Linh thạch ký ức chặn ở ngoài cửa cũng không tự hủy như lúc vừa tới, mà dưới sự lôi kéo của cơ quan mà rời khỏi, bốn người lại trở về khu rừng rậm rạp lúc trước.
Khi bước ra phó bản thì có ba đường sáng bạc bay lên tận trời, kinh nghiệm vượt phó bản cũng được phát ra.
Tiểu Miêu nhìn thanh kinh nghiệm tăng liên tục thì hét lớn, mặt mũi đầy vui sướng.
Thế nhưng Tiêu Phàm và Tiểu Sửu Hoàng sau khi bước ra phó bản thì sắc mặt thay đổi lớn.
Đáng tiếc, vẫn chậm...
"A! Các người là ai? Các người muốn làm gì Tiểu Miêu?"
Sắc mặt vui mừng bởi vì thăng cấp của Tiểu Miêu đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt sợ hãi, bởi vì có một thanh kiếm sắc bén đã đặt tại cổ cô, ngay cả Tiêu Phàm và Tiểu Sửu Hoàng đều không thoát được.
Về phần Hạ Lộ Lộ, đã bị một kiếm sĩ tinh linh đẹp trai nắm chặt tay, không thể động đậy được nữa.
"Claude! Anh muốn làm gì với những người bạn của Lộ Lộ?" Hạ Lộ Lộ rất tức giận mà hét lên với anh chàng tinh linh này.
Đúng vậy, đám người mai phục ở lối ra phó bản đó chính là Claude và một đoàn thị vệ tinh linh.
"Công chúa điện hạ, ngài cần phải trở về."
Đối mặt với câu hỏi của Hạ Lộ Lộ thì Claude chỉ trả lời một câu này.
"Thế nhưng Lộ Lộ còn hẹn mấy bạn pháo cùng đi bắn pháo nữa!" Rõ ràng là Hạ Lộ Lộ còn chưa chơi đủ, làm sao có thể trở về được.
"Xin ngài hãy trở về cùng chúng ta, nếu không, Claude không dám cam đoan về sự sống chết của những người bạn này đâu, công chúa điện hạ."
"Claude, anh đang uy hiếp tôi sao?"
"Tiểu công chúa điện hạ, chuyện của thành Freya đã náo động quá lớn, khi Tinh Linh Vương biết chuyện chắc chắn sẽ trách tội. Ngài là công chúa nên tôi không cách nào phạt được, thế nhưng bạn bè của ngài lại tham dự vào trong đó, tội của bọn họ tôi vẫn có thể xử được. Cho nên vẫn xin công chúa điện hạ trở về cùng chúng tôi, giải thích cho Tinh Linh Vương nữa, sau đó tôi sẽ thả bạn bè của ngài ra, cũng có báo cáo với Tinh Linh Vương rồi."
...
Bảo kiếm của thị vệ tinh linh gác trên cổ Tiêu Phàm làm Tiêu Phàm không dám nhúc nhích chút nào, khi nghe được đoạn đối thoại của Hạ Lộ Lộ và Claude thì Tiêu Phàm cũng đã biết rõ ràng.
Claude muốn dùng tính mạng của nhóm người mình để uy hiếp Hạ Lộ Lộ trở về cùng bọn họ.
Chia tay với Hạ Lộ Lộ, chắc hẳn cũng là phần kết của nhiệm vụ lần này...
Nghĩ tới đây, Tiêu Phàm tự nhiên lại cảm thấy hơi buồn bã.
...
Hạ Lộ Lộ nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Claude, cũng biết Claude nói là sự thật, cô chơi toàn thành Freya cũng quá mức, bây giờ vẫn phải trở về giải thích với Tinh Linh Vương mới được, nếu không thì đám người Tiêu Phàm thật sự bị liên lụy.
Thế nhưng lúc này cô thật sự không muốn chia tay cùng những người bạn mới quen này! Đặc biệt là...
