Nhưng nhìn vẻ ân cần của người trước mặt, không hiểu sao Hạ Lộ Lộ bống cảm thấy hạnh phúc...
Phát hiện mình lúc này vẫn còn nằm trong ngực của người kia, được người kia cẩn thận che chở ôm trong ngực, trong lòng Hạ Lộ Lộ có một cỗ ngọt ngào khó nói.
Lại nghĩ đến những suy nghĩ miên man lúc hông tỉnh táo suốt dọc đường, Hạ Lộ Lộ lại càng ngượng ngùng.
Màu đỏ nhàn nhạt chậm rãi lan tràn từ cái cổ trắng nõn lên gương mặt, cảm nhận được mặt mình hơi nóng, Hạ Lộ Lộ sau đó lại vô ý thức rụt rụt trong lồng ngực Tiêu Phàm, thẹn thùng mà đáng yêu.
Nhưng cái dựa khẽ này, mùi vị dương cương đặc biệt trên người Tiêu Phàm lại chui vào chop mũi của Hạ Lộ Lộ.
Mùi hương kia rất hấp dẫn đối với Hạ Lộ Lộ, khiến cho Hạ Lộ Lộ không nhịn được mà hít một hơi thật sâu, hận không thể hé cái miệng nhỏ ra mà cắn một ngụm.
Thơm thơm, thật tốt, thật hạnh phúc.
Hạ Lộ Lộ dường như có chút say mê, trong lòng mỹ mãn,
Đây là mùi hương của chú ấy, một mùi hương thật là dễ chịu, còn có một chút mùi hương của phụ nữ...
Hả?!
Mùi hương phụ nữ!
Nghĩ đến đây, Hạ Lộ Lộ lại hít sâu một hơi để xác nhận một phen.
Thật sự là mùi hương của phụ nữ!
Trên người chú ấy sao lại có thể có mùi hương của phụ nữ chứ.
Mùi hương kia không phải là mùi trên người Hạ Lộ Lộ, người đó là ai? Chuyện gì thế này?!
Vả lại mùi hương này sao có thể nồng như vậy, ngửi mùi này, cảm giác người phụ nữ này dường như đang ở ngay bên cạnh vậy.
Ôm một bụng hoài nghi, Hạ Lộ Lộ mở to mắt nhìn xung quanh, nhưng cô bé vừa muốn quay đầu, bỗng cảm thấy trên cổ có đeo một vật gì đó, cảm giác rất khó chịu, thế là Hạ Lộ Lộ duỗi ra cái tay nhỏ, chụp về phía cổ mình, cũng giơ vật đó lên nhìn...
Chạm rỗng, màu đen, rất nhỏ, rất mỏng, đây là thứ gì?!
Hạ Lộ Lộ nhìn vật trong tay có chút hoang mang, thế là lại duỗi ra một cái tay, hoàn toàn lấy nó ra, vật thần bí rốt cuộc hiện nguyên trạng trước mặt Hạ Lộ Lộ...
"A! Cái đồ quỷ sứ chán ghét nhà chú! Đây rốt cuộc là thứ gì?"
Hạ Lộ Lộ không biết lấy khí lực ở đâu ra, nhanh chóng nhảy ra khỏi ngực Tiêu Phàm, khuôn mặt nhỏ lại đỏ như một trái cà chua chín, tay nhỏ run run đưa lên một vật thể màu đen.
Giống như cầm cũng không được mà không cầm cũng không được...
...
Thời khắc mấu chốt, Tiêu Phàm rốt cuộc cũng tìm được thuốc giải, nhìn Hạ Lộ Lộ tỉnh lại, trong lòng cảm thấy rất cao hứng, nghĩ đến đây vốn là một màn ấm áp lại không hiểu sao bỗng nhiên lại trở nên lúng túng như vậy.
Cái thứ đồ chơi trong tay Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm tất nhiên biết, thứ đó là thứ mà lúc hắn làm "Phàm Tử", thứ để che kín cái mông...
