Ánh u quang bên dưới mũ rộng vành của người máy võ sĩ sáng tối chập chờn, bởi vì sự phán đoán của nó đối với chiêu công kích của Tiêu Phàm cũng không sai, chỉ là vẫn chậm mất một bước, hoặc là nói, đạo lưu quang màu đen này thật sự quá nhanh...
...
Lân giáp đen nhánh và hồng quang yêu dị, giao cho một Tiêu Phàm không có bất kì thuộc tính buff nào khiến cho hắn và người máy võ sĩ giao đấu mà không hề thua kém một chút nào, thậm chí còn ẩn ẩn có xu thế vượt lên.
Tốc độ di chuyển không thể tưởng tượng nổi, khiến cho năng lực chiến đấu của Tiêu Phàm càng thêm linh hoạt, cho dù người máy võ sĩ có kịp phản ứng thì không chống đỡ được chút nào.
Hết thảy mọi thứ, lại giống như trở lại lúc Tiêu Phàm mới vừa bước chân vào thế giới "Tân Sinh". Tiết tấu chiến đấu và động tác võ thuật cũng giống như bây giờ, loại cảm giác này khiến Tiên Phàm có chút hoài niệm.
Tiêu Phàm không ngừng di động, người máy cũng theo đó mà phản công, dựng đao võ sĩ lên làm các loại tư thế phòng ngự.
Nhưng kim loại cồng kềnh làm thế nào có thể ngăn cản hoàng hôn buông xuống được, bóng đen tràn qua, hoàng hôn đã đến gần.
Mấy đạo vết kiếm mới xuất hiện trên người người máy võ sĩ, người máy võ sĩ cũng đã không có cách nào đáp trả lại những kiếm này được nữa.
Bởi vì trong lúc chiến đấu trước đó, tuyệt kỹ của người máy võ sĩ đều đã sử dụng hết rồi, buff "Hiệp Sĩ Người Máy" trên người hiện tại đã là hình thái mạnh nhất.
Nhưng du long màu đen vẫn nhào đến nhanh như gió, theo bão cát cuốn qua, kim loại dần dần bị rỉ sét trong bão cát, cuối cùng hóa thành một đống sắt vụn vô dụng...
...
Tiết tấu rất tuyệt, tình hình chiến sự rất lạc quan, nhưng Tiêu Phàm lại đặc biệt luống cuống và phiền muộn.
Người máy võ sĩ thuộc loại quái vật máy móc,
hành động nhất định có giới hạn, bây giờ tốc độ phản ứng lớn nhất của nó rõ ràng đã không đuổi kịp tốc độ tấn công của Tiêu Phàm, cứ tiếp tục như vậy, cuối cùng rồi nó sẽ nuốt hận mà chết dưới kiếm của hắn thôi.
Nhưng người máy võ sĩ thật sự quá cứng rắn, [Giáp Sắt] khiến cho nó có tính kháng công vật lý rất xuất sắc, Lam Viêm trên lợi kiếm cũng khó có thể tổn thương nó một chút, chỉ có thể dựa vào đặc hiệu sát thương tuyệt đối của [Bỉ Ngạn Khai Hoa] để rút ngắn lượng HP của nó từ từ.
80% HP, chính là bốn mươi tám kiếm, nếu là ngày trước, Tiêu Phàm tất nhiên sẽ vân đạm phong khinh chậm rãi chém nó nhưng hôm nay Tiêu Phàm không đợi được lâu như vậy, nói đúng hơn là, Hạ Lộ Lộ đã không đợi được lâu như vậy...
Ánh sáng đen xoay quanh, trêu đùa người máy võ sĩ vụng về kia vào giữa, dường như vô cùng dễ dàng.
Chẳng qua theo hai mắt màu đỏ của Tiêu Phàm lúc này nhìn thấy, liền biết rằng sự thực cũng không phải là như vậy.
Mười tám kiếm đã chém ra, lượng HP của người máy võ sĩ còn lại 50%.
Trước tốc độ cực nhanh, người máy võ sĩ chẳng có chút lực phản kháng nào cả, chỉ có thể không ngừng lặng im chịu đựng.
Mọi chuyện nhìn như rất thuận lợi, nhưng trong túi Tiêu Phàm, bình bổ sung HP chỉ còn có ba.
Trong lúc mài lượng HP của người máy võ sĩ từ 80% xuống 50%, vì bổ sung lượng HP đã mất đi của Hạ Lộ Lộ, đã tốn hai bình máu, cứ theo đà này, ba bình máu còn lại của Tiêu Phàm không thể nào đủ cho Hạ Lộ Lộ tiếp tục chống đỡ.
Thậm chí lúc HP của Hạ Lộ Lộ cạn sạch, người máy võ sĩ to con này có khi còn chưa có gục.
Gấp gáp, phẫn hận, các loại tâm tình tiêu cực cứ liên tục nảy sinh, gió lốc màu đen xoay quanh người máy võ sĩ lại càng trở nên cuồng bạo hơn.
Không được! Không thể tiếp tục như thế này nữa! Mình nhất định phải nhanh thêm chút nữa! Hoặc là mạnh thêm chút nữa, nếu mình có thể một kích giết chết người máy sắt thép thì tốt rồi!
Nhưng hiện tại chiêu mạnh nhất của mình là Tinh Bạo Khí Lưu Trảm cũng khó khăn lắm mới khiến cho người máy sắt thép giảm 20% HP mà thôi! Chuyện này nên làm thế nào cho phải đây!
Nhìn Hạ Lộ Lộ dần dần tiều tụy, trong lòng Tiêu Phàm lại càng gấp gáp, âm thầm bi thương, kiếm trong tay lại càng nhanh hơn.
