Là cái tên đại lừa gạt đáng ghét kia?!
Nghĩ đến người cõng mình lại là Tiêu Phàm, Hạ Lộ Lộ lập tức xê dịch thên thể của mình, thử một chút, nhưng vừa mới thoáng dùng lực, lập tức có một trên nhói đau kịch liệt truyền đến từ sau lưng Hạ Lộ Lộ, khiến Hạ Lộ Lộ nhịn không được mà nhíu mày một cái.
Hạ Lộ Lộ không còn sức lực, Hạ Lộ Lộ bị thương, Hạ Lộ Lộ dường như sắp chết rồi...
Sau khi hiểu rõ ràng tình trạng thân thể của mình, trong lòng Hạ Lộ Lộ trở nên vô cùng sợ hãi, cuối cùng biến thành bi thương vô tận.
Phụ hoàng ở đâu? Mẫu hậu ở đâu? Các tỷ tỷ ở đâu?
Hạ Lộ Lộ thật là khó chịu, Hạ Lộ Lộ sắp phải chết, Hạ Lộ Lộ thật sự rất sợ hãi nha!
Sau khi Hạ Lộ Lộ khỏi bệnh nhất định sẽ ngoan ngoãn,
Van xin các người mau tới đây cứu Hạ Lộ Lộ...
Hạ Lộ Lộ rất muốn lớn tiếng kêu cứu, nhưng cô bé phát hiện mình không còn sức lực để hô lên nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn rúc vào lưng của Tiêu Phàm.
Vì sao tất cả các người ai cũng không ở nơi này, Hạ Lộ Lộ thật sự sẽ trở nên ngoan ngoãn mà...
...
Tiêu Phàm phi tốc phi nhanh, tất cả kỹ năng gia tốc đều đã dùng tới, động cơ thiêu đốt rung động ầm ầm, cùng vô số ánh lửa.
Khu bên ngoài của xưởng chế tạo vũ khí Colt, là vị trí hiện tại của Tiêu Phàm, mà thuốc giải được cất giữ tại khu vực trung tâm của xưởng chế tạo vũ khí.
15%,
14%,
13%,
...
Tiêu Phàm luôn luôn nhìn chằm chằm cột máu không ngừng giảm xuống của Hạ Lộ Lộ, nội tâm âm thầm xem chừng, dựa theo tốc độ hao tổn hiện tại, coi như mình dùng hết tất cả kỹ năng gia tốc, vẫn không đủ để Hạ Lộ Lộ bị trúng độc trên lưng mình có thể đuổi tới khu vực trung tâm để tìm thuốc giải.
Không thể tiếp tục như vậy nữa, mình nhất định phải làm chút gì đó!
Tiêu Phàm lau mồ hôi trên đầu, bỗng nhiên dừng lại, móc ra thuốc khôi phục sinh mệnh mà mình mới bổ sung vào bọc đang cõng trên lưng, một tay ôm Hạ Lộ Lộ vào trong ngực, mở nắp bình ra, rót thứ thuốc đỏ như máu tươi vào miệng nhỏ của cô bé.
...
Quá tốt rồi! Thuốc trị liệu có tác dụng với Hạ Lộ Lộ!
Nhìn thấy HP của Hạ Lộ Lộ từ từ đi lên, trong lòng Tiêu Phàm liền vui mừng, nhưng khi phát hiện ra nước mắt bên khóe mắt của Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm liền cảm thấy lòng mình tê rần, âm thầm nắm chặt nắm đấm.
Xem ra trước đó cô bé này đã khóc một trận trên lưng mình...
...
Nhờ sự bố sung của HP, dường như Hạ Lộ Lộ cũng khôi phục được một chút thần thái, có thể mở mắt ra một chút, có điều vẫn là một bộ dáng vô cùng uể oải.
"Đại lừa gạt... Có phải Hạ Lộ Lộ sắp chết không..."
