Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 692: PHẢN KÍCH

Hả? Tình huống gì đây? Phàm muội muội ngu ngốc kia đã hoàn thành xong nhiệm vụ rồi sao? Cô nhóc Xà Cơ này định sẽ gặp Phàm muội muội trong hiện thực?

Có vẻ thú vị đấy...

Xà Cơ đang nói chuyện với Tiêu Phàm thì không biết từ lúc nào trước mặt đã xuất hiện nụ cười gian tà của Hổ Nữu khiến cô hơi ngẩn ra...

Thành phố S?

Mình cũng ở thành phố S.

Gặp mặt vào buổi chiều sao?

Không được, nếu Phàm muội muội tới vào buổi chiều thì thời gian chơi quá ít.

Có nên nói với hắn mình cũng sẽ tới không?

Đùa gì chứ? Hắn mà biết mình tới thì sao còn ngạc nhiên vui mừng được nữa.

...

Vì vậy, khi Tiêu Phàm còn chưa biết gì, Hổ Nữu đã lên kế hoạch tạo bất ngờ cho Tiêu Phàm trong thế giới thật.

Khi hắn thấy đại mỹ nữ mình thì sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Chắc chắn sẽ bị dáng vẻ xinh đẹp của bản tiểu thư làm cho trợn mắt há mồm!

Hổ Nữu thầm nghĩ.

Thậm chí trong lòng cô đã chuẩn bị những lời khoa khoang trước mạt Tiêu Phàm.

Nhưng phản ứng khi gặp cô của Tiêu Phàm lại khiến Hổ Nữu tức giận vô cùng. Sao tên khốn này nhìn cô như nhìn ôn thần vậy, vừa thấy đã quay đầu đi luôn?

Đây là cách nên cư xử với một người đẹp sao?

Từ nhỏ tới lớn, Hổ Nữu luôn sống trong nhung lụa, chưa từng bị đối xử hờ hững như thế bao giờ!

Vì vậy, thù mới hận cũ khiến cô nàng nổi cơn tam bành, trong lúc tức giận đã đánh về phía Tiêu Phàm.

Cô phải để hắn hiểu được vô lễ với cô sẽ phải nhận hậu quả vô cùng nghiêm trọng!

...

Kế hoạch trả thù tiến triển vô cùng thuận lợi, cô chỉ hy sinh chút nhan sắc, Tiêu Phàm liền bị mọi người gây áp lực, phải đặt ra quan hệ với mình.

Hổ Nữu khẽ nhìn tình hình đám người xung quanh, biết chơi đùa đến đây là nên dừng lại. Nhưng Tiêu Phàm chỉ nhận sai trên miệng thế không khiến cô thỏa mãn. Cô cảm thấy mình phải trừng phạt nghiêm khắc vào thì Tiêu Phàm mới có thể nhớ rõ sai lầm lần này.

Vì vậy, bàn tay ngọc ngà của cô chậm rãi đặt vào bên hông Tiêu Phàm, vô thức sử dụng đồn công kích thường dùng đối với Tiêu Phàm.

Nhưng mà, vì thời gian này Hổ Nữu đang oán giận Tiêu Phàm, nên cái véo này hoàn toàn không hề khống chế sức lực. Đúng là... hơi nặng...

Hừ! Đáng đời, ai bảo hắn đặc tội với bản tiểu thư!

Nhưng Hổ Nữu hoàn toàn không áy náy chút nào về hành động của mình, sau khi véo mạnh vào eo Tiêu Phàm một cái, cô hài lòng hơn, dáng vẻ vô cùng đắc ý nhưng vẫn cố tỏ ra đau lòng: "Haizz, vậy... anh biết sai là được rồi, chúng ta đi thôi..."

Đây là ẩn ý của Hổ Nữu. Cô nói mấy câu này là muốn tỏ rõ với Tiêu Phàm, cô chơi chán rồi, giải tán thôi.

