Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 691: ĐẠI TIỂU THƯ TỨC GIẬN

Quả nhiên, nhìn thẳng mới là hành động tốt nhất.

Nhìn thẳng vào gương mặt Trương Mỹ Lệ diêm dúa, lòe loẹt trước mặt, trong lòng Tiêu Phàm hoàn toàn không có chút cảm xúc gì. Chẳng có lý do nào khác, chỉ đơn giản, cái tính cách tệ hại của Hổ Nữu, Tiêu Phàm hắn hiểu rõ nhất.

Hôm nay cô đi một đôi giày cao gót nên cơ thể cũng cao gần bằng Tiêu Phàm, hai người trợn mắt nhìn nhau khiến sinh viên trước cổng trường Đại học Khoa học kỹ thuật đều không kiềm được quay đầu nhìn lại.

"Người đẹp, chúng ta quen nhau sao? Mọi người đều gặp nhau lần đầu mà?"

Mắt Tiêu Phàm khép hờ, sắc mặt vẫn thản nhiên như thường, vô cùng bình tĩnh.

Đây đúng là lần đầu tiên hắn gặp Hổ Nữu trong thực tế, mà cái kẻ biến thái như Hổ Nữu chính là một trong những người mà Tiêu Phàm không muốn gặp mặt nhất.

Dáng vẻ bình tĩnh của Tiêu Phàm lại khiến Hổ Nữu tức giận. Mắt cô trợn tròn tới vành mắt cũng sắp nứt ra, nhưng bỗng chốc, đôi mắt của cô lại trở nên ôn hòa, ẩn trong đó là một tia giảo hoạt khó nhận ra...

Tiêu Phàm thấy thế thì thầm báo động trong lòng: Không ổn. Nhưng có lẽ hắn phản ứng quá trễ.

Hổ Nữu đã buôn lỏng cổ áo của hắn ra, đưa tay ôm chặt eo hắn. Thân thể mềm mại, xinh đẹp nằm trên cơ thể Tiêu Phàm, vẻ mặt oán giận: "Tối hôm qua, lúc ở cùng em, anh còn mơn trớn mái tóc em ôn nhu như vậy, nói sẽ yêu em mãi mãi, sao bây giờ lại bảo không quen biết em? Anh có biết, anh lạnh lùng như vậy khiến em đau lòng lắm không, hu hu hu..."

"Con mẹ nó, thì ra tên đàn ông này là một kẻ bạc tình!"

"Bảo bối, anh đã nói loại công tử bột này không phải tốt lành gì mà. Em xem người này trông đường hoàng như vậy nhưng trong xương lại là kẻ cặn bã, vô liêm sỉ đấy thôi."

"Cô gái này từ vóc dáng tới gương mặt đều vô cùng xinh đẹp, sao người đàn ông này lại vứt bỏ cô ấy chứ? Có khi nào là phương diện kia không ổn, hay hắn là gay không?"

Hổ Nữu nói như diễn, mọi người nghe xong lập tức sôi trào. Đối với mấy chuyện tình cảm cẩu huyết thế này, bọn họ hoàn toàn không thèm đưa ra bất kỳ phán đoán gì, lập tức phán quyết cho Tiêu Phàm là kẻ bạc tình.

Nhìn mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ, Tiêu Phàm hơi lo lắng, trái tim đập thình thịch: "Này, Hổ Nữu, đừng gây chuyện, bình thường chút cho tôi đi! Buông tôi ra nhanh lên!"

Lúc này, gương mặt Tiêu Phàm đã ửng đỏ, không biết là do bị mọi người chỉ trỏ hay là thân thể mềm mại, đầy đặn nở nang trong ngực.

Hổ Nữu cúi đầu làm ra vẻ muốn khóc, nhưng hai cánh môi lại khẽ đóng mở, dùng âm thanh chỉ có mình Tiêu Phàm nghe được khiêu khích: "Sao vậy, anh đẹp trai, không phải chúng ta không quen biết nhau sao? Hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau mà."

