động cắt tóc, lại có một mảnh dao sáng loáng đang lắc lư làm cô thấy hơi lạnh.
Mà sau đó, cả người Tiểu Miêu run rẩy bởi vì sợ hãi!
Thế nhưng sự sợ hãi này không phải do mấy trang bị tự động cắt tóc kia, mà là bị một đôi cánh dơi khổng lồ của ác ma dọa sợ...
Đúng vậy, Tiểu Sửu Hoàng vừa ở cạnh cô đã biến mất, thay vào đó là một ác ma cả người đen nhánh!
"Hiện tại ta rất khó chịu nha!"
Ác Ma thở dài một hơi.
"Lần này, ta định tới đây để giải sầu mà thôi, chỉ để thưởng thức quá trình trái cây lớn dần rồi trở thành một trái cây chín mọng..."
Gã ngửa đầu lên, nói một mình, cũng không biết là nhìn tới đâu nữa.
"Thế nhưng ngươi, lại ngăn cản việc lớn của ta! Tệ nhất đó chính là, ngươi lại còn làm bị thương một tiểu quỷ mà ta vừa mắt!"
"Ngươi biết không? Bình thường ta ghét nhất là những tiểu quỷ kia, muốn tìm được một tiểu quỷ mà ta cảm thấy vừa mắt khó khăn như nào chứ? Thế mà ngươi lại ra tay làm cô bé bị thương, muốn giết chết cô bé, thật sự là không thể tha thứ được..."
"Ta đang nói chuyện với ngươi đó! Ngươi định chạy đi đâu?"
Vù!
Một thanh phi đao trắng như tuyết từ trong tay Ác Ma bay ra, biến thành một một luồng trắng bạc rồi chui vào vùng đất trống phía xa xa.
Ngay sau đó, có một bóng người nhàn nhạt hiện ra ở nơi đó.
Người máy thích khách rỉ sét nhìn vào thanh phi đao đang cắm phía trước mặt mình, rồi đưa mắt nhìn tới hướng Tiêu Phàm chạy đi, hơi chần chờ rồi cuối cùng cũng quyết định.
Người máy thích khách rỉ sét quay đầu lại, nhìn tới Ác Ma, hai mắt lúc sáng lúc tối thay đổi liên tục.
Trong chớp mắt, Người máy thích khách rỉ sét và đám trang bị tự động cắt tóc cùng nhau lao tới hướng tên Ác Ma đen thui...
Đây là đâu?
Hạ Lộ Lộ cảm thấy mì mắt mình rất nặng, ngay cả sức lực để mở hai mắt ra cũng không có.
Sau khi miễn cưỡng mở được một khe hở, Hạ Lộ Lộ mơ hồ thấy được một cái lưng dài rộng rắn chắc.
...
À, Hạ Lộ Lộ đang bị cõng.
Nhưng vì sao Hạ Lộ Lộ lại bị cõng?
Hạ Lộ Lộ không còn sức lực, cho nên Hạ Lộ Lộ chỉ có thể bị cõng đi.
Nhưng vì sao Hạ Lộ Lộ lại không có sức lực?
Đúng, Hạ Lộ Lộ vừa mới bị thương...
Cuối cùng Hạ Lộ Lộ cũng nhớ lại trước đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ là chút hồi ức thoáng qua, cô bé đã cảm thấy đầu mình mê man, cảm thấy rất mệt mỏi, thế là lại nhắm mắt lại lần nữa, dựa vào tấm lưng vô cùng to rộng kia.
Ai đang cõng Hạ Lộ Lộ?
Hạ Lộ Lộ nghi ngờ.
Trong giây phút mở mắt ngẳn ngủi kia, một thân ảnh mơ mơ hồ hồ đập vào mi mắt, nhưng hoàn toàn không đủ để Hạ Lộ Lộ có thể phân biệt được thân phận của người trước mắt.
Có điều Hạ Lộ Lộ nhắm mắt một lát, lại có thể đoán được thân phận của người này.
Bởi vì động cơ đang nổ lớn, trên lưng có chút rung chuyển truyền đến khuôn mặt của Hạ Lộ Lộ, còn có hương thơm mê người lặng yên lọt vào mũi kia...
Là hắn?!