Hổ Nữu biết Tiêu Phàm là người khôn khéo, chắc chắn sẽ hiểu ý của cô.

Nhưng cô lại không nhận ra, cô chơi chán rồi, nhưng mà... Tiêu Phàm mới bắt đầu chơi...

"Bảo bối, anh thật sự biết sai rồi, anh xin lỗi, anh không nên giả vờ như không quen biết em!"

Hổ Nữu vừa muốn rời khỏi vòng ngực của Tiêu Phàm, không ngờ Tiêu Phàm vươn tay kéo cô trở lại ngực mình.

Nằm trong vòm ngực rắn chắc, Hổ Nữu hơi bối rối, tình huống gì thế này?

Con thỏ chết bầm này muốn làm phản sao?

"Bảo bối, em đừng tức giận, tha thứ cho anh, được không?"

Tiêu Phàm nói đầy tình cảm, vẻ mặt vô cùng đau lòng, ân hận.

"Này, này, tôi tha thứ cho anh, Phàm muội muội, chúng ta rời khỏi đây!"

Hổ Nữu nghĩ Tiêu Phàm không hiểu ám chỉ của cô nên nói nhỏ vào tai hắn, muốn thoát khỏi vòm ngực của hắn lần nữa.

Nhưng vừa nhận được phúc lợi, sao Tiêu Phàm có thể để cô tránh thoát dễ dàng như vậy. Hắn đưa tay ra, nhìn thì giống như đang đỡ lưng cô nhưng thực ra là ghìm cô trở về ngực mình.

Vì vậy, Hổ Nữu vừa định đứng lên lại trở lại trong ngực hắn.

Cảm nhận cái nhấn vô cùng bá đạo này của Tiêu Phàm, rốt cuộc Hổ Nữu cũng đã ý thức được điều gì đó, trong mắt hiện ra vẻ khó tin...

Cái tên khốn này dám phản kháng?

Hổ Nữu kinh ngạc.

Trong trí nhớ của Hổ Nữu, từ trước tới nay Tiêu Phàm chưa từng làm ra hành động phản kháng kịch liệt gì với cô. Hành động hôm nay của hắn quả thật khiến cô cảm thấy vô cùng mới lạ.

Nhưng mới lạ thì mới lạ, Hổ Nữu vẫn rất tức giận về hành động này của Tiêu Phàm.

Vì bây giờ cả người cô đang dán sát vào cơ thể Tiêu Phàm, chỉ cần khẽ cử động là sẽ tạo ra sự tiếp xúc vô cùng mờ ám, có thể nói tiện nghi gì đều bị Tiêu Phàm chiếm hết rồi!

Mượn thế ăn đậu hủ của cô?

Phàm muội muội, chẳng lẽ đây chính là cách anh phản kích sao?

Không thể không thừa nhận thủ đoạn này rất giỏi.

Hắn lấy tình hình là mọi người đang vây xem xung quanh để hạn chế hành động của cô.

Nếu là cô gái khác, có lẽ sẽ thật sự cắm đầu vào diễn theo.

Nhưng đáng tiếc, người hắn gặp lại là bản tiểu thư, trong từ điển của bản tiểu thư hoàn toàn không có hai chữ "dè dặt"!

Đối mặt với những chuyện này, bản tiêu thư cũng chẳng thèm làm ra vẻ thục nữ làm gì. Chắc chắn chị đây sẽ sử dụng thủ đoạn bạo lực nhất để đánh chết cái tên khốn nhà hắn!

Nghĩ tới đây, bàn tay Hổ Nữu chậm rãi siết chặt lại, chuẩn bị đẩy Tiêu Phàm ra, muốn cho tên ghê tởm này nếm trải mùi vị của "Chó ăn cứt"!

Nhưng cô còn chưa chuẩn bị đủ lực thì hành động đó đã bị Tiêu Phàm hoàn toàn phá tan...

