Cái NPC Hạ Lộ Lộ này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì chứ! Vì sao lại là cái dạng này? Giặc cướp vào thôn cũng không càn quét sạch sẽ như vậy đâu!
Đúng vậy, hoàn toàn càn quét sạch sẽ, Hạ Lộ Lộ ngay cả một đồng tiền cũng không để lại cho Tiêu Phàm!
Không gian trong nhà lúc trước vốn dĩ lấp đầy đồ vật, sau khi Hạ Lộ Lộ tới, cái gì cũng không còn nữa. Bởi vì Hạ Lộ Lộ ngay cả nhìn cũng không thèm, liền trực tiếp lấy đi toàn bộ đồ dùng bên trong khu vực hạch tâm xưởng sản xuất vũ khí.
Hạ Lộ Lộ vui mừng khấp khởi quay lại, có vẻ hơi nhàn nhã, sau khi nhìn thấy cái mặt nhăm nhúm như trái mướp đắng của Tiêu Phàm, tâm trạng của Hạ Lộ Lộ lại càng thêm vui vẻ.
Tiêu Phàm cắn răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Hạ Lộ Lộ, trong lòng có chút buồn bực.
Hắn không ngờ Hạ Lộ Lộ sẽ tuyệt tình như vậy, ỷ vào túi không gian sau lưng liền trực tiếp lấy đi bất cứ vật gì mà cô bé nhìn thấy, một chút cũng không chừa lại cho hắn, giống như lúc trước lấy khoáng thạch bên ngoài như vậy.
Phải biết rằng bên trong những ngăn tủ cũ nát kia chắc chắn có vật quý đó, Hạ Lộ Lộ sao có thể lấy đi toàn bộ nhứ vậy chứ?
"Chú nói Hạ Lộ Lộ, cháu có thể lấy đồ mà cháu vừa lấy lúc nãy ra xem một chút hay không, có lẽ trong đó có thứ gì đó mà cháu không cần thì sao?"
Nhìn khu vực hạch tâm trống rỗng. Trong lòng Tiêu Phàm có chút không cam, ôm tâm lý thử một phen, hắn ăn nói khép nép dò xét Hạ Lộ Lộ.
"Không cần, sau khi Hạ Lộ Lộ về nhà sẽ tự mình sắp xếp lại "
Nhìn thấy dáng vẻ này của Tiêu Phàm, Hạ Lộ Lộ chợt cảm thấy hả giận, lại càng thêm tàn nhẫn mà bổ xuống một đao.
"Cháu congc theo nhiều đồ như vậy không mệt sao?" Tiêu Phàm vẫn không cam tâm.
"Không mệt!" Hạ Lộ Lộ lại không cho hắn một chút cơ hội nào.
Thái độ Hạ Lộ Lộ như vậy, là để cho Tiêu Phàm biết cô bé hoàn toàn không đùa, trong lòng hắn thầm mắng, mặt dạn mày dày, cái tiểu loli NPC này căn bản chính là một kẻ vô sỉ! NPC sao lại chiếm đoạt chiến lợi phẩm của người chơi chứ! Cái trò chơi lừa đảo gì đây, cái hệ thống lừa đảo gì đây hả?
Không được! Nếu cứ tiếp tục thế này mình nhất định sẽ tay không mà về, mình phải tìm ra được thứ gì đó!
Tiêu Phàm biết Hạ Lộ Lộ là quyết định nhắm vào hắn, cho nên không có chút chờ mong gì đối với những thứ trong túi của cô bé, đưa mắt nhìn bốn phía, hi vọng lúc nãy Hạ Lộ Lộ càn quét vẫn còn bỏ quên thứ gì đó.
Nhưng loại người nhạn bay qua cũng phải bứt xuống một cộng lông như Hạ Lộ Lộ làm sao có thể sơ ý như vậy được, những nơi mà lúc trước cô bé đã đi qua, sớm đã không còn đến một cộng cỏ.