Hạ Lộ Lộ không tiếp tục khóc, bởi vì cô bé đã khóc mệt, cho nên âm điệu rất nhẹ, đã mất đi cách nói chuyện tràn đầy sức sống trước đây.
Mặc dù Tiêu Phàm luôn phản cảm với một Hạ Lộ Lộ ngang ngược tùy hứng, nhưng nhìn thấy bộ dạng lúc này của Hạ Lộ Lộ, thì một chút vui vẻ cũng không có.
"Hạ Lộ Lộ không có chuyện gì, chúng ta đi tìm thuốc giải, Hạ Lộ Lộ sẽ ổn thôi."
"Hạ Lộ Lộ tự biết tình huống của mình, Hạ Lộ Lộ bị thương, trúng độc, qua một đoạn thời gian nữa có lẽ sẽ..."
"Im ngay! Chú nói cháu không có việc gì thì chính là không có chuyện gì! Hiện tại uống thuốc trước, chú sẽ lập tức dẫn cháu đi tìm thuốc giải!"
Trông thấy một Hạ Lộ Lộ ngày xưa hoạt bát hiếu động bỗng nhiên lại trở nên tiêu cực như thế, Tiêu Phàm không biết làm sao, trong lòng có hơi cảm thấy phiền não.
Sau khi cho một bình thuốc bổ sung sinh mệnh vào miệng Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm lại cõng Hạ Lộ Lộ lên lần nữa, chạy về hướng xưởng chế tạo vũ khí.
Bị Tiêu Phàm rống lên một câu, Hạ Lộ Lộ cũng không nổi trận lôi đình như thường ngày, bởi vì cô bé đang cảm thấy vô cùng tuyệt vọng đối với tình trạng của bản thân, cơ thể cũng mất đi sức sống.
Hạ Lộ Lộ tựa sát vào sau lưng Tiêu Phàm, cảm nhận được gió gào thét ầm ĩ hai bên mặt, bỗng nhiên cảm thấy có chút mơ hồ.
"Đại lừa gạt... Không phải chú chán ghét Hạ Lộ Lộ sao... Vì sao lại vội vã muốn cứu Hạ Lộ Lộ như vậy... Với lại Hạ Lộ Lộ biết mình không thể cầm cự được bao lâu nữa..."
Chán ghét?
Không thể nói vậy, mình chỉ là đơn thuần không thích làm hư đứa trẻ này thôi.
Vì sao lại vội vã cứu cô bé?
Hạ Lộ Lộ chỉ là một NPC trong trò chơi, trên bản chất chỉ là một nhóm số liệu trong trò chơi mà thôi, mình muốn cứu cô bé hoàn toàn là bởi vì nhiệm vụ cần...
Mặc dù Tiêu Phàm nghĩ như vậy, nhưng lại vẫn cảm thấy vô cùng chột dạ như cũ, mà đến khi lời tới miệng, lại trở thành như thế...
"Bởi vì chúng ta là bạn pháo, chú sẽ không để bạn pháo của mình xảy ra chuyện gì!"
Bạn pháo, thực sự là một lí do thoái thác hoang đường.
Trước đây khi lần đầu tiên nghe từ trong miệng Hạ Lộ Lộ nói ra hai chữ "Bạn pháo" này, Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng xấu hổ, thật không nghĩ đến bây giờ mình lại có thể nói tự nhiên như vậy, thế giới này thật đúng là trò đùa nha.
Tiêu Phàm có chút không rõ tại sao mình lại nói như thế.
Nhưng lần giải thích này, trong nội tâm của Tiêu Phàm lại cực kì tán thành.
Thậm chí phần tán thành này, khiến hắn cảm nhận được một chút mơ hồ, có điều chỉ sau nháy mắt, Tiêu Phàm lại dứt bỏ lo nghĩ trong lòng mình đi, lại chạy như điên về phía trước.
