Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 690: TỰ MÌNH

Còn Tiểu Sửu Hoàng, ban đầu gã ở cấp 43, vì mức độ cống hiến cho nhiệm vụ ít hơn Tiêu Phàm chút nên mới đẩy được từ cấp 43 sang cấp 46.

Vậy mà giờ cái tên "Băng đế" này đã đạt được cấp 50, rốt cuộc là hắn ta đã luyện như thế nào? Chẳng lẽ cái tên người chơi ở trận doanh Ác Ma của Mỹ này còn biến thái hơn cả Tiểu Sửu Hoàng?

...

Sau khi nhìn thấy cấp bậc của người chơi tên K, trong lòng Tiêu Phàm đột nhiên cảm thấy rất khẩn cấp. Hắn lập tức muốn vào "Tân Sinh" để có thể luyện cấp mọi lúc.

Nhưng nghĩ kỹ thì Tiêu Phàm bình tĩnh trở lại.

Cấp cao cũng không thể hiện được gì, quá vội sẽ khiến cho hắn mất đi niềm vui trong trò chơi.

Hơn nữa, khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, sao phải ở nhà mãi chứ?

Vì vậy Tiêu Phàm tắt máy tính, cầm "Soyes 4" của mình lên.

Trong cuộc sống của người chơi "Tân Sinh", sau khi Tiêu Phàm thoát ra khỏi "Tân Sinh" thì theo thói quen cầm điện thoại di động Soyes của mình. Vì trong này có một ứng dụng cực kỳ hiếm thấy, Chín Năm Giáo Dục Bắt Buộc Của Phái Thục Sơn.

Túy tên của ứng dụng này hơi khó coi, nhưng những thứ bên trong lại rất chất lượng, ít nhất trong trò chơi, Tiêu Phàm đã luyện được Phi Long Thám Vân Thủ, Ngự Kiếm Thuật, Kim Tàm Thoát Xác và Túy Tiên Vọng Nguyệt Bộ và còn luyện được khí cảm trong thực tế nữa, chỉ tiếc chân khí trong cơ thể hắn vẫn yếu như cũ.

Nhưng mà lúc Tiêu Phàm tĩnh tâm luyện khí dưỡng thần thì chân khí trong cơ thể đã đủ cho hắn sử dụng "Ngự Kiếm Thuật" khiến hắn có thể khiến cái chày cán bột lơ lửng một thời gian.

Lúc vừa làm được thì Tiêu Phàm vui vẻ vô cùng, nhưng sau này, hắn đã nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

Vì cái loại Ngự Kiếm Thuật gà mờ này hoàn toàn không hề có tác dụng trong cuộc sống thực tế.

Làm lơ lửng các đồ vật trong không gian cũng chỉ có thể làm với những vật có thể trọng nhỏ trong một thời gian ngắn và hoàn toàn không có tác dụng gì trong những công việc có chất lượng.

Nhưng mà đây thật sự là một hiện tượng khác lẽ thường, có thể dùng để biểu diễn ảo thuật cho mọi người, nếu may mắn thì còn có thể làm một đêm xuân hỗn loạn.

Mấy năm trước có một người họ Lưu biểu diễn giả thần giả quỷ làm một đêm xuân rồi sau đó hô hào một câu: "Hãy chứng kiến thời khắc kỳ tích xuất hiện!", vậy là giành được tiếng vỗ tay của mọi người.

Nhưng mà nếu thật sự làm như vậy, có lẽ trước khi hắn được nhận tiếng vỗ tay của mọi người thì đã bị chưởng môn Thục Sơn chém chết tên đồ đệ ngỗ ngáo này rồi.

Dù sao đưa "Ngự Kiếm Thuật" của phái Thục Sơn ra ngoài đường mãi võ thì nhìn thế nào cũng là chuyện vô cùng mất mặt.

