Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 673: NGHĨ CÁCH CỨU VIỆN

"Không sao đâu, không sao đâu, nhất định sẽ không sao đâu!"

Hai mắt Tiêu Phàm nhìn chằm chằm về phía trước, trong miệng không ngừng lầm bẩm, giọng nói có vẻ hơi luống cuống, giống như đang an ủi thân ảnh hư nhược trong ngực nhưng lại càng giống như đang an ủi chính mình đang hốt hoảng.

"Không sao đâu..."

Người trong ngực cũng lặp lại câu nói của hắn, nhưng câu nói giống hệt lại khiến cho người ta có cảm giác hơi khác.

Tốc độ nói chậm rãi, bởi vì thân thể không có lực mà nhỏ vô cùng, nhưng lúc này bốn phía yên tĩnh như vậy, âm thanh nhỏ như thế cũng có thể khiến Tiêu Phàm rung động trong lòng.

Trong lời nói có chút đắng chat, lại bao hàm cảm thông.

Nhưng phần cảm thông này lại khiến cho trong lòng Tiêu Phàm càng thêm khó xử.

Hắn rất muốn cao giọng thét gào, phát tiết một phen, nhưng lại vẫn cắn chặt hàm răng như cũ, bởi vì hắn lo lắng tiếng gầm thét tràn ngập cảm xúc nóng nảy đó sẽ khiến cho thân thể hư nhược hiện tại của Hạ Lộ Lộ bị thương.

...

Mồ hôi chảy xuống, đón gió mà đi, không biết đã lao đi trong hành lang bao lâu, Tiêu Phàm rốt cuộc đã nhìn thấy một cánh cửa sắt nằm ngang trước mặt.

Đến rồi, hẳn là đến rồi, đây là điểm cuối của hành lang.

Khu vực hạch tâm của xưởng chế tạo vũ khí Colt, đây chính là chỗ cất thuốc giải!

Tiêu Phàm vốn nên vô cùng hưng phấn nhưng lúc này lại không hưng phấn nổi một chút nào.

Bởi vì lượng HP của Hạ Lộ Lộ đã rớt xuống dưới 10%, đang từ từ rảo bước đi đến cái chết...

Làm sao bây giờ, hiện tại mới chỉ đi đến chỗ cất thuốc giải, nhưng Hạ Lộ Lộ rõ ràng đã không chống đỡ lâu được nữa.

Tiêu Phàm vừa tìm cơ quan để mở cửa mà trong lòng có chút bối rối, mà hiện thực lại chưa thông cảm cho tình cảnh của hắn chút nào, trong lúc Tiêu Phàm dằn vặt, HP của Hạ Lộ Lộ lại giảm xuống một chút.

8%

Lượng HP này khiến cho Tiêu Phàm tâm phiền ý loạn.

Tinh táo, tỉnh táo, hiện tại mình nhất định phải tỉnh táo.

Tiêu Phàm hít một hơi thật sâu, muốn điều chỉnh tâm tình của mình.

Từ sau khi Ác Ma Hóa, hắn dường như vẫn luôn khó mà bình tĩnh, cuồng loạn, gấp gáp cứ luôn cuồn cuộn trong lòng Tiêu Phàm, Tiêu Phàm biết nếu hắn không bình tĩnh lại, sẽ không thể nào suy nghĩ được biện pháp giải quyết, cho nên hắn nhất định phải ép mình tỉnh táo lại.

...

Loại sự việc hỏng bét này ở trong trò chơi hình như hắn cũng từng trải qua.

Đúng rồi, sao mình có thể quên chứ?

Trong trận doanh Thú Nhân, Aina không phải cũng từng xảy ra chuyện tương tự sao?

Mình nhớ được, lúc ấy mình đã sử dụng [Món Ăn Mị Lực]...

Đúng vậy, mình còn một cái kỹ năng phụ trợ mà!

Thức ăn mà Món Ăn Mị Lực tạo ra có thể sử dụng như thuốc bổ sung máu, công hiệu có thể bổ sung 30% lượng HP cho người ăn, nếu hên thậm chí còn có thể tạo ra món ăn mang theo đặc hiệu nghịch thiên.