"Bạn pháo?" Nghe được hai từ "Bạn pháo", Hạ Lộ Lộ tự lẩm bẩm, theo hai từ "Bạn pháo" được phun ra từ trong miệng Hạ Lộ Lộ, cô bé phảng phất khôi phục được một chút sức sống, thần sắc trên mặt cũng trở nên tốt hơn một chút.
"Đúng vậy... Bạn pháo... Hạ Lộ Lộ ngoại trừ phụ hoàng mẫu hậu cùng các tỷ tỷ, bây giờ Hạ Lộ Lộ còn có bạn pháo..."
Hạ Lộ Lộ nắm chặt lại quả đấm nhỏ của mình, gương mặt dán chặt vào tấm lưng rắn chắc kia, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vô cùng an tâm.
Hai từ "Bạn pháo" phảng phất có ma lực, khiến cho nội tâm đang vô cùng tuyệt vọng của Hạ Lộ Lộ sinh ra không ít dũng khí.
"Với lại chú cũng không chán ghét Hạ Lộ Lộ, cô gái đáng yêu như Hạ Lộ Lộ, chú nghĩ hẳn là sẽ không có người nào chán ghét..."
Tiêu Phàm sau khi chạy vào bên trong dường như nhớ lại cái gì, bổ sung một câu, âm điệu lời này có chút nhẹ, nhưng vẫn theo gió bay đến bên tai Hạ Lộ Lộ.
Hạ Lộ Lộ tái nhợt khuôn mặt nhỏ, bị thứ bên trong cơn gió mang tới một chút nhiệt độ ấm áp, khuôn mặt lặng lẽ ửng hồng...
Cái đồ quỷ sứ đáng ghét đang nói cái gì vậy...
Hạ Lộ Lộ bỗng nhiên cảm thấy khuôn mặt nhỏ của mình trở nên ấm áp, cảm giác bối rối trong lòng cũng bị một dòng nước nóng len lỏi vào, khiến cô bé cảm thấy có chút dễ chịu, mà chỗ cứng rắn sau lưng để dựa mặt vào cũng không cứng rắn dọa người như trước.
...
Sau khi Tiêu Phàm an ủi Hạ Lộ Lộ một phen, cũng không để ý quá nhiều nữa, bởi vì hắn cảm thấy vấn đề này sẽ ảnh hưởng đến lực chú ý của hắn, bây giờ vì an nguy của sinh mệnh Hạ Lộ Lộ, tinh thần của hắn nhất định phải tập trung cao độ trở lại.
Người máy biến chất đã dùng [Rỉ Sét Sinh Mệnh] với Hạ Lộ Lộ với trạng thái trúng độc vô cùng bá đạo, khiến cho Hạ Lộ Lộ toàn thân mất hết khí lực, cũng sẽ theo thời gian trôi qua mà dần dần tiến hành từng bước xâm chiếm HP của Hạ Lộ Lộ, hơn nữa còn là loại không chết không thôi kia.
Sau một đường chạy, thuốc bổ sung sinh mệnh trong hành trang của Tiêu Phàm đã tiêu hao hơn phân nửa, bình bình lọ lọ rơi xuống theo đường chạy của Tiêu Phàm, HP của Hạ Lộ Lộ cũng treo lơ lửng ở khoảng giữa một cách gian nan, nhưng mà vị trí trước mắt của Tiêu Phàm vẫn là bên ngoài xưởng chế tạo vũ khí Colt.
Thực sự là hỏng bét! Lòng đất của xưởng chế tạo vũ khí này rốt cuộc to thế nào vậy!
Phảng phất cảm nhận được tâm tình bực bội bất an của Tiêu Phàm, Hạ Lộ Lộ thấp giọng nói một câu: "Không sao, lần này Hạ Lộ Lộ lén đi có thể gặp được mọi người, cũng cũng nhau đi vào chỗ nguy hiểm, đã cảm thấy vô cùng vui vẻ..."