Quan trọng nhất là trong thời đại hiện nay, khoa học kỹ thuật rất phát triển, hoàn toàn có thể dùng khoa học kỹ thuật để làm ra nhiều việc. Chuyện di làm đồ vật lơ lửng này cũng không phải là chuyện ly kỳ nữa.

Việc lơ lửng đã ứng dụng trên xe hơi công cộng, kỹ thuật máy mini lơ lửng cũng đã dần hoàn thiện.

Tiêu Phàm đã từng nhìn thấy ứng dụng kỹ thuật này trong một hoạt động ở một quốc đảo. Mấy vật bay lơ lửng trên phim kia rất giống cái chày cán bột kia của Tiêu Phàm, nhưng hình ảnh đó lại vô cùng mê hoặc.

Vì vậy, nhờ sự phát triển của khoa học kỹ thuật, vài năng lực đặc biệt có tác dụng không lớn hoàn toàn không thể hiện được uy lực trong cuộc sống của mình như trong tiểu thuyết đô thị.

Nói tới những năng lực đặc biệt này, Tiêu Phàm không thể không nói tới sự thay đổi trên người hắn. Dường như những kỹ năng của nhân vật "Mệnh Phàm" trong "Tân Sinh" đã hòa lẫn vào cơ thể hắn, nhưng mà chuyện này cũng không phải vui vẻ gì lắm.

Thứ nhất, Tiêu Phàm cảm thấy phần lớn những yêu cầu kỹ năng trong trò chơi đều khá khó chịu.

Ví dụ như Phẩm Chất Thân Sĩ chẳng hạn. Kỹ năng này cần một kiểu kiêu ngạo vô cùng và giá trị mị lực cao mới sử dụng được. Hơn nữa, hiệu quả của những kỹ năng đó hoàn toàn không có tác dụng trong thực tế.

Những kỹ năng khác cũng không khác lắm, vì phần lớn chúng đều thuộc kỹ năng chiến đấu.

"Đốt Cháy Động Cơ" còn có thể giúp Tiêu Phàm tạo ra lửa màu xanh da trời, nhưng mà đôi khi lại gây ra nổ. Quả thật khiến người ta hơi chú ý.

Nếu Tiêu Phàm định đổi sang nghề vệ sĩ thì những kỹ năng này chắc chắn sẽ như hổ thêm cánh vơi hắn.

Chỉ tiếc so với việc kiếm tiền bằng việc bảo vệ người khác, Tiêu Phàm càng lo cho tính mạng của bản thân hơn.

Thứ hai, vẫn câu nói cũ. Giờ đã không phải thời đại lạc hậu nữa, với sức mạnh của khoa học kỹ thuật đã sớm thỏa mãn những nhu cầu của loài người. Có khả năng đặc biệt cũng chỉ khiến bản thân đặc biệt hơn mọi người chút mà thôi. Nếu như muốn trở thành người thành công, Tiêu Phàm vẫn nên cố gắng hơn trong "Tân Sinh". Vì trong trò chơi, hắn mạnh mẽ hơn những người khác thì sẽ đạt được lợi nhuận ổn định, nó có thể chuyển thành sức mạnh trong thực tế.

Tiêu Phàm hơi ngẫm lại về tình hình hiện nay của bản thân. Nhìn lại "Thầy Diêm" trong điện thoại di động một lúc, cuối cùng nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế dựa, không biết thời gian đã trôi đi từ lúc nào.

Nên đi rồi!

Tiêu Phàm mặc một bộ quần áo thoải mái, đeo một cái túi lên lưng, đi ra ngoài cửa.

Chuyện xui xẻo ở Trường Đại học Khoa học kỹ thuật thành phố S vẫn ám ảnh hắn. Vì vậy, lần này khi ra ngoài, ngoài điện thoại di động và ví tiền, hắn cũng chuẩn bị một chút. Một chút đó chính là những thứ trong cái túi sau lưng hắn.

Xuống xe, nhìn tốp năm tốp ba sinh viên bên cạnh mình, Tiêu Phàm không khỏi cảm thán, trẻ tuổi thật tốt.

