Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 672: MỘT NHÁT

Hả, lại đánh tới rồi?

Người máy võ sĩ cảm thấy vô cùng hoang mang với một kích lúc trước của Tiêu Phàm, bởi vì nó dò xét một lượt, vẫn như cũ chưa phát hiện bất kỳ đầu mối nào cả.

Nhưng nó không cho rằng kẻ địch sẽ làm ra hành động vô nghĩa, cho nên nó cảm thấy xoắn xuýt không thôi.

Nhưng lúc này nó đã không có bất cứ nhàn rỗi nào nữa, bởi vì kẻ địch đã lại lần nữa đánh về phía nó, thậm chí còn mãnh liệt hơn cả lúc trước.

Cảm nhận được sát ý lạnh thấu xương của Tiêu Phàm, người máy võ sĩ nắm chặt đao võ sĩ, hai chân bắt đầu chếch đi, chuẩn bị ngăn cản.

Nhưng nó vừa muốn cất bước, lại phát hiện chân của nó chẳng biết tại sao lại không nâng lên nổi một chút nào nữa.

Chuyện này là sao?!

Người máy võ sĩ cúi đầu quét chân mình một lượt, phát hiện ra chẳng biết lúc nào mà bên chân mình lại có thêm một đống "nước mũi" buồn nôn, giống như là sỉ nhục lại càng giống như chế nhạo.

Người máy võ sĩ thầm giật mình, bởi vì việc điều chỉnh bộ pháp đối với lực phòng ngự của nó là vô cùng quan trọng.

Ổn định trọng tâm, mượn lực phòng ngự, người máy võ sĩ đều hoàn toàn dựa vào bộ pháp đặc hữu của mình để hoàn thành, nhưng hiện tại một chân đã bị cố định, khả năng phòng ngự của người máy võ sĩ đã bị giảm mạnh.

Mà cái đống "nước mũi" tầm thường này chính là đến từ cái [Nhẫn slime] vô cùng buồn nôn trên ngón trỏ tay phải của Tiêu Phàm.

...

Tất cả những thứ này không nghi ngờ gì đều chính là sự sắp đặt của Tiêu Phàm.

Một kích lúc trước của Tiêu Phàm là để nghi binh,

Trong lúc ánh mắt của người máy võ sĩ tập trung đến lưỡi kiếm sắc bén của Tiêu Phàm, chất nhầy đục ngầu liền xuất kỳ bất ý được bắn ra, đáp xuống trên mũi chân của người máy võ sĩ.

Một cử động kia mặc dù rất nhỏ nhưng tác dụng lại vô cùng quan trọng.

Đầu tiên, nó cố định vị trí của người máy sắt thép, sau đó nó làm rối loạn trận tuyến phòng ngự của người máy võ sĩ.

Cố định vị trí, có thể khiến cho người máy võ sĩ không có cách nào né tránh, rối loạn tận tuyến phòng ngự, có thể khiến người máy võ sĩ như nhà không cửa rộng mở, mặc người chà đạp.

Hai thứ này đều tăng tỉ lệ Tiêu Phàm đâm trúng chấm đỏ nhược điểm trên ngực của người máy võ sĩ lên.

Chẳng qua quanh trọng nhất vẫn là đây là một chiêu bất ngờ, bất ngờ đến mức khiến cho người máy võ sĩ sinh ra một tia chần chờ, mà một chút chần chờ này đối với Tiêu Phàm mà nói thì đã đủ rồi...

Gió, theo bên tai gào thét lướt qua, sau khi thu hồi Ảm Long Minh Viêm Kiếm, Frostmourne được Tiêu Phàm nắm chặt trong hai tay.

Thu hồi song kiếm là bởi vì Tiêu Phàm muốn rót tất cả sức lực trên người mình vào một kích này, muốn tặng cho kẻ địch một kích chí mạng đúng nghĩa!

