Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 686: TỤ HỌP

Bởi vì ở trước mặt người này, Tiểu Miêu không dám hét lung tung.

Hức hức, tên sát nhân ma Tiểu Sửu Hoàng này thật sự rất đáng sợ!

Trước đó, tên biến thái này lại còn biến thành một Ác Ma cả người đen nhánh ở trước mặt mình, sau đó phá hủy một đoàn người máy một cách dễ dàng, càng làm cho người ta sợ hãi đó chính là sau khi tên biến thái này phá hủy hết tất cả những người máy kia, rồi lại nhặt lên một cái đầu của một người máy mà lầm bầm cả nửa ngày, thật sự là dọa chết Tiểu Miêu mà!

Tại sao Tiểu Miêu đáng yêu như vậy lại phải ở cùng tên biến thái này chứ!

...

Đúng vậy, đều là do tên lolicon Mệnh Phàm đáng chết kia hại!

Nếu không phải tên Mệnh Phàm đó ôm một NPC loli đi, vứt Tiểu Miêu ở lại đây thì Tiểu Miêu đâu phải ở cùng tên biến thái sát nhân ma Tiểu Sửu Hoàng này chứ?

Nghĩ đi nghĩ lại làm oán khí của Tiểu Miêu tăng lên nhiều.

Mặc dù nói như vậy, thế nhưng ở sâu trong nội tâm cô lại muốn gặp lại Tiêu Phàm càng sớm càng tốt.

Bởi vì luôn ở cùng với Tiểu Sửu Hoàng làm Tiểu Miêu rất khó chịu.

Vừa mới nãy, cả khu di tích đều rung động rất kịch liệt, làm cho Tiểu Miêu còn tưởng rằng khu thang máy này gặp chuyện, chuẩn bị rơi tự do, sợ tới mức hét toáng lên.

Kết quả, cô vừa hét lên đã bị ánh mắt lạnh như băng của Tiểu Sửu Hoàng quét tới.

Tiểu Miêu đành phải ngoan ngoãn mà khép miệng lại, nhìn lại Tiểu Sửu Hoàng một cách rất cẩn thận, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo.

Hức hức, chỉ bởi vì Tiểu Miêu hoảng sợ mà hét lên, cái tên sát nhân ma kia có vẻ khó chịu rồi.

Không được, ta phải nhanh chóng tìm tới tên khốn kiếp Mệnh Phàm kia mới được, nếu tên biến thái Tiểu Sửu Hoàng này không khống chế được mình, tiện tay giết luôn Tiểu Miêu thì chẳng phải là Tiểu Miêu chết sẽ rất oan sao.

Thế là, tốc độ của Tiểu Miêu càng tăng nhanh hơn.

...

Sau một lát, Tiểu Miêu ôm Tom Cruise cũng đi tới cuối cùng của hành lang, tới khu vực trung tâm của khu chế tạo vũ khí này.

Khi trông thấy bóng người của Tiêu Phàm ở xa xa, Tiểu Miêu thấy hơi cảm động, thầm nghĩ cuối cùng thì mình cũng có thể thoát khỏi bầu không khí đầy áp lực này rồi.

Thế nhưng ngay sau đó, sắc mặt của Tiểu Miêu trở nên rất tức giận, trừng mắt nhìn vào bóng lưng của Tiêu Phàm, cũng không quan tâm tới Tiểu Sửu Hoàng ở bên cạnh nữa, hét lớn!

"Tên lolicon đáng chết! Anh đang làm cái gì vậy hả?"

...

Tại một giây sau cùng, số năng lượng mà hệ thống tự hủy tích lũy được đã bị bắn ra ngoài khu di tích, có thể sống sót sau tai nạn làm cho Tiêu Phàm vui sướng ôm chầm lấy Hạ Lộ Lộ, vừa đúng lúc đó lại truyền tới tiếng hét của Tiểu Miêu làm hắn suýt nữa thì đứng tim, cứ tưởng rằng vẫn còn kẻ địch nào đó nữa.