Hạ Lộ Lộ quay đầu nhìn Tiêu Phàm, ánh mắt u oán kia làm cho Tiêu Phàm cảm thấy đau lòng.
"Được rồi, Claude, anh thả bọn họ ra, Lộ Lộ sẽ đi cùng anh."
Sau khi phân vân một lúc lâu, Hạ Lộ Lộ vẫn có quyết định của mình, thế nhưng khi cô vừa nói xong câu đó thì cô cảm thấy rất mất mác, giống như vừa lúc đó mất đi một điều rất quan trọng vậy.
"Tiểu công chúa điện hạ có thể hiểu nỗi khổ của tôi, đó là điều không có gì tốt hơn được."
Claude ra hiệu với đám thị vệ tinh linh làm bọn họ buông kiếm đang gác trên cổ đám người Tiêu Phàm xuống, rồi trở lại cạnh Claude.
Hạ Lộ Lộ quay đầu lại có vẻ như muốn nói điều gì đó, thế nhưng cuối cùng thì cũng không nói ra khỏi miệng, cô thở dài rồi cúi đầu xuống, giống như một đứa bé phạm sai lầm vậy, đi theo Claude rời đi.
...
"Như này thật sự tốt hay không?"
Nụ cười mỉm trên mặt của Tiểu Sửu Hoàng vẫn không thay đổi, vừa đi tới cạnh Tiêu Phàm vừa nói.
"Nhiệm vụ đã kết thúc, kinh nghiệm cũng đã được, ban thưởng đã tới tay, cũng nên kết thúc."
"Ta nói là cứ như vậy để Lộ Lộ đi mà không một lời chào từ biệt, thật sự được không?"
"Hạ Lộ Lộ chỉ là một NPC."
Tiêu Phàm nói một cách chậm rãi, thế nhưng giọng nói đó càng giống như là đang cố thuyết phục mình vậy.
"Cậu thật sự cảm thấy cô bé chỉ là một NPC thôi sao? Trong mắt ta, Lộ Lộ là một cô bé rất đáng yêu, hơn nữa..." Nhìn tới bóng lưng của Hạ Lộ Lộ, Tiểu Sửu Hoàng nói thêm: "Cậu không nên chơi trò chơi này như vậy, quá khách quan, quá thực dụng, không tốt, không tốt..."
"Cô bé đáng yêu sao?"
...
"Cái cảm giác này, chẳng lẽ là do nhựa cây tạo ra?"
"Ô ô, cuối cùng thì Lộ Lộ cũng đã tìm được bạn pháo của mình..."
"Bạn pháo, quên chưa tự giới thiệu, tôi là Hạ Lộ Lộ, chú cũng có thể gọi tôi là chị Lộ Lộ."
...
Nhớ lại những chuyện đã từng xảy ra ở quá khứ, sắc mặt của Tiêu Phàm cũng buông lỏng xuống: "Tiểu Sửu Hoàng, anh đúng là kẻ điên, thế nhưng, những lời lần này anh nói, tôi rất thích..."
"Hơn nữa, cô bé đáng yêu sao, có lẽ anh nói thiếu đi, tôi cảm thấy Hạ Lộ Lộ là một con nhóc nghịch ngợm đáng yêu mới đúng."
Sau khi nói xong thì Tiêu Phàm đuổi theo đám người phía trước, hét lên: "Lộ Lộ, em đợi một lát!"
...
Nghe tiếng hét phía sau, Claude cau mày, rút kiếm rồi xoay người lại, cảnh giác với Tiêu Phàm.
"Đừng căng thẳng quá, tôi chỉ muốn nói thêm vài câu với tiểu công chúa của mấy người thôi." Nhìn thấy đội thị vệ tinh linh đều cảnh giác với mình thì Tiêu Phàm vội vàng giải thích, hắn cũng không ngu tới mức cho rằng mình có thể chiến thắng những thị vệ tinh linh này.
"Đồ quỷ sứ, anh..." Hạ Lộ Lộ rất kinh ngạc mà nhìn Tiêu Phàm, cảm thấy hơi vui vẻ nhưng sau đó lại cảm thấy rất buồn bã.