Chỉ có kết thúc trận chiến một cách gọn gang và linh hoạt, tính mạng của Hạ Lộ Lộ mới vó thể cứu lại được.

Ánh mắt Tiêu Phàm chăm chú, mang theo một tia quyết tuyệt!

A!

Một tiếng gầm thét cuồng ngạo, nhìn kẻ địc trước mắt, hai mắt Tiêu Phàm đã bị huyết sắc che kín.

Không biết tại sao, tâm tình tiêu cực lại xông lên đầu, trong nháy mắt liền lan tràn trong lòng Tiêu Phàm.

Lân giáp màu đen giốn như sống lại, rất nhiều gai ngược mọc ra, lộ vẻ dữ tợn khác thường, sau đó là sừng thú, đuôi nhọn, cánh dơi...

Chẳng qua những thứ này Tiêu Phàm đều không phát hiện được.

Bởi vì trong mắt hắn lúc này chỉ có thân ảnh của kẻ địch, toàn bộ mọi thứ đều bị phẫn nộ bùng phát trong lòng nuốt mất.

Theo các loại biến hóa trên người, tốc độ bắn vọt của Tiêu Phàm lại càng thêm mãnh liệt, vốn Lam Viêm tràn đầy, thế mà bị phong áp đè xuống lại trở thành từng tia, từng tia như sợi chỉ sau đó biến thành từng chấm nhỏ, màu lam kia thu lại thay vào đó mà một màu đen nhanh, loại ánh sáng đen có thể nuốt chửng mọi thứ, mọi sức mạnh vào lúc nàu bị Tiêu Phàm nén ngưng tụ, đầy trời tối đen, Vĩnh Dạ giáng lâm.

...

Người máy võ sĩ nhìn ngọn lửa màu xanh trước mắt, dần dần tối lại, nhưng nó cũng đơn giản là bị dập tắt, bởi vì có thể cảm nhận được cảm giác nguy hiểm ẩn dấu bên trong mảnh tối đen này, cho nên lực phá hoại dường như cũng được đè nén bên trong bóng đêm đen kịt này.

Vụt!

Một tiếng vang giòn vang lên, bỗng nhiên hiện ra một vết nứt, giống như một tia sét, theo tiếng sấm mà chiếu sáng cả bầu trời mây đen dày đặc này.

Đó là một vệt ánh sáng, xua tan đi mây đen đầy trời, xóa tan bóng đêm vô tận, bình minh theo sự rút lui của bóng đêm mà xuất hiện lần nữa, nhưng kiếm cũng đã rơi xuống người người máy võ sĩ...

Người máy võ sĩ kinh ngạc nhìn lỗ hổng trước ngực, u quang trong mắt toát ra, giống như cảm thấy có chút khó tin, sau đó liền nặng nề ngã xuống.

Một tiếng vang trầm vang lên, bình đài lên xuống cũng dừng lại tại độ cao mà Tiêu Phàm muốn đến.

Nhìn khu vực vừa mới xuất hiện trước mắt, Tiêu Phàm đưa tay trút cho Hạ Lộ Lộ một bình máu, sau đó cũng không quay đầu lại mà nhanh chóng chạy đi, lân giáp đen nhánh kia cũng theo bước chân của Tiêu Phàm mà dần dần biến mất, Tiêu Phàm lại biến lại thành dáng vẻ ban đầu, "Ác Ma Hóa" đã thu lại...

...

"Ác Ma Hóa" thu lại, Ác Ma biến mất, Tiểu Sửu Hoàng vẫn là dáng vẻ thằng hề buồn cười như cũ, nhưng Tiểu Miêu nhìn gã, mặt mũi lại tràn đầy hoảng sợ.

Bãi đất trống bên ngoài xưởng chế tạo vũ khí Colt lại lần nữa xuất hiện rất nhiều linh kiện máy móc, chẳng qua là đống đổ nát của đám Gnome, tia lửa điện vui sướng nhảy nhót, chứng minh cho sự sống của bọn chúng một khắc trước.

