Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 685: UỲNH

Tiêu Phàm thấy Hạ Lộ Lộ có biểu hiện khác thường nên giật mình, chuyện gì xảy ra vậy? Đã tới lúc này rồi tại sao Hạ Lộ Lộ vẫn ngẩn người mà không làm cái gì?

"Lộ Lộ, em không sao chứ?"

Nghe được tiếng gọi của Tiêu Phàm thì Hạ Lộ Lộ chậm chạp quay đầu lại, đứng dậy rồi ôm chầm lấy Tiêu Phàm, khóc lớn.

"Lộ Lộ không muốn chết, thật sự, Lộ Lộ không muốn chết!"

"Từ từ, Lộ Lộ, em bình tĩnh một chút, nói cho tôi biết có chuyện gì vậy, chẳng lẽ cái trang bị này không thể ngăn cản được nữa sao?"

Tiêu Phàm thấy Hạ Lộ Lộ như thế này nên cảm thấy không ổn, thế nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh, vỗ nhẹ phần lưng của Hạ Lộ Lộ để an ủi cô.

"Năng lượng của cái trang bị này đã bị mạch kín kích hoạt rồi, nếu cố ngăn cản thì sẽ nổ luôn, lần này chúng ta thật sự không trốn thoát được, ô ô ô..."

Tại sao có thể như vậy?

Nếu như suy đoán của mình không có vấn đề, thì khi đọc được lời nhắc nhở của hệ thống thì phải tìm được "Colt Hỏa Long" sau đó ngăn chặn trang bị tự hủy này mới đúng.

Thế nhưng tại sao lại là tình trạng không thể ngăn chặn chứ?

Chẳng lẽ cái dòng ghi chú kia tồn tại chỉ có tác dụng làm cho kịch bản của phó bản này trở nên hoàn hảo hơn sao?

Không thể như thế được!

Bằng những kinh nghiệm của ta thì hệ thống không thể nào rảnh rỗi như vậy, với lại bối cảnh của phó bản này đã được khái quát tại "Nhật ký của Gally Vickers" rồi!

...

"Đồ quỷ sứ, lần này thì chúng ta chết chắc rồi đúng không, ô ô..."

Tình cảnh rất tuyệt vọng làm Hạ Lộ Lộ sợ hãi, cơ thể xinh xắn run lẩy bẩy.

"Ặc, không có chuyện gì, Lộ Lộ đáng yêu như vậy ông trời làm sao đành lòng làm bị thương Lộ Lộ chứ?"

"Có lẽ ông trời thấy Lộ Lộ đáng yêu như vậy mới tạo ra trang bị tự hủy này, để Lộ Lộ bay lên trời thì sao?"

"..."

Thật đúng là mình vẫn không thể nào hiểu được phụ nữ, tới lúc nào rồi thế mà con bé này vẫn còn tự luyến như vậy nữa, thế nhưng bởi vậy mà Tiêu Phàm cũng không căng thẳng như trước nữa.

...

Hiện tại đã không đủ thời gian để trốn đi, hoặc là nói, ngay từ đầu đã không đủ thời gian để trốn đi rồi.

Nếu di tích nổ tung thì có lẽ chúng ta sẽ chết sạch.

Mình, Tiểu Miêu và Tiểu Sửu Hoàng có thể hồi sinh tại điểm phục sinh, thế nhưng còn Hạ Lộ Lộ...

Nghĩ tới đây, cảm nhận được sự run rẩy của người đang ôm mình thì Tiêu Phàm cảm thấy đau lòng và áy náy một cách sâu sắc.

Thế nhưng vào đúng lúc này, Tiêu Phàm cảm thấy đầu của mình hơi căng, trán bắt đầu toát mồ hôi, đầu đau như bị kim đâm vậy làm Tiêu Phàm nhíu mày lại.

Điều này...

Lại tới sao... triệu chứng này rất lâu vẫn chưa tái phát...

Trong quá khứ, từng có một khoảng thời gian, đầu của Tiêu Phàm thường xuyên xuất hiện cảm giác đau đớn và căng thẳng.

Bố mẹ hắn đưa hắn tới bệnh viện để khám, thế nhưng bác sĩ cũng không thể kiểm tra ra vấn đề gì cả.

Bác sĩ cũng không biết làm cách nào khác, chỉ có thể khuyên hắn về nhà nghỉ ngơi nhiều hơn, nếu lại xuất hiện thì tới khám lại.

Thế nhưng dần dần, triệu chứng này rất ít xuất hiện cho nên Tiêu Phàm cũng không để ý lắm.

Nếu không phải cảm giác đau đớn quen thuộc này xuất hiện lần nữa thì Tiêu Phàm đã quên nó lâu rồi.

Thế nhưng điều khó tin nhất chính là, Tiêu Phàm không thể nào nhớ nổi, đoạn thời gian đó là lúc mình bao nhiêu tuổi nữa.

Cái loại mơ hồ, ký ức mông lung như có như không này làm Tiêu Phàm cảm thấy sợ hãi.

...

Cũng may chỉ là một chớp mắt, cảm giác đau đớn đã biến mất, Tiêu Phàm lau mồ hôi lạnh trên trán mà cảm thấy nghi ngờ.

Chuyện gì xảy ra vayah? Chẳng lẽ trò chơi 3D này, nó kích thích đại não của ta, làm cho bệnh cũ của ta tái phát sao? Hay là dạo này mình chơi game quá nhiều, não quá mệt mỏi nên thấy khó chịu rồi?

Thế nhưng, lúc này mình đã không còn thời gian để nghĩ chuyện này là như nào nữa, phải giải quyết vấn đề trước mắt đã!

...

Căn cứ lời nói của Hạ Lộ Lộ thì trang bị tự hủy đã không thể ngăn cản được.

