Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 675: BÁT TỰ KHÔNG HỢP

Mình vốn là một anh hùng cứu sống tiểu công chúa của trận doanh Tinh Linh, loại sự tích anh hùng rạng rỡ này nếu là ở trong đời thực, không nói đến việc được người đời ca tụng, ít ra cũng sẽ đượ có được một cái Cờ Gấm chứ.

Nhưng mọi chuyện tại sao lại thành như vây?!

Cái tiểu loli này sau khi tỉnh lại, một câu cảm ơn cũng không nói, liền núi lấy hai cái thứ áo quần xấu hổ này không ngừng chất vấn ân nhân cứu mạng.

Mình rõ ràng đã quanh co trốn tránh nhưng cô bé lại cứ níu lấy không thả, nhất định phải lôi kéo mình tìm tòi nghiên cứu cái thứ đồ chơi xấu hổ này một phen.

Mình cũng không phải là biến thái, tại sao phải cùng một tiểu loli bình phẩm một bộ nội y của phụ nữ từ đầu đến chân chứ?!

Tiểu công chúa sau khi được cứu, tiếp theo không phải là kịch bản ấm áp, cảm động phiến tình sao?! Sao lại thành bộ dáng này chứ?! Tình tiết chuyển biến cũng quá hiếm thấy đi?!

...

"Chú mau nói cho Hạ Lộ Lộ biết,

đây là đồ của con hồ ly lẳng lơ nào?!"

Sau khi uống thuốc giải, thân thể Hạ Lộ Lộ khôi phục cực kỳ nhanh, thậm chí đã khỏe đến mức có thể giương nanh múa vuốt với Tiêu Phàm, đáng tiếc hiện tại Hạ Lộ Lộ nắm lấy hai cái "chứng cứ" kia không buông tay, giống như muốn đưa tay bắt lấy Tiêu Phàm, cắn một ngụm.

Nhìn thấy bộ dạng hung ác lúc này của Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm cảm thấy tiểu loli này nếu chưa tìm hiểu rõ mọi chuyện thì sẽ không bỏ qua.

Tiêu Phàm lần nữa nhìn vật trong tay Hạ Lộ Lộ đầy vẻ âu sầu, sâu kín thở dài, nói: "Đây là của chú..."

"Nói nhảm! Hạ Lộ Lộ tất nhiên biết đây là của chú, điều cháu muốn biết là, những vật này là chú lấy của ai, hoặc là con 'hồ ly lẳng lơ' không biết xấu hổ nào đưa cho chú?"

Là ai, chuyện này đối với Hạ Lộ Lộ là một chuyện vô cùng quan trọng.

Bởi vì theo Hạ Lộ Lộ, người phụ nữ đưa cho Tiêu Phàm những thứ đồ chơi mập mờ này tất nhiên chính là tình địch của Hạ Lộ Lộ!

"Chú nói, đây là của chú..."

"Ghê tởm, chẳng lẽ chú định bao che cho cô ta?!"

Bao che?

Ông trời của tôi, đầu óc của tiểu loli này rốt cuộc suy nghĩ cái gì vậy, muốn chú nói thế nào thì cháu mới chịu hiểu đây!

"Chú nói là, 'hồ ly lẳng lơ' trong miệng cháu chính là chú..."

Nói ra một câu nói như vậy, Tiêu Phàm cảm thấy cực kỳ xấu hổ, chẳng qua hy sinh lớn như vậy là bởi vì hắn chỉ muốn nhanh chóng kết thúc đề tài này.

Im lặng, toàn trường im lặng.

Hạ Lộ Lộ nhìn thoáng qua Hạ Lộ Lộ trước mặt, lại nhìn quần áo trong tay, biểu tình có chút co quắp, dường như nhớ đến chuyện gì đó...