Chẳng qua, Tiêu Phàm cũng rõ kỳ tích cũng không xuất hiện dễ dàng như vậy, hắn chỉ cầu cho [Món Ăn Mị Lực] có thể khiến cho Hạ Lộ Lộ chống đỡ thêm một chút.

Bộ đồ ăn xuất hiện, ánh sáng bạc lóe lên, Tiêu Phàm nhìn cũng không thèm nhìn, liền lấy đồ ăn trên khay nhét vào cái miệng nhỏ của Hạ Lộ Lộ, bởi vì hắn đã không có thời gian rảnh đi quan tâm đến chuyện gì nữa, 30% HP, chỉ đủ cho Hạ Lộ Lộ chống đỡ một chút, nhưng tuyệt đối không quá 5 phút!

Mà 5 phút đối với Tiêu Phàm mà nói đã là cực hạn, đây là thời gian CD của [Món Ăn Mị Lực]

30% HP không đủ để Hạ Lộ Lộ tiêu hao trong 5 phút, chứng mình [Món Ăn Mị Lực] không thể nào thực hiện liên tục, nó chỉ có thể dùng để khôi phục HP cho Hạ Lộ Lộ một lần thôi, mà một lần này, cũng là một lần cuối cùng...

Tiêu Phàm nhất định phải nắm bắt mỗi một giây, một phút, tranh thủ trước khi Hạ Lộ Lộ cạn hết HP, nhanh chóng tìm được thuốc giải mà nhiệm vụ yêu cầu.

Độ dày của tro bụi tích lũy qua nhiều năm dần dần giảm bớt, cuối cùng bị xóa đi toàn bộ, Tiêu Phàm rốt cuộc phát hiện trên cạnh cửa có một viên đá quỷ dị nhô lên, Tiêu Phàm trực tiếp đè nó xuống không chút do dự nào.

Động tác lộ vẻ vô cùng lỗ mãng, nhưng dưới tình thế bắt buộc, Tiêu Phàm không còn cách nào khác.

Điều đáng mừng chính là, một tiếng vang trầm vang lên, cánh của sắt trước mặt Tiêu Phàm cũng theo đó mà mở ra.

Nhưng trong nháy mắt cánh cửa sắt mở ra, đáy lòng Tiêu Phàm run lên, trở nên càng thêm cảnh giác, bởi vì lúc cửa sắt mở ra, một cỗ máy cũng chui ra.

Kẻ địch?

Nhưng hiện tại mình đâu còn thời gian để chiến đấu!

...

Cảm thấy trong cửa khác thường, trong lòng Tiêu Phàm vộ vã, bởi vì mạng sống của Hạ Lộ Lộ đã không chịu nổi bất cứ sự trì hoãn nào nữa!

Chẳng qua cỗ máy kỳ quái lách mình chui ra này cũng không làm ra hành động công kích nào đối với Tiêu Phàm mà là mang theo một cái rương nhỉ, nhảy ra ngoài cánh cửa.

Tiêu Phàm nắm lấy song kiếm, cảm thấy hoang mang, huyết quang trong mắt hiện lên...

[Tên quái vật: Kiwis Cold]

[Loại quái vật: Quỷ máy]

[Cấp quái vật: 40]

[HP: 100%]

[Ghi chú: Là người máy mà Thân vương Gally Vickers Colt quản lý công nghiệp quốc phòng yêu thích nhất, cho nên được Thân vương Gally Vickers Colt quản lý công nghiệp quốc phòng ban cho cái tên Kiwis Colt. Đây là một cỗ máy rất tuyệt vời, mặc dù không thể chiến đấu nhưng mỗi một linh kiện của nó đều rất có giá trị...]

...

Quái vật quỷ máy? Cấp 40? Không thể chiến đấu?

Nhìn thấy mấy chữ "không thể chiến đâu", Tiêu Phàm liền không còn để ý đến nó nữa, vội vàng xông vào khu vực hạch tâm của xưởng chế tạo máy, bởi vì hắn không có nhiều thời gian để chậm trễ nữa...