"Không đúng! Không đúng! Không đúng! Hạ Lộ Lộ là muốn hỏi chú, đây là thứ trên người con hồ ly lẳng lơ nào?!"
Còn chưa đợi Tiêu Phàm trả lời, Hạ Lộ Lộ lại hỏi.
Mặc dù Hạ Lộ Lộ vẫn luôn dùng quần nhỏ màu trắng có hình gấu nhỏ hoặc dâu tây nhưng mà loại kiểu dáng và chất vải này Hạ Lộ Lộ vẫn đã nhìn thấy treo trong tủ của các tỷ tỷ, tất nhiên biết trong tay mình là cái thứ đồ gì.
Bởi vậy điều cô bé muốn biết nhất vẫn là Tiêu Phàm từ đâu mà có được thứ này!
Nhìn Hạ Lộ Lộ giơ cái vật ngượng ngùng đó lên, Tiêm Phàm cảm thấy cực kỳ xấu hổ.
Lúc trước chiến đấu với người máy võ sĩ, dưới tình thế cấp bách, Tiêu Phàm nhìn cũng không thèm nhìn liền trực tiếp móc trong ba lô ra bộ nữ trang kia, coi nó như dây thừng mà ban chân bốn cẳng cột lên người Hạ Lộ Lộ.
Bây giờ nguy hiểm đã qua, áp lực được thả lỏng, Tiêu Phàm mới phát giác hành vi lúc trước của hắn có chút không ổn...
Cái trò chơi 3D đáng chết, chỉ là áo quần thôi, có cần làm giống thật như vậy không chứ, ngay cả cái thứ quân áo xấu hổ thế này mà cũng cho hắn nguyên bộ nữa!
Thật ra Tiêu Phàm có chỗ không biết, nguyên bộ áo quần được bán trong Thương Thành hiện tại ngoại trừ quần áo bên ngoài còn có đồ nội y, hoàn toàn là bởi vì hắn.
Lúc trước khi thi đấu giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh", Tiêu Phàm khiến cho một thứ sản phẩm thời trang gọi là [Nữ Thần Nội Y Victoria] cực hot, chuyện này khiến cho nhà phát hành chú ý đến một loạt sản phẩm này, đến tận sau này, thời trang phái nữ liền bổ sung thêm những phụ kiện "mua vui" này.
...
"A! Cái này cũng là gì đây?!"
Tiêu Phàm còn chưa trả lời câu hỏi lúc trước của Hạ Lộ Lộ, Hạ Lộ Lộ lại kêu lớn lần nữa!
Tiêu Phàm nhìn thứ y phục mà Hạ Lộ Lộ giơ lên, trên trán ứa mồ hôi lạnh.
Đều gợi cảm, đều có phong cách thiết kế mê người, chẳng qua trên dây thừng tinh tế màu đen có nhiều hơn hai miếng đệm mềm mại bằng bọt biển...
"Đây là cái bảo vệ đầu gối, Hạ Lộ Lộ cột nó lên đầu gối thì khi đấu vật sẽ không bị đau. Đương nhiên Hạ Lộ Lộ cũng có thể lấy nó làm đệm mông, ừ, lúc ngồi xuống sẽ rất mềm mại..."
Nói xong câu nói đó, Tiêu Phàm mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào, hắn đã mặt dày vô sỉ như vậy.
"Chú làm như Hạ Lộ Lộ là tên ngốc không bằng! Đừng nhìn hiện tại Hạ Lộ Lộ không cần đến! Các tỷ tỷ cũng đã dạy cho Hạ Lộ Lộ rồi!" Nhìn thấy Tiêu Phàm lừa gạt mình, Hạ Lộ Lộ cảm thấy rất phẫn nộ, sau đó dường như nhớ lại điều gì, sức lực có vẻ không đủ nói thêm: "Vả lại...Vả lại sau này nhất định Hạ Lộ Lộ sẽ sử dụng,nhất định sẽ dùng loại còn lớn hơn cái này!"