Tiêu Phàm nhìn cô bé đáng yêu trước mặt, cười cười, tay trái đưa lên tay phải rồi rút một cái, một chiếc nhẫn có phong cách kỳ dị đã xuất hiện trên bàn tay hắn.
"Lộ Lộ, em đã muốn đi, tôi chỉ có thể đưa cái này làm quà lưu niệm cho em mà thôi, lần sau có cơ hội hãy cùng nhau đi mạo hiểm!"
Hạ Lộ Lộ nhìn chằm vào chiếc [Nhẫn Slime] trong tay Tiêu Phàm, sau đó nhìn Tiêu Phàm, mỉm cười, cắn chặt môi dưới, hai mắt mông lung.
"Đồ quỷ sứ! Anh rất xấu! Lộ Lộ ghét nhất nhất nhất anh, cái tên lừa đảo!"
Cô nhảy lên, lao tới người Tiêu Phàm, hai tay ôm lấy cổ của hắn, miệng của hắn cũng đã bị một mùi thơm ngát ngăn chặn...
Ừm, non non, trơn bóng, mềm mại, ngọt ngào.
Có lẽ, ta cũng hơi thích loli...
[Nhắc nhở từ hệ thống: Chúc mừng người chơi Mệnh Phàm đã thành công có được thiện cảm của tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ, thái độ của Hạ Lộ Lộ với ngài hiện tại đó chính là quyết chí thề không thay đổi.]
"Mệnh Phàm, quả nhiên anh là lolicon đáng chết!"
Nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt, tiếng hét quen thuộc của Tiểu Miêu vang lên từ phía sau, chỉ là lần này ít một phần chửi bới mà nhiều hơn một phần chúc phúc...
Đôi môi ngọt ngào căng mịn, tuy kỹ thuật còn hơi non nớt, nhưng lại có một phong vị khác.
Ôm chắc thân thể mềm mại vào lòng, trong lòng Tiêu Phàm hơi đấu tranh.
Mình không phải kẻ biến thái cuồng trẻ vị thành niên, không phải kẻ biến thái cuồng trẻ vị thành niên.
Âm thầm tự lừa dối chính mình một lúc, Tiêu Phàm đẩy Hạ Lộ Lộ ra. Nhìn gương mặt đáng yêu xinh đẹp trước mặt, trong lòng hắn hơi dao động.
Haizz! Mặc kệ đi!
Từ sau khi nếm được mùi vị thơm ngọt đó, trong lòng hắn đã khó mà khống chế được. Thầm mắng một tiếng trong lòng, hắn lại muốn ôm đứa trẻ trước mặt vào ngực.
Dù là lúc này, hình dáng của Hạ Lộ Lộ cũng bắt đầu trở nên mờ nhạt và kỳ lạ, cô bé đứng lên, trông... hơi "to con".
Nhìn bóng dáng khổng lồ trước mặt, Tiêu Phàm thật sự khiếp sợ, hắn không thể tin được: "Đây... Đây là?"
"Phàm ca! Sao anh có thể cõng Hoa Hoa ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt chứ? Anh... Anh... Hoa Hoa đau lòng quá... Không được, Phàm ca, anh phải bồi thường cho Hoa Hoa, chúng ta..."
"A! Cứu mạng! Không muốn!"
...
Tiêu Phàm sợ hãi mở mắt ra, nhìn thấy ánh nắng ban mai chiếu vào trong phòng thì thở phảo nhẹ nhõm.
"Phù... Phù... May quá, chỉ là mơ. Nhưng mà A Hoa Tỷ trong giấc mơ đúng là mạnh mẽ vô cùng."
Tiêu Phàm cầm đồng hồ báo thức bên cạnh lên nhìn thời gian, hắn thầm thở dài: "Mới hơn bảy giờ, sớm quá. Nhưng mà gặp mơ thấy ác mộng như vậy, chắc cũng không ngủ lại được nữa, dậy thôi..."
...