Khu vực hạch tâm của xưởng chế tạo máy móc so với những chỗ khác rõ ràng lộng lẫy hơn nhiều, mặc dù vẫn còn ở trong hang nhưng xung quanh lại được trang hoàng hết sức chỉnh tề, một ít đồ dùng được tùy ý xếp đặt, khiến cho bên trong phó bản khó mà có được thêm một chút sức sống.

Đây cũng chính là di tích bên trong nơi ở của Gnome, đồ dùng trong nhà nhỏ bé cũng đã chứng minh được điểm này.

Chẳng qua Tiêu Phàm cũng không định tìm tòi nghiên cứu những thứ này, vừa tiến vào khu vực hạch tâm của xưởng vũ khí, hắn liền lập tức lục tung lên.

Ở đâu?! Ở đâu?! Ở đâu?!

Từng đạo ánh sáng nhạt sáng lóe lên trong mắt Tiêu Phàm, đây là ánh sáng sinh ra lúc người chơi phân biệt đạo cụ, rất nhiều vật phẩm vừa được cầm lên lại liền bị Tiêu Phàm nhanh chóng vứt bỏ.

Bất luận phẩm cấp của vật phẩm, chỉ cần cần không phải thuốc giải, đối với Tiêu Phàm mà nói liền chẳng có chút ý nghĩa nào cả.

Chẳng mấy chốc, bình bình lọ lọ bị móc ra đã rơi lả tả trên mặt đất nhưng hai tay của Tiêu Phàm vẫn chưa ngừng lại. Bôn ba vất vả, hai gò má Tiêu Phàm đã sớm dày đặc mồ hôi, nhưng hắn lại không hề đưa tay lau đi.

6%

5%

4%

...

Mạng sống hấp hối, Hạ Lộ Lộ đã sớm bất tỉnh, con số chậm rãi giảm xuống, như tiếng lòng Tiêu Phàm đếm ngược, khiến cho hai tay của Tiêu Phàm cũng dần dần run rẩy theo.

Rốt cuộc một bình nước thuốc màu xanh thẳm bị Tiêu Phàm tùy tay cầm lấy, ánh sáng nhạt trong mắt Tiêu Phàm sáng lên, vẻ mặt Tiêu Phàm trở nên vô cùng vui mừng!

...

"Hạ Lộ Lộ, Hạ Lộ Lộ, Hạ Lộ Lộ..."

Bên tai Hạ Lộ Lộ truyền đến một trận tiếng gọi dồn dập, giống như có người đang kêu tên của cô bé.

Là phụ hoàng, mẫu hậu hay là những tỷ tỷ xinh đẹp kia?

Hạ Lộ Lộ cảm thấy hơi nghi hoặc, trận cảm giác mệt mỏi đột nhiên xuất hiện kia khiến cho đầu óc của cô bé càng thêm mơ hồ.

Hạ Lộ Lộ chậm rãi nâng mí mắt, chậm rãi thích ứng với ánh sáng, đợi đến khi thấy rõ sự vật trước mắt, Hạ Lộ Lộ mới rốt cuộc nhớ lại chuyện xảy ra trước đó.

Đúng vậy, Hạ Lộ Lộ chạy khỏi hoàng cung, phụ hoàng và mẫu hậu đã không còn ở bên cạnh Hạ Lộ Lộ nữa, Hạ Lộ Lộ hiện tại đang thám hiểm bên trong di tích Gnome.

Hạ Lộ Lộ chớp chớp mắt to, trước mặt Hạ Lộ Lộ hiện ra một gương mặt hơi có vẻ lôi thôi.

Khuôn mặt này không đẹp trai như phụ hoàng, cũng không hiền lành bằng mẫu hậu, lại càng không xinh đẹp như những tỷ tỷ kia, nó bám đầy tro bụi, vết máu khô, gương mặt này sớm đã không còn thanh tú sạch sẽ như lúc trước, đặc biệt trong mắt kia đã còn hiện lên tơ máu màu đỏ, thậm chí nhìn có chút dọa người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!