Nói xong, cô lại đổi giọng, nắm chặt quần áo của Tiêu Phàm, đau đớn kêu gào: "Anh yêu em mà, yêu em mà, sao hôm nay lại không để ý tới em nữa chứ?"

Dáng vẻ nghiêm túc hoàn toàn bị che lấp sau vẻ giận dỗi, oán hận.

"Trời ơi! Đúng là tên cặn bã mà!"

"Người đẹp! Đừng khóc, tên đàn ông này không đáng giá với những giọt nước mắt đó của em đâu!"

"Đúng là tên bạc tình! Cô gái xinh đẹp như vậy chấp nhận làm gái mày, sao mày không biết quý trọng hả?"

Hổ Nữu vừa nói xong, Tiêu Phàm bỗng chốc trở thành đối tượng bị đả kích, tất cả mọi người giống như hận không thể lập tức giết chết hắn.

Con mẹ nó! Hổ Nữu đừng như vậy chứ! Đừng giỡn thế này! Hắn vừa thấy cô đã muốn về nhà ngay lập tức cũng vì thế này đây!

Nhìn tình hình hiện giờ, trong lòng Tiêu Phàm buồn bực, có vẻ cô nàng Hổ Nữu này muốn trêu đùa, bắt nạt hắn giống như trong trò chơi.

"Được rồi, được rồi, tôi sợ cô rồi, dừng lại đi."

Tiêu Phàm đau khổ bày tỏ đầu hàng với Hổ Nữu.

"Qua loa lấy lệ, anh lại muốn qua loa lấy lệ, anh hoàn toàn không yêu em."

Này! Này, chưa xong sao!

Thấy người tới vây xem ngày càng nhiều, Tiêu Phàm nghĩ phải nhanh chóng kết thúc vở kịch điên loạn này, vì vậy lập tức chịu thiệt nhận bừa: "Anh sai rồi! Anh sai rồi được chưa? Em tha thứ cho anh nhé!"

"Anh thật sự biết lỗi?"

Vẻ mặt Hổ Nữu vẫn ai oán như cũ, nhưng trong mắt lại lóe lên tia kiêu ngạo, đắc ý.

"Thật, thật, thật, xin em đấy, bà cô của tôi ơi, chúng ta đi nhanh lên đi!"

"Anh nói một câu xin lỗi là xong sao, không có thành ý gì cả, sao em biết có phải anh đang lừa em không?"

Nói hai chữ "Thành ý" này xong, Hổ Nữu đưa tay tới phần thịt mềm nhất trên eo Tiêu Phàm, nhẹ nhàng tóm một miếng rồi vặn tròn, đau tới mức Tiêu Phàm hít một hơi lạnh.

Trong chớp mắt đó, ánh mắt hốt hoảng của Tiêu Phàm hoàn toàn thay đổi...

Tuy nói nhường nhịn phụ nữ là phong cách của đàn ông nhưng mà nhường nhịn cũng luôn có mức độ. Nếu quá kiêu căng và ác độc thì hoàn toàn không chấp nhận được, hơn nữa, người trước mặt Tiêu Phàm bây giờ chính là ma nữ Hổ Nữu.

Nhưng mà, quan trọng nhất là, cái cách trả thù véo vào eo hắn của Hổ Nữu quả thật khiến Tiêu Phàm đau chết luôn.

Đã nhịn được chuyện đó thì có chuyện gì không nhịn được nữa! Hổ Nữu, nếu cô đã vô duyên vô cớ chọc tôi như vậy thì cũng đừng trách Tiêu Phàm tôi vô tình!

Hừ! Chỉ bằng loại kỹ thuật diễn xuất không ổn đó của cô mà cũng dám thô lỗ trước mặt Tiêu Phàm này sao?

Vẻ mặt Tiêu Phàm nghiêm túc trở lại, hắn không muốn nhịn nữa. Hôm nay, hắn nhất định phải cho cô nàng Hổ Nữu này hiểu được thế nào gọi là tôn trọng đội trưởng, trêu chọc đội trưởng không phải chuyện gì hay ho!