Buổi chiều tại thành Frya, bên trong đường phố hẻo lánh nơi thành tây cũ kỹ, ẩn núp một cô gái có dung mạo tú lệ. Trong tay nàng ôm một con mèo con màu đen, thao thao bất tuyệt, hành vi cổ quái của cô khiến Hạ Lộ Lộ cảm thấy tinh thần của cô rất có vấn đề...

Mà đây chính là ấn tượng đầu tiên của Hạ Lộ Lộ đối với Tiêu Phàm.

Đúng rồi! Cái đồ quỷ sứ đáng ghét này lúc trước là nữ!

Hạ Lộ Lộ bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng lập tức thở nhẹ ra.

Nhưng Hạ Lộ Lộ lần nữa nhìn quần áo trong tay, đưa tay hết giật lại kéo, có chút không vui nhíu mày, quay đầu nhìn Tiêu Phàm, hỏi: "Chú cứ thích loại cực to này sao?"

Cái gì cực to?!

Mình sẽ không cho Hạ Lộ Lộ uống sai thuốc chứ, vì sao tiểu loli đầy đầu là bắn pháo lúc trước, sau khi tỉnh lại lại níu lấy mình thảo luận loại chuyện không phù hợp với thiếu nhi này chứ!

Nhìn Tiêu Phàm không có phản ứng gì, Hạ Lộ Lộ lộ vẻ mặt hiểu rõ, vô cùng khẳng định nói: "Được rồi, đàn ông các người đều thích loại này, nếu không lúc biến thân chú cũng sẽ không dùng sức nhét đầy đồ vật trước ngực mình, loại hình dạng phụ nữ như vậy chắc chắn chính là hình mẫu lý tưởng của chú!"

Dùng sức nhét đầy đồ vật trước ngực mình? Bà nội cha nó! Anh đây khi đó chỉ không cẩn thận uống lộn rượu thôi! Cháu cho rằng chú muốn biến lớn như vậy sao? Cháu không biết lúc chú cúi đầu xuống đầu óc choáng váng thế nào đâu!

"Hừ! Đàn ông quả nhiên là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới!"

Hạ Lộ Lộ không hiểu sao bỗng nhiên có chút tức giận, cũng không còn níu lấy không thả quần áo trong tay, mà là giật những món quần áo không thuộc về mình xuống, ném về phía Tiêu Phàm, quần áo váy vóc treo trên người Tiêu Phàm, mà hai cái thứ mập mờ lúc trước Hạ Lộ Lộ cầm trong tay, quỷ thần xui khiến thế nào mà vẽ ra một đường cong duyên dáng trong không trung, sau đó rơi xuống trên mặt Tiêu Phàm, khiến cho Tiêu Phàm càng thêm lúng túng.

Hạ Lộ Lộ nhìn thấy bộ dạng Tiêu Phàm trên đầu treo vật dụng riêng tư của phụ nữ, thầm mắng một tiếng: "Biến thái!"

Móa! Cháu có nói đạp lý hay không!

Không hiểu sao lại bị mắng một tiếng "biến thái", Tiêu Phàm cảm thấy oan ức, chẳng qua để sớm kết thúc cái chủ đề đáng chết này, hắn chỉ có thể lựa chọn trầm mặc.

"Sau này Hạ Lộ Lộ nhất định sẽ còn lớn hơn như vậy, hừ!"

Hạ Lộ Lộ dường như nhớ đến cái gì, đỏ mặt bổ sung một câu với Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm vô thức nhìn lướt qua cái sân bay của Hạ Lộ Lộ, bỗng nhiên có chút muốn cười, nói: "Ừm, Hạ Lộ Lộ có lòng tin như vậy là rất tốt..."

Nghe thấy giọng điệu khinh bạc kia của Tiêu Phàm, Hạ Lộ Lộ bỗng nhiên có chút phẫn nộ, nói: "Chú! Lời này của chú là có ý gì?"