Dường như hắn cũng không để ý là dáng vẻ hôm nay của bản thân hoàn toàn không khác một sinh viên là mấy.

Đi được vài bước, cánh cổng khí thế của Đại học Khoa học kỹ thuật thành phố S đã xuất hiện trước mắt. Nhưng mà Tiêu Phàm cũng không cảm khái gì đó giống lần trước, vì hắn đã bị một điều khác hấp dẫn, cả bước chân cũng không kiềm được dừng lại...

Tối hôm qua, trong trò chơi, Cơ Hạo Hạo đã hẹn gặp hắn trước cổng Đại học Khoa học kỹ thuật thành phố S. Lý do gặp mặt cũng không giải thích cụ thể, mà lúc đó miệng hắn toàn một đống nước miếng trẻ em, vẻ mặt cực kỳ hoảng hốt, chỉ số thông minh cũng sút mạnh, hoàn toàn không suy nghĩ cặn kẽ đã đồng ý, cũng không hỏi gì nhiều.

Nhưng trước mặt hắn là hình ảnh gì thế này?

Hai ngọn núi đứng trong đám người, vô cùng nổi bật, ánh mắt kiêu ngạo nhìn xuống phía dưới, yêu mị mê người.

Nhìn thấy Tiêu Phàm ở phía xa, cô gái mặc áo hồng khẽ nháy mắt, đưa tay lên che miệng cười duyên: "Ồ, Phàm muội muội, sao anh thấy chị đây thì không đi tiếp vậy?"

Giọng nói vui vẻ truyền tới. Nhưng âm thanh ngọt ngào mê người này lại hoàn toàn là ác mộng đối với Tiêu Phàm...

Con mẹ nó! Đây là tình huống gì? Sao ma nữ Hổ Nữu này lại xuất hiện ở đây!

Tiêu Phàm lập tức xoay người, cũng không quay đầu lại mà đi về con đường cũ.

"Ôi, đội trưởng, anh đừng đi!" Cơ Hạo Hạo vội vàng hét lớn sau lưng hắn.

Nghe giọng nói hốt hoảng của Cơ Hạo Hạo, Tiêu Phàm không biết nên làm thế nào. Khẽ thở dài một hơi, hắn chậm rãi quay đầu lại lần nữa.

Nhưng vừa quay đầu thì lập tức nhìn thấy cô gái áo hồng kia vọt về phía mình, đôi giảy cao gót tinh xảo dưới chân bị cô dẫm tới vang lên tiếng lộc cộc vang dội.

Mày liễu khẽ nhếch, cô gái mang dáng vẻ vô cùng có sức sống bỗng chốc đã xuất hiện trước mặt Tiêu Phàm.

Tuy đây là lần đầu tiên gặp mặt Tiêu Phàm trong đời sống thực, nhưng Hổ Nữu hoàn toàn không hề tỏ ra xa cách hay xa lạ gì, cách một lớp quần áo, cô hung dữ véo vào người Tiêu Phàm, giận dữ hỏi: "Anh có ý gì, sao vừa thấy chị đây thì lập tức quay đầu rời đi? Có phải không muốn cho chị đây mặt mũi đúng không?"

Tiêu Phàm bị Hổ Nữu véo, chỉ còn cách nhìn thẳng.

Nếu nhìn sang bên cạnh thì sẽ tỏ ra là hắn sợ.

Nhưng nếu ngẩng đầu nhìn trời cao thì dù không tính là sợ cô nhưng để Hổ Nữu nhìn cằm của mình thì chắc chắn cô nàng sẽ nổi đóa ngay tại đây luôn.

Từ góc độ này nhìn xuống là có thể nhìn thấy gương mặt của đối phương. Rất tốt, vô cùng rạng rỡ, nhưng dù có đẹp đẽ, rạng ngời tới mức nào thì chỉ cần thấy là gương mặt của Hổ Nữu, Tiêu Phàm đã cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!