Hạ Lộ Lộ cũng phát hiện Tiểu Sửu Hoàng và Tiểu Miêu tới, nên thoát khỏi lồng ngực của Tiêu Phàm, sắc mặt khá xấu hổ mà đứng ở một bên. Tiểu Miêu bước nhanh tới, chỉ vào Tiêu Phàm mà mắng: "Anh lại dám mặc kệ Tiểu Miêu đáng yêu không để ý tới, lại ở chỗ này anh anh em em với một đứa nhỏ, Mệnh Phàm, đầu óc anh có bị sao không đó!"

Tiêu Phàm không hiểu tại sao Tiểu Miêu lại tức giận như vậy, tới khi nghe được Tiểu Miêu nói mình là lolicon nên phải giải thích: "Cô hiểu lầm rồi, tôi và Lộ Lộ ôm nhau chỉ vì chúc mừng nhiệm vụ đã hoàn thành, với lại chúng tôi cũng vừa mới ôm mà thôi."

.

"A, vừa mới ôm thôi sao, ý của anh là Tiểu Miêu tới không đúng lúc, quấy rầy 'Lich King' ngài làm đại sự sao?" Trong không khí xuất hiện vị chua rất gắt, làm cho Tiêu Phàm hơi khó chịu.

Điều làm cho Tiêu Phàm khó chịu nhất đó chính là khi Tiểu Miêu nói chuyện với hắn thì tư duy luôn không hợp, cô gái có vấn đề về thần kinh này tại sao vừa gặp mặt đã cãi nhau với mình rồi?

"Anh chỉ biết ở đây hưởng phúc thôi, không để ý tới Tiểu Miêu, anh có biết một đoạn đường này đi tới Tiểu Miêu đáng thương như thế nào hay không? Một mình Tiểu Miêu cảm thấy rất sợ hãi đó, vậy mà anh không chịu quay lại tìm người ta..."

Tiểu Miêu ra vẻ đáng thương mà trách cứ Tiêu Phàm.

Mặc dù Tiêu Phàm không hiểu về hành vi của Tiểu Miêu, thế nhưng dù sao Tiểu Miêu cũng là đồng đội của Tiêu Phàm nên Tiêu Phàm vẫn muốn giải thích về hành vi của mình và Hạ Lộ Lộ vừa rồi.

"Tôi đâu có hưởng phúc, vừa nãy tôi và Lộ Lộ ngăn chặn trang bị tự hủy, cô nhìn xem, đây chính là chứng cứ."

Tiêu Phàm mang theo Tiểu Miêu và Tiểu Sửu Hoàng tới đài cao đặt "Colt Hỏa Long", chỉ vào khẩu pháo vừa mới bắn mà giải thích.

"Thật sao?"

Tiểu Miêu đưa ánh mắt tò mò của mình tới khẩu pháo khổng lồ này, lại hỏi Tiêu Phàm.

"Đương nhiên, tôi lừa cô làm gì!"

Tiểu Miêu đúng thật là một cô gái rất phiền phức, Tiêu Phàm phàn nàn một câu sau đó nhìn về phương xa, nơi họng pháo ngắm chuẩn.

Vừa mới giải quyết được nguy hiểm, mình cũng còn chưa biết được uy lực của khẩu pháo "Colt Hỏa Long" này như thế nào nữa!

Thế nhưng rừng cây trong trận doanh Tinh Linh rất rậm rạp, mênh mông bát ngát, Tiêu Phàm đứng trên khán đài mà nhìn tới phương xa, cũng chỉ thấy có một sợi khói đen bay thẳng lên bầu trời xanh thẳm mà thôi, còn những cảnh tượng khác đều bị cây cối che hết lại.

Khoảng cách quá xa, hiệu quả của một pháo này như thế nào hắn cũng không rõ, thế nhưng cái phương hướng này, nhìn hơi quen quen nha...