Tiểu Sửu Hoàng khoanh hai cánh tay mảnh khảnh, cầm lấy một cái đầu lâu hình tròn, đây chính là đầu rỉ sét của người máy ám sát giảo hoạt kia, chẳng qua lúc này nó nằm trong tay Tiểu Sửu Hoàng lại có vẻ đáng yêu một cách quỷ dị, giống như quả táo tròn trịa.

"Haizz, tao nói, mày sao lại tự đại đến mức đến trước mặt tao chơi trò ám sát chứ? Phải biết là thủ pháp ám sát của tao so với mày tinh tế tỉ mỉ hơn nhiều, chỉ là một cuộc ẩn nấp đánh lén đơn giản như vậy thì ám sát còn có gì vui?"

Tiểu Sửu Hoàng cầm lấy cái đầu rỉ sét của người máy ám sát, giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, lẩm bẩm nói, tựa như thảo luận lại càng tựa như dạy bảo, nhìn hành vi hiện tại của Tiểu Sửu Hoàng, Tiểu Miêu lại thấy có chút rùng mình.

Chết rồi, chết hết rồi, một đoàn người máy đều chết cả rồi...

Tiểu Miêu nhìn sân bãi trống trải, có chút ngây người.

Bởi vì cô vừa thấy được một con ác ma vừa bò lên từ vực sâu, trong nháy mắt liền chém giết sạch cả một đống máy móc.

"Này, tiểu cô nương, chúng ta phải đi rồi "

Tiểu Sửu Hoàng dường như đã chơi chán cái đầu lâu trong tay, sau đó ném nó đi như một vứt bỏ thứ rác rưởi, quay người lại tùy ý nói với Tiểu Miêu một tiếng.

Tiểu Miêu vẫn đang hồi tưởng lại chuyện vừa rồi, trong lúc nhất thời chưa kịp phản ứng lại với câu nói của Tiểu Sửu Hoàng.

"Tiểu cô nương, cô sao vẫn chưa chịu đứng dậy vậy? Chẳng lẽ cô muốn tôi cõng cô như Mệnh Phàm vậy đó hả?"

Tiểu Sửu Hoàng nhíu nhíu mày nhìn Tiểu Miêu.

Lúc này, Tiểu Miêu rốt cuộc nhìn đến khuôn mặt vui cười trắng bệch kia, nghe thấy câu nói của Tiểu Sửu Hoàng, trong nháy mắt cô liền nhảy dựng lên, giống như một con mèo bị kinh sợ...

Thông đạo thẳng tắp, hai bên vách đá có rất nhiều khung kim loại đổ nát vững vàng chống đỡ toàn bộ hang, đây là một hành lang nối thẳng đến khu vực hạch tâm.

Hành lang hơi dốc, còn chưa đi lâu, Tiêu Phàm đã cảm thấy con đường này dài dằng dặc.

Hai chân lao vụt lên, khuấy động một chút bụi bặm, lướt nhanh qua, hòn đá nhỏ trên mặt đất bị đá lăn qua một bên, phát ra tiếng vang lộc cộc, khiến cho sư bực bội do sự tĩnh mịch trong lòng Tiêu Phàm được xoa dịu một chút.

Tay cầm bình máu của Tiêu Phàm có chút run rẩy, hắn hiểu được đây là một bình máu cuối cùng của hắn, nguyên nhân chính là bởi vì biết rõ ý nghĩa của vật này mà trong lòng Tiêu Phàm trở nên bất an.

Cái bình rỗng mất đi chất lỏng màu máu rơi xuống sau lưng Tiêu Phàm, rớt trên mặt đất tạo thành tiếng đinh đang, dường như đánh vào trong lòng Tiêu Phàm, bên trong hành lang hơi tối, tầm mắt mơ hồ lại khiến cho Tiêu Phàm càng thêm cảm giác được một cách rõ ràng thân thể mềm mại trong ngực hắn hơi lạnh...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!