Nhìn xung quanh trống trải, trong lòng Tiêu Phàm cảm thấy rất thê lương, chẳng qua đúng lúc này, trên đường có một cái lỗ nhỏ không đáng chú ý đến lọt vào tầm mắt của Tiêu Phàm.
Loại hình dạng này, Tiêu Phàm rất quen thuộc.
Tiêu Phàm bị Hạ Lộ Lộ cướp sạch chiến lợi phẩm, phiền muộn trong lòng bỗng bộc phát, co cẳng chạy về phía trước, vung tay phải lên, nện lên mặt được một quyền!
Nhìn thấy hành động khó hiểu lúc này cảu Tiêu Phàm, Hạ Lộ Lộ vốn đang cao hứng bừng bừng lập tức nhìn đến ngây người.
Không thể nào?! Tên này chẳng lẽ bị Hạ Lộ Lộ chọc giận đến điên lên rồi sao? Nếu không vì sao lại bỗng nhiên lại muốn dùng nắm đấm để đánh mặt đường chứ? Cùng lắm thì Hạ Lộ Lộ chia cho chú một chút là được rồi.
Hạ Lộ Lộ nhìn bộ dáng Tiêu Phàm có chút "cam chịu" thì nảy sinh đồng tình, nhưng cô bé lại không biết lúc Tiêu Phàm đấm lên mặt tường kia, có một tiếng động nhỏ kì quái nhẹ nhàng vang lên...
Cạch!
Nhẫn Slime, dưới tác dụng của lực tay Tiêu Phàm nhanh chóng biến hình, chui vào lỗ nhỏ không đáng chú ý trên mặt tường kia.
...
Từ khi Tiêu Phàm sử dụng nhẫn Slime để mở cửa lớn của di tích, Tiêu Phàm liền biết được một công dụng khác của nhẫn Slime, đó chính là có thể sử dụng sự dẻo dai của bảo thạch trên nhẫn, biến nó trở thành vật mở cơ quan di tích.
Mà hiện tại cái lỗ nhỏ khó thấy trên mặt tường kia, theo kinh nghiệm từ trước đến nay của Tiêu Phàm, nó nhất định là một cái cơ quan!
Quả nhiên, một tiếng ầm vang vang lên, vách đá chậm rãi được nâng lên, một căn mật thất xuất hiện trước mặt Tiêu Phàm!
Mà trước mặt Tiêu Phàm lúc này chính là một cái bảo rương bằng đồng phong cách cổ xưa.
Tiêu Phàm vội vã xông vào, vội vàng mở cái rương ra, lấy bảo vật trong rương bỏ vào túi của mình.
Lần này, Hạ Lộ Lộ xem như là đã rõ.
Cái tên này cam chịu chỗ nào chứ, rõ ràng chính là đang dùng âm mưu quỷ kế để chiếm đoạt bảo vật vốn nên thuộc về Hạ Lộ Lộ!
Ghê tởm nhất chính là đồ vật bên trong bảo rương này rõ ràng tốt hơn những thứ rách rưới mà mình thu được ở bên ngoài nhiều!
Thế là Hạ Lộ Lộ không phát sững nữa, nhanh chân phóng về phía Tiêu Phàm, đột nhiên bổ nhào về phía Tiêu Phàm!
Tiêu Phàm làm sao biết được là Hạ Lộ Lộ sẽ bỗng nhiên tập kích phía sau mình? Hắn không có chút phòng bị nào liền bị Hạ Lộ Lộ đẩy ngã trên mặt đất.
Tiêu Phàm vốn muốn lên tiếng dạy dỗ Hạ Lộ Lộ một trận, ai ngờ Hạ Lộ Lộ lại quát to trước một bước.
"Đồ quỷ sứ đáng ghét! Chú mau giao bảo vật thuộc về Hạ Lộ Lộ ra đây!"
Bảo vật thuộc về cháu?!