Thôi được rồi, mặc kệ nó, dù sao thì nguy cơ lúc này đã giải trừ rồi...

Tiểu Sửu Hoàng cũng đi tới, đưa tay sờ vào họng pháo còn hơi nóng, nhìn lại cảnh tượng dưới núi, sau đó xoay người nhìn lại Hạ Lộ Lộ đang đứng ở một bên với sắc mặt thẹn thùng, mỉm cười nói với Tiêu Phàm: "Làm rất tốt, điều này để ta tạm thời không cần tự tay đưa cậu đi chết, cạc cạc..."

"Đương nhiên rồi, điều tôi hứa hẹn thì phải làm được. Thế nhưng anh cũng đừng muốn chiến đấu với tôi nữa, làm tôi rất hoang mang, tôi không muốn chiến đấu với một tên điên như anh."

"Thế nhưng ta rất muốn, cạc cạc..."

"Tại sao..."

"Ta thích..."

"Anh đúng là một thằng điên!"

...

Boss phó bản Ma tượng Zhagu đã ngã xuống, trang bị tự hủy cũng đã gỡ ra, khu chế tạo vũ khí của nhà Colt cũng đã yên tĩnh trở lại.

Không còn lo lắng gì nên mấy người Tiêu Phàm buông lỏng đi nhiều.

Cái tên điên Tiểu Sửu Hoàng này có hứng thú khác với người thường cho nên không để ý tới chiến lợi phẩm của phó bản, cho nên gã chỉ thoải mái mà theo sau Tiêu Phàm và Hạ Lộ Lộ mà thôi.

Tiểu Miêu là một đội viên chuyên ăn bám, kiêm chức linh vật của đội ngũ, trong đầu chỉ có chứa lý thuyết về ăn bám và xinh đẹp. Cho nên trừ điểm kinh nghiệm ra, cô cũng không ham bất cứ phần thường nào.

Thế nhưng hai tên tham tiền là Tiêu Phàm và Hạ Lộ Lộ thì khác, khi nghĩ được nguy cơ trong phó bản đã hết thì đã nghĩ ngay tới phần thưởng rồi.

Vậy mà sau khi hai người đi dạo một vòng phó bản thì chả phát hiện đồ vật gì ngoại trừ [Linh kiện vô dụng] cả, mà tác dụng của [Linh kiện vô dụng] cũng như cái tên của nó, rất vô dụng...

Không thu hoạch thêm cái gì làm hai người hơi chán nản, cũng chỉ phải quay trở về mà thôi.

...

Mở ra một sở trường mới, nhận được một vũ khí cấp sử thi, tự lĩnh ngộ một kỹ năng tất sát khá tốt, sau khi rời khỏi phó bản còn có kinh nghiệm thưởng thêm, tổng thể mà nói là rất tốt.

Thế nhưng số thu hoạch này so với độ khó của nhiệm vụ thì vẫn hơi thiếu.

Aiz, đều do đứa loli này, lại còn cướp chiến lợi phẩm của người chơi nữa!

Trên đường trở về, Tiêu Phàm yên lặng mà tính toán những thu hoạch của lần này, cũng khá xúc động.

Mà Hạ Lộ Lộ thì cúi đầu, yên lặng đi theo sau lưng Tiêu Phàm, hai ngón trỏ xoắn vào nhau, cũng không biết đang nghĩ cái gì.

Tiểu Sửu Hoàng vẫn luôn nở một nụ cười tươi tắn, nhàn nhã mà đi phía sau hai người, Tiểu Miêu thì không quan tâm hiện tại là đi đâu, chỉ dùng ánh mắt liên tục đảo qua người Tiêu Phàm và Hạ Lộ Lộ, vẻ mặt rất ghen tị.

Đường trở về rất dài nhưng lại quá yên tĩnh, bốn người đều có suy nghĩ của mình, thế nhưng con đường cuối cùng cũng phải kết thúc, Tiêu Phàm lại trở về điểm bắt đầu một lần nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!