Nhưng lực công kích của Tiêu Phàm lên người người máy võ sĩ dù sao cũng chỉ có hạn, cho dù người máy võ sĩ dưới tốc độ áp chế của Tiêu Phàm mà biến thành một cái bia ngắm thì nó cũng là một cái bia ngắm khó gặm!
Hồn võ sĩ, là thứ không dễ dàng bị diệt vong như vậy!
...
"Dường như cậu cần tôi nhỉ "
Giọng nói này vang lên có chút đột ngôt, ngữ khí mang theo một chút ngả ngớn.
Nhưng đối với giọng nói vang lên trong đầu này, Tiêu Phàm không cảm thấy kinh ngạc mà là cực kỳ hưng phấn!
"Không sai, tôi cần trợ giúp của ông, Kiếm Hồn!"
Kiếm Hồn của Frostmourne, là tàn hồn của người anh hùng trận doanh Ác Ma Hiriston sau khi chết đột nhiên biến thành, lúc này nó lên tiếng liền đại biểu cho Kiếm Hồn của Frostmourne đã thức tỉnh, mà sau khi Kiếm Hồn thức tỉnh, một kích chí mạng của Frostmourne liền có thể sử dụng...
"Ông nên xuất hiện sớm một chút, rõ ràng là Thần Khí, một cái đặc hiệu mạnh như vậy lại vẫn luôn không thể sử dụng, còn ra thể thống gì nữa."
"Tôi tỉnh lại là có tiêu hao, huống chi tôi cũng không hi vọng cậu một mực dựa vài ngoại vật để chiến đấu, nếu như có một ngày, cậu mất đi tôi thì sao đây?"
Mất đi? Sao có thể?
Frostmournr là Thần Khí duy nhất trong tay Tiêu Phàm, có đánh chết Tiêu Phàm cũng sẽ không vứt bỏ bó hoặc là giao nó cho người khác.
Tiêu Phàm cũng không để ý đến lời nói của Kiếm Hồn, cho nên cũng không cảm nhận được sự lo lắng bên trong câu nói của Kiếm Hồn...
Kiếm Hồn đã thức tỉnh, Tiêu Phàm đương nhiên sẽ không lãng phí thời gian, ngưng khí, hai mắt nhìn chằm chằm người máy võ sĩ đột nhiên sáng lên.
Trong lồng ngực của người máy võ sĩ, dưới cổ ba phân, một điểm đỏ có chút chướng mắt hiện lên, trong nháy mắt lọt vào tầm mắt của Tiêu Phàm.
Nhược điểm, đây là nhược điểm mà Tiêu Phàm lúc dùng Con Mắt Ác Ma để nhìn thấy.
Vậy tiếp theo...
Tiêu Phàm lại lần nữa hóa thành một tia sáng xông đến!
...
Người máy võ sĩ cảnh giác nhìn bốn phía, tình hình chiến đấu hiện tại rất bất lợi, kẻ địch bỗng nhiên trở nên cực kỳ linh hoạt, thậm chí nó dùng công suất vận hành cao nhất cũng khó có thể theo kịp.
Chẳng qua người máy sắt thép cũng không hoảng loạn, nó cảm thấy kẻ địch vẫn luôn duy trì trạng thái di chuyển với cường độ cao này sớm muộn gì cũng sẽ mệt thôi, mà sau khi mệt mỏi liền sẽ sinh ra sơ hởm sơ hở vừa xuất hiện chính là thời điểm mà nó phản kích, đây là thứ mà nó thân là một võ sĩ vẫn luôn chấp nhất.
Nhưng vào lúc này, người máy võ sĩ bỗng nhiên cảm nhận được từ xa truyền đến sát khí trước nay chưa từng có, luồng sáng đen kia lại lần nữa đánh về phía nó!
Đao võ sĩ nhanh chóng đưa ngang, đây là bản năng kháng cự của người máy võ sĩ, nó muốn vững vàng chống đỡ một kích này của Tiêu Phàm.
Gió vụt qua, trong mắt của người máy võ sĩ lấp lóe ánh sáng âm u, nó cảm thấy có chút hoang mang.
Đao võ sĩ đề phòng nghiêm ngặt vẫn như cũ không chạm vào lưỡi liếm, chẳng qua thứ mà người máy võ sĩ nghi ngờ cũng không phải là chuyện đó, mà là thứ ánh sáng màu đen kia vậy mà vẫn chưa để lại vết kiếm nào trên người nó.
Điều khó giải thích này khiến nó có chút bất an.
Lúc này Tiêu Phàm đã quay lại, khóe miệng khẽ nhếch.
Bởi vì một kích lúc nãy, hắn đã đạt được mục đích, tiếp theo chính là kết thúc...
Phù...
Thở ra một ngụm trọc khí.
Nếu như là lúc trước, Tiêu Phàm vẫn sẽ giữ được tâm cảnh thanh thản.
Nhưng hôm nay, mọi việc lộn xì ngầu thành một mớ bòng bong, hắn đã không thể nào làm được như thế nữa.
Vội vàng xao động, phẫn nộ, điên cuồng...
Các loại tâm tình tiêu cực cứ quấn quanh lồng ngực, trong lòng Tiêu Phàm đã bị ngọn lửa hừng hực bốc lên lấp đầy hoàn toàn.
Một kích, cũng chỉ có thể một kích nữa.
Hắn nhất định phải dùng một kích này đánh bại người máy võ sĩ, hoàn toàn diệt sạch lượng HP còn lại của thứ máy móc này.
Lam Viêm sắc nhọn, hàn quang lóe sáng, chân trước đạp mạnh, lưu quang kia liền phá không bay đi...
...