Cái tiểu loli này dường như không dễ lừa, tiếp theo hắn nên làm gì bây giờ?
Tiêu Phàm nhìn hai tay Hạ Lộ Lộ cầm cái thứ xấu hổ kia, lại nhìn váy ngắn và áo lót trên người Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm cảm thấy có chút đau đầu.
"Này! Chú ngây ra đó làm gì? Chú vẫn chưa trả lời Hạ Lộ Lộ những vật này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì đâu!"
"Cái gì mà xảy ra chuyện gì?"
Tiêu Phàm căn bản không biết nên giải thích như thế nào, chỉ có thể đứng trước mặt Hạ Lộ Lộ bày ra vẻ biết rõ mà lại còn cố hỏi.
"Đừng giả vờ giả vịt nữa, cháu hỏi chú những thứ này làm sao mà chú có được?!
Tiêu Phàm lại nhìn vật trong tay Hạ Lộ Lộ, vô cùng chân thành nói: "Haizz, chú cũng là lần đầu tiên nhìn thấy bọn chúng..."
Tiêu Phàm thật sự nói thật, thật sự đây là lần đầu tiên Tiêu Phàm nhìn thấy hai cái món đồ chơi này, mặc dù bọn chúng đã từng sát cánh bên hắn một lúc lâu.
Dù sao Tiêu Phàm cũng không phải là biến thái, lúc biến thành "Phàm Tử" còn "say sữa" một cách nghiêm trọng, tất nhiên chưa nói tới việc đi tìm hiểu mấy cái đồ vật có độ xấu hổ cực lớn này...
Hiện tại Hạ Lộ Lộ cảm thấy rất tức giận, không nói đến sau khi thân thể khôi phục, có rất nhiều quần áo kỳ quái của phụ nữ treo trên người, chỉ thái độ của Tiêu Phàm hiện tại thôi cũng khiến cho Hạ Lộ Lộ có chút không tiếp thu nổi...
Từ đầu đến cuối Hạ Lộ Lộ chỉ là hỏi chú ta một chút thôi, cái tên đáng ghét này lại luôn giả điên, giả ngốc né tránh, chuyện càng đáng giận hơn là, chú ấy thế mà còn có ý đồ tiếp tục lừa gạt Hạ Lộ Lộ!
"Đây là cái bảo vệ đầu gối, Hạ Lộ Lộ cột nó lên đầu gối thì khi đấu vật sẽ không bị đau. Đương nhiên Hạ Lộ Lộ cũng có thể lấy nó làm đệm mông, ừ, lúc ngồi xuống sẽ rất mềm mại..."
...
Đáng ghét! Chú ấy thật sự coi Hạ Lộ Lộ là kẻ ngu đần! Ai sẽ dùng loại đồ vật đáng xấu hổ này để làm cái bảo về đầu gối hay lót mông chứ!
Không chỉ vậy, đói diện với mấy cái món quần áo riêng tư của phụ nữ này, cái tên kia lại còn dùng vẻ mặt bình tĩnh nói với mình là chú ấy cũng là lần đầu tiên trông thấy.
Thật sự là đầy miệng nói láo! Quỷ mới tin! Sự bình tĩnh trên mặt chú ấy rõ ràng là phải suy nghĩ một hồi lâu mới có được!
Hạ Lộ Lộ rõ ràng không tin, không ngờ đến tận bây giờ chú ấy vẫn còn định tiếp tục lừa dối mình, Hạ Lộ Lộ thật sự cực kỳ đau lòng...
...
Bình tĩnh?
Gặp quỷ mới bình tĩnh.
Đối với Tiêu Phàm mà nói loại vật gọi là bình tĩnh này là không tồn tại, chỉ có xấu hổ không biết nên đối mặt như thế nào mà thôi.
Mà phần xấu hổ này khiến Tiêu Phàm không ngừng né tránh vấn đề của Hạ Lộ Lộ.
...