Hắn phải để cô hiểu, đội trưởng như hắn hoàn toàn không dễ chọc vào!

...

Hôm qua, trong "Tân Sinh", Hổ Nữu cùng đám người ở Vũ Hội Ác Ma trong trận doanh Tinh Linh đi lang thang trong thành Frya.

Sau khi bị đám người Tiêu Phàm náo loạn một trận ở giữa quãng trường, thành Frya đã không còn phồn hoa như ban đầu mà trở nên lạnh lẽo hơn không ít.

Không có sự phồng vinh náo nhiệt thì người đi lại trên đường như Hổ Nữu đương nhiên cảm thấy vô cùng nhàm chán.

Nhưng mà chuyện khiến cô chán nản nhất là... Sau khi đám người Tiêu Phàm chạy ra khỏi thành Frya thì thành này luôn ở trong trạng thái khép kín. Bị giam trong cái thành chán chường này cũng khiến người hiếu động, hoạt bát như Hổ Nữu cô sắp điên rồi.

Hừ! Đều do tên Phàm muội muội khốn kiếp kia làm hại cả!

Quá đáng nhất là hắn hoàn toàn không xem chị đây ra gì, vừa thấy chuyện đùa giỡn tình cảm là bỏ hẳn chị đây ở nơi này! Đúng là đáng ghét mà!

Hổ Nữu đá hòn đá nhỏ trên đường, cả quãng đường luôn thầm mắng Tiêu Phàm trong lòng.

Đột nhiên một tiếng nổ lớn vang từ phía xa truyền tới, khiến Hổ Nữu sợ hết hồn.

Tới lúc Hổ Nữu hồi thần lại vội chạy tới nơi xảy ra chuyện thì đã thấy đại bản doanh của công hội Tinh Thần ở thành Frya này đã trở thành một vùng đất bằng phẳng, một vùng trời đen thẳm mù mịt, thật là thảm thiết, không biết là do ai gây ra chuyện này nữa.

Hổ Nữu nhìn cảnh tượng trước mặt, đột nhiên cảm thấy vô cùng vui vẻ. Có lẽ ở lại thành Frya cũng không phải là quá nhàm chán lắm.

Nhưng mà tâm trạng tốt đẹp của cô thật sự không kéo dài được lâu, vì cô nhanh chóng nhìn thấy tin tức người gây ra chuyện này. Lại là Mệnh Phàm!

Đáng chết! Chuyện nổ tung đại bản doanh công hội lớn nhất trong game vui như vậy mà Phàm muội muội lại không gọi chị đây! Hắn đúng là ngày càng không hiểu chuyện!

Hổ Nữu tức giận vì cô cảm thấy Tiêu Phàm có thể phong lưu tiêu sái bên ngoài còn mình thì bị giam cầm trong cái thành Frya này, rảnh rỗi tới khó chịu. Dù là trong trò chơi hay là trong đội "Chị em tốt" thì Tiêu Phàm làm vậy cũng thật sự không có nghĩa khí!

Hổ Nữu rất muốn có thể thông qua khung chat riêng trong trò chơi chửi Tiêu Phàm một trận đã đời.

Nhưng không ngờ lại luôn nhận được câu nhắc nhở của hệ thống: "Người chơi đang nhận nhiệm vụ đặc biệt, không thể kết nối." Vì vậy ngọn lửa tức giận của cô hoàn toàn không thể giải tỏa được, quyết định lần sau gặp mặt phải trừng trị Tiêu Phàm một trận.

Nhưng mà lúc này, sau lưng cô lại vang lên giọng nói của Xà Cơ...

"Ừm, đội trường, em là Xà Cơ... Chuyện đó... Ngày mai anh có rảnh không, ra ngoài tới nơi này với em được không? Em... Bạn của em muốn nhờ anh vài việc..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!