Mà từ ghi chú của lời nhắc nhở từ hệ thống thì "Colt Hỏa Long" chính là trang bị có thể giải quyết được vấn đề trong tình hình hiện tại.

Vậy, mình đã bỏ qua vấn đề gì đây?

Ánh mắt của Tiêu Phàm quét qua khẩu pháo "Colt Hỏa Long" một lần nữa, từ cao tới thấp, từ đài bắn tới trục quay, lại tới thân pháo và hòng pháo...

Nhìn chằm chằm vào miệng rồng đang muốn ngửa đầu lên trời gào thét thì Tiêu Phàm nghĩ tới một điều gì đó!

...

"Làm sao bây giờ, ô ô, Lộ Lộ không muốn chết, có thể cầu xin ông trời tha cho Lộ Lộ được không, ô ô..."

"Lộ Lộ, đừng từ bỏ vội, em vừa nói rằng cái trang bị tự hủy này không thể ngăn cản sao?"

"Đúng vậy nha? Lộ Lộ và đồ quỷ sứ không thể sống tiếp được nữa, ô ô ô..."

"Vậy nếu như chúng ta không ngăn cản nó, mà chỉ cải tạo lại cách điều khiển dòng năng lượng của trang bị này thì sao?"

Sau khi nghe được lời nhắc nhở của Tiêu Phàm thì Hạ Lộ Lộ ngừng khóc, quay người lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khẩu pháo đang phát ra những ánh sáng đỏ chót kia...

"Lộ Lộ, lúc đầu 'Colt Hỏa Long' cũng không phải là trang bị tự hủy, mà chính là một khẩu pháo cứ điểm!"

Nghe được lời này thì Hạ Lộ Lộ đã rõ ràng ý của Tiêu Phàm muốn nói cái gì, hai mắt cô sáng lên, chạy nhanh tới gần "Colt Hỏa Long".

Kể cả tên người máy vụng về là Kivis kia cũng có thể cải tạo khẩu pháo này thành trang bị tự hủy, như vậy thì tại sao Lộ Lộ lại không thể chuyển nó trở lại thành một khẩu pháo chứ!

Hạ Lộ Lộ lấy lại tinh thần, móc ra rất nhiều công cụ từ trong ba lô của mình, rất tự tin mà đi tới cạnh khẩu pháo cứ điểm đã qua cải tạo kia.

Lộ Lộ chắc chắn sẽ không chết sớm như vậy, cũng không thể chết đi, đồ quỷ sứ kia nói đúng, "Colt Hỏa Long" cũng không phải là trang bị tự hủy, nó chính là pháo cứ điểm a!

Mà Lộ Lộ chính là một pháo thủ xuất sắc, không thể để một khẩu pháo nào ở trước mắt mình mà tự hủy được!

Bàn tay trắng noãn của Hạ Lộ Lộ biến thành tàn ảnh, dùng các loại công cụ với tốc độ cao hoạt động trên khẩu "Colt Hỏa Long".

Cải tạo một trang bị tự hủy đang được kích hoạt là một việc rất nguy hiểm, thế nhưng lúc này Hạ Lộ Lộ lại rất tự tin, bởi vì cô vừa mới tìm về được hi vọng sống sót, cho nên cô phải cố gắng hết sức, không muốn mất đi hi vọng này một chút nào cả.

Theo sự hoạt động của Hạ Lộ Lộ, mạch năng lượng ở bên ngoài khẩu pháo giật giật, càng ngày càng trở nên không ổn định.

Lúc này Tiêu Phàm cũng rất căng thẳng, lúc nào cũng chú ý tình hình trước mặt, không dám phát ra bất cứ tiếng động nào, sợ quấy rầy công việc của Hạ Lộ Lộ.

Thế nhưng, theo thời gian trôi qua, mồ hôi trên trán của Tiêu Phàm xuất hiện càng nhiều, bởi vì thời gian còn thừa cũng không còn nhiều.

Còn không tới một phút...

Không tới hai mươi giây...

Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai...

Một!

Uỳnh!

Một tiếng nổ to lớn vang lên, toàn bộ thế giới cũng vì vậy mà run rẩy...

Tiếng vang nổ vang trong tai Tiêu Phàm, một vệt sáng xuất hiện, chiếu sáng toàn bộ thế giới như ban ngày, hai mắt của Tiêu Phàm cũng bị vệt sáng này làm cho mất đi thị giác trong khoảng thời gian ngắn.

Đợi tới khi hai mắt khôi phục lại thị giác thì Tiêu Phàm thấy được một khuôn mặt nhỏ đáng yêu dính đầy tro bụi, hai người sống sót sau tai nạn rất hưng phấn mà ôm lấy nhau...

...

Ăn bám! Ăn bám! Ăn bám!

Chỉ cần tập trung tinh thần, ăn bám sẽ vĩnh viễn tồn tại, Tiểu Miêu cũng sẽ không gì không làm được!

Đúng vậy, Tiểu Miêu chỉ muốn ăn bám mà thôi, tại sao lại còn cảm thấy sợ nữa chứ?

Sau khi Tiểu Miêu lầm bầm một đống thứ linh tinh thì tâm trạng mới bình tĩnh được, mở đôi mắt xinh đẹp của mình ra.

Thế nhưng khi cô vừa mở mắt ra thì lại thấy một khuôn mặt trắng bệch đang cười cợt nhìn cô.

Tiểu Miêu suýt chút nữa bị khuôn mặt trắng bệch này dọa tới hét ầm lên, thế nhưng cô chưa kịp kêu thành tiếng thì đã bịt miệng mình lại.

Tiểu Miêu cắn chặt môi dưới, nước mắt rưng rưng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!