Cái tiểu loli này vì sao lại dã man như vậy chứ, đồ vật bên trong phó bản đâu có phải của ai, không phải ai may thì được sao? Lúc nào thì trở thành bảo vật của cô bé rồi? Cháu sao không đi ăn cướp luôn đi!
...
Tiêu Phàm thầm oán trong lòng, nhưng dường như hắn đã quên là Hạ Lộ Lộ bây giờ chính là đang cướp...
Không được, hắn phải giáo dục tiểu loli này một trận thật tốt mới được.
Lúc trước cô bé nuốt nhiều phần thưởng phó bản như vậy, hắn đều có nói gì đâu, mà hiện tại hắn chỉ mới ra tay lần đầu thôi, cô bé liền chịu không được rồi?!
Đúng vậy, Tiêu Phàm muốn dùng tình dùng lý, dùng một tư thái ôn hòa để dạy dỗ Hạ Lộ Lộ thành một thiếu nữ ngoan ngoãn.
Nhưng ý nghĩ này của Tiêu Phàm dường như hơi quá mức tự đại, Hạ Lộ Lộ nếu như dễ bị thuần phục như vậy Đại Hiền Giả Laurel đã không phải cực khổ như vậy...
Tiêu Phàm còn chưa kịp lên tiếng, một đôi tay trắng nõn đã nhanh hơn một bước chộp đến khuôn mặt của Tiêu Phàm, nhanh chóng kéo căng hai má Tiêu Phàm, sau đó cái mông nhỏ kia của Hạ Lộ Lộ như một viên đạn pháo vừa được bắn ra khỏi nòng đột nhiên ngồi lên lồng ngực của Tiêu Phàm!
Phốc!
Tiêu Phàm bỗng nhiên bị Hạ Lộ Lộ ngồi xuống trên ngực, ép đến mức trực tiếp phun ra một ngụm máu!
Lời đồn trên Internet đúng là lừa nhau, Tiêu Phàm lúc này mới phát hiện ra cái chân lý này.
Đều nói là loli có ba tốt, dễ thương cơ thể mềm mại và dễ đẩy ngã.
Thế nhưng Tiêu Phàm dùng sự thật để nói cho ngươi biết, đây chỉ là lời nói vớ vẩn, đừng coi là thật...
Dễ thương?
Cú lao tới đẩy mình ngã xuống có khác nào đàn ông không, xem ra theo thời đại phát triển thì "dễ thương" cũng có định nghĩa mới rồi.
Cơ thể mềm mại?
Cái mông nhỏ mềm mại này lại như đạn pháo, đập thẳng vào ngực Tiêu Phàm, có chút nào mềm mại hay không?
Dễ đẩy ngã?
Thực sự là không thể nào tin được! Câu nói này là đứa nào nói? Ta muốn kiện hắn tội lừa gạt! Ngươi mở to mắt ra mà nhìn, bây giờ là ai đẩy ngã ai?
Loli chính là một sinh vật dã man và nguy hiểm mà!
...
Phốc!
Một ngụm nước bọt bị lực ép mà phun lên trời.
Hạ Lộ Lộ không cần nhìn cũng có thể né tránh nó, hai tay vẫn đặt lên khuôn mặt của Tiêu Phàm, xoa nắn khuôn mặt hắn làm khuôn mặt hắn thay đổi thành các loại hình dáng kỳ lạ: "Tên khốn kiếp! Phun ra bảo vật của Hạ Lộ Lộ nhanh!"
Ôi má ơi!
Tiêu Phàm nhìn hỗn thế ma vương đang ngồi trên người mình mà cảm thấy đau đầu.
Nói như thế nào thì mình cũng là ân nhân cứu mạng của Hạ Lộ Lộ mà, tại sao đứa này vừa tỉnh dậy đã quên sạch rồi?
Không chỉ như vậy, cô bé này lại định giở trò cướp giật, cưỡi trên người mình!
Tuy nói tên cướp này khá đáng yêu...