"Chú nói là, tinh thần không ngừng kiên trì của Hạ Lộ Lộ vô cùng đáng khen ngợi, mặc dù là hi vọng xa vời, Hạ Lộ Lộ vẫn chưa từng bỏ cuộc, thực là khiến cho lòng người xúc động "

"Chú! Chú khốn nạn! Chú quả nhiên vẫn rất là đang ghét! Hạ Lộ Lộ rất, rất, rất chán ghét chú!

Hạ Lộ Lộ tức giận đến mức gương mặt đỏ bừng, chỉ vào mặt Tiêu Phàm không ngừng mắng to.

Tiêu Phàm nhìn tiểu loli không ngừng nhảy nhót trước mặt, nhún vai, thầm nghĩ xem ra bát tự của mình và tiểu loli này vẫn luôn không hợp mà.

Chẳng qua, như vậy là được rồi...

"Hạ Lộ Lộ, cháu định cứ náo loạn như vậy mãi sao? Nơi này chính là khu vực mới của di tích đó nha..."

Khu vực mới?

Đến lúc này, cặp mắt to xinh đẹp kia của Hạ Lộ Lộ mới rời khỏi người Tiêu Phàm, nhìn quanh bốn phía...

Hạ Lộ Lộ nhớ rõ là lúc trước cô bé còn ở trong một khu vực rộng lớn bên trong di tích, nơi đó ngoại trừ một đống linh kiện kim loại rách rưới ra thì mộc mạc đến mức một vật tốt gì cũng không có.

Mà hiện tại nơi đây rõ ràng đã thay đổi, không nói đến bốn vách tường được trang hoàng hoa lệ, chỉ xem những đồ vật dùng trong nhà thôi, Hạ Lộ Lộ liền có thể nhận ra nơi này chính là khu vực hạch tâm của xưởng chế tạo vũ khí.

Hạ Lộ Lộ sao lại có thể không hay không biết gì mà đi đến nơi này rồi?

Sau khi ý thức được chuyện này, hai mắt Hạ Lộ Lộ sáng rực lên.

Khu vực hạch tâm tượng trưng cho cái gì, chính là tượng trưng rằng nơi đây có thể cất giữ vô số báu vật đó!

Quan trọng hơn chính là, Hạ Lộ Lộ nhất định phải cướp sạch toàn bộ những vật đáng giá ở đây, bởi vì cô bé không muốn chừa lại cho Tiêu Phàm một chút gì cả! Ai bảo cái đồ quỷ sứ đáng ghét này luôn khiến chi Hạ Lộ Lộ đáng yêu tức giận chứ!

...

Hai mắt Hạ Lộ Lộ phát ra ánh sáng rực rỡ, sau đó cõng cái túi lớn trên lưng, chạy về phía trước nhanh như thỏ, Tiêu Phàm đứng một bên nhìn thấy mà trợn tròn mắt, há hốc mồm.

Sau nửa ngày, rốt cuộc Tiêu Phàm mới phản ứng lại được, mắng to một tiếng: "Quả thực là cầm thú mà!"

Nghe thấy Tiêu Phàm mắng, Hạ Lộ Lộ lại cười khẽ, giống như có chút vui vẻ, bước chân lại càng nhanh hơn...

...

Sở dĩ Tiêu Phàm nhắc nhở Hạ Lộ Lộ là bọn họ đã đến khu vực hạch tâm của xưởng chế tạo vũ khí là muốn chuyển dời lực chú ý của Hạ Lộ Lộ, miễn cho Hạ Lộ Lộ lại dây dưa với những chuyện hư hỏng kia.

Nhưng hắn đã quên tính khí ban đầu của Hạ Lộ Lộ, Hạ Lộ Lộ chính là một NPC vô sỉ chuyên quét sạch chiến lợi phẩm trong phó bản của người chơi.

Lừa bố mày hả?

Nhìn khu vực trống trải trước mắt mà trong lòng Tiêu Phàm đang rỉ máu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!