Đột nhiên Tiêu Phàm siết chặt hai vai của cô, vẻ mặt đầy tình cảm nhìn cô chăm chú: "Bảo bối, em hãy tin anh, anh thật sự yêu em..."

Nghe những lời của Tiêu Phàm, xung quanh bỗng chốc nổi lên những tiếng hô hào, khu vực "khán giả" cũng xôn xao.

"Oa! Lãng mạn quá!"

"Lúc anh này tỏ tình thật là đẹp trai quá..."

"Có phải vừa rồi họ cãi nhau đúng không? Bây giờ anh trai kia chủ động nhận sai, cầu xin tha thứ kìa..."

...

Nghe những lời bàn tán xung quanh, trong lòng Tiêu Phàm hơi đắc ý, không phải cô thích chơi sao? Tới đi! Tổn thương lẫn nhau thôi! Ai sợ ai chứ!

Lời nói của Tiêu Phàm khiến người đang định đẩy hắn ra bỗng nhiên dừng lại.

Không hiểu sao, nghe xong những gì Tiêu Phàm nói, trái tim Hổ Nữu đập rộn lên, nhịp tim cũng tăng tốc đột ngột không nghe theo sự điều khiển của cô nữa...

Gì vậy chứ? Rõ ràng mình biết tên khốn này chỉ nói bậy thôi, sao lại căng thẳng vậy chứ? Tỏ tình gì chứ, có phải bản tiểu thư nghe lần đầu đâu, sao phải hoảng hốt chứ!

Đột nhiên Hổ Nữu cảm thấy hơi tức giận đối với phản ứng của bản thân, trên gương mặt đều là vẻ xấu hổ.

Nhưng Tiêu Phàm hoàn toàn không phát hiện, hiện tại, hắn chỉ viết tiếp lời kịch chuẩn bị nói thôi.

"Bảo bối, thật ra anh không cố ý làm ra vẻ không quen biết em như vậy. Nhưng tối qua... tối qua, ba em gọi điện cho anh, ông nói không đồng ý chuyện của chúng ta. Ông muốn gả em cho giám đốc Chu Đại Tráng của công ty R gì đó. Anh chỉ thấy, nếu tình yêu của chúng ta không có sự chấp nhận của người nhà em thì sẽ không hạnh phúc, nên anh..."

...

"Haizz, thì ra là vậy, vừa rồi chúng ta trách lầm chàng trai này rồi."

"Đúng vậy, đây là thời đại nào rồi chứ, người nhà cô gái này còn đi nịnh bợ người ta như vậy."

"Giám đốc Chu Đại Tráng của công ty R, vừa nghe là đã thấy là nhà giàu mới nổi, xem ra lại đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu rồi..."

"Đúng vậy, nếu gả cho Chu Đại Tráng gì đó thì chẳng bằng gả cho chàng trai si tình này."

...

Hắn nói gì cơ?

Tình yêu của chúng ta không được sự chấp nhận của người nhà em thì sẽ không hạnh phúc?

Tối hôm qua ba em gọi điện nói không đồng ý chuyện của chúng ta?

Ba em định gả em cho giám đốc Chu Đại Tráng của công ty R?

Hổ Nữu dường như tỉnh hồn lại, cô biết Tiêu Phàm lại tiến vào trạng thái "ảnh đế" rồi. Hơn nữa, cô cũng đã tìm lại sức lực trong tay mình. Cái tên khốn Tiêu Phàm này, còn dám trù ẻo cô sẽ gả cho giám đốc Chu Đại Tráng của công ty R gì đó nữa?

Khốn kiếp! Cái tên nhóc nhà hắn dám trêu chọc chị đây trước mặt bao nhiêu người như vậy! Xem chị đây có tát cho hắn một cái bay theo gió luôn không!

Hổ Nữu chuẩn bị đưa tay lên tát thẳng vào mặt Tiêu Phàm, không ngờ tình cảm nồng cháy của Tiêu Phàm lại